Đệ Nhất Danh Sách

Chương 777: Phụ Trợ Tâm Lý





Trước khi gặp lại tiên sinh kể chuyện, suy nghĩ của Nhâm Tiểu Túc về AI là, tuy hắn không thích nhưng vẫn tốt cho việc duy trì trị an, mà hắn cũng không có ý định sinh hoạt tại Vương thị nên chẳng quan tâm lắm
Bây giờ, tiên sinh kể chuyện lại muốn rời khỏi nơi này vì AI
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:
- Nghiêm trọng vậy à
Tiên sinh kể chuyện giận dữ:
- Ta tưởng thị trấn sẽ không có camera
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ Vương thị cũng lắp luôn ở đây
Vì vậy mà tư liệu sống không dám cung cấp tin tức cho ta nữa, sự nghiệp kể chuyện của ta cũng vì thế mà chấm dứt luôn
Nhâm Tiểu Túc nhất thời cạn lời
Cái gì mà tư liệu sống, ngài cứ nói là người báo tin không được à
Trước kia Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện tiên sinh kể chuyện không đơn giản
Bằng không vì sao ông ấy nắm bắt tin tức nhanh như thế được
E rằng còn nhanh hơn rất nhiều so với đại đa số hệ thống tình báo nữa ấy chứ… Điều này chẳng lẽ là nhờ “tư liệu sống”
Hơn nữa, lần trước Dương An Kinh tới đây cũng là tiên sinh kể chuyện để Tiểu Lộc tới mật báo cho hắn
Điều này chứng tỏ ông ấy quen biết Dương An Kinh
Nhâm Tiểu Túc nhìn tiên sinh kể chuyện hỏi:
- Ngài ở thị trấn này đã bao nhiêu năm rồi, nói chuyển liền chuyển à
Tiên sinh kể chuyện thảo dài:
- Đã ở hơn 10 năm rồi, cũng có luyến tiếc nhưng không chuyển thì đợi khi Vương thị quản lý nơi này chặt hơn sẽ không tha cho chúng ta
- Ngài tính đi đâu chưa
Nhâm Tiểu Túc hỏi
Tiên sinh kể chuyện lắc đầu:
- Vẫn chưa nghĩ ra
- Ta tính thế này…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Nhìn tướng mạo của ngài…
Tiên sinh kể chuyện ngắt lời:
- Tới Tây bắc
- Đúng, Tây bắc
Nhâm Tiểu Túc không cảm thấy chột dạ vì chuyện xấu bị vạch trần
Hắn không ngờ tiên sinh kể chuyện đã nhận ra câu cửa miệng của đại lừa dối
Dương Tiểu Cận im lặng quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc
Nàng cảm thấy ma tính của đại lừa dối cũng mạnh quá rồi, lây bệnh cho cả Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Sao ngài biết ta nói tới Tây bắc
Tiên sinh kể chuyện tức giận:
- Mấy năm nay đại lừa dối xem mệnh cho ta hơn cả chục lần
Lần nào cũng bảo tới Tây bắc đi, không chút mới lạ gì cả
Đương nhiên ta cũng có nghĩ tới chuyện này, thế nhưng ta vẫn muốn xem hiện giờ đi tới đâu là an toàn nhất
Vào lúc nào, một đám người đẩy cửa quán rượu bước vào
Tiên sinh kể chuyện xoay người đi vào bên trong quán rượu, cứ như không quen biết Nhâm Tiểu Túc vậy
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn người vừa tới
Đối phương là một thiếu niên, khác khí nói với hắn và Dương Tiểu Cận:
- Chào ngài, ta là Vương Nhuận, phụng mệnh tới đón ngài vào hàng rào
Chỗ ở đã được sắp xếp xong
Buổi tối còn có tiệc
Người trẻ tuổi nói chuyện khác khí nhưng khí thế cường đại, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhưng tạo nên cảm giác áp bách cho người đối diện
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ dáng giá đối phương
Hắn cảm thấy khả năng cao người này là siêu phàm giả, Vương Nhuận tạo cho hắn cảm giác như ngự tiền thị vệ trong chuyện xưa mà tiên sinh kể chuyện từ thuật lại
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận chỉ vừa tới nơi này
Lúc tới họ cũng không đụng mặt người của Vương thị
Sao đối phương lại biết hai người họ tới đây, hơn nữa còn rất nhanh đi tới quán rượu nữa
Chỉ sợ đây là công lao của AI rồi
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy:
- Đi thôi
Nhâm Tiểu Túc tới đây là vì đã hẹn với Dương An Kinh, những chuyện khác hắn không để ý
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận đã thương lượng với nhau rồi
Sau khi làm xong ba chuyện sẽ lập tức quay về Tây bắc, không quan tâm thị phi ở Trung Nguyên, một lòng xây dựng Tây bắc hùng mạnh…
Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc còn lo khí hậu Tây bắc ác liệt, Dương Tiểu Cận không muốn tới
Chung quy nơi đó vẫn cực khổ hơn ở Trung Nguyên nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng Dương Tiểu Cận bảo nàng không để ý đâu
Một chiếc xe đợi sẵn bên ngoài quán rượu, Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận leo lên xe, xe lập tức lên đường tiến vào hàng rào
Bấy giờ, Vương Thánh Tri đã sớm chờ tại trung tâm hành chính của hàng rào 61
Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tới đây sau chuyện thường xuân
Cho tới hiện tại, trong giới siêu phàm giả vẫn không ai biết thường xuân bị tiêu diệt bằng cách nào, đây trở thành một trong những chuyện khó lý giải của cả giới
Có người nói thường xuân đã thành tinh, biến thành người đi tới nhân gian
Cũng có người nói thường xuân đã bị cao thủ Vương thị giải quyết
Lời đồn gì cũng có đủ cả…
Thế nhưng chỉ có số ít người mới biết, năng lượng của thường xuân đã bị Chu Nghênh Tuyết hấp thụ hết
Ví dụ như khi đối mặt với Chu Nghênh Tuyết, La Lam một mực khách khí…
Sau khi vào hàng rào, xe việt dã chạy trên đại lộ rộng dài
Nhâm Tiểu Túc nhìn qua cửa sổ thì những nơi xe chạy qua, người đi đường đều tự động cúi đầu, dường như chẳng dám nhìn thẳng
Nhâm Tiểu Túc nói với Vương Nhuận đang ngồi ở ghế lái phụ:
- Sao sắc mặt họ có vẻ vội vàng vậy, đang muốn đi đâu thế
Vương Nhuận đáp:
- Hiện tại là đầu giờ chiều, hẳn họ đang trên đường tới chỗ làm sau khi ăn cơm xong
Nhâm Tiểu Túc hỏi lại:
- Nghe nói mọi người ở đây đều có việc làm, có cơm ăn
Vương Nhuận có phần kiêu ngạo đáp:
- Đúng thế, trong này không ai phải chịu đói cả
Cuộc sống mọi người rất phong phú
Hai tháng nay trong cả hàng rào chỉ có hai vụ phạm tội thôi
- Công việc là do họ tự chọn hay sao
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Hàng rào phân, nhân viên công tác sẽ ghi nhận lại thông tin cá nhân của họ vào hệ thống
Sau đó AI sẽ tự phân ra…
Vương Nhuận đáp:
- Nếu người bị phân việc không thích không việc đó thì sao
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói
- Phương pháp phân việc dựa vào logic lý tính dựa trên khả năng của họ
- Ta hỏi là, nếu họ không thích thì sao…
Nhâm Tiểu Túc lặp lại
Không ít người nhìn rất thích hợp làm việc hậu cần nhưng hết lần này tới lần khác lại muốn làm công việc có tính khiêu chiến hơn
Vậy họ nên lựa chọn thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, trong hoàn cảnh thế này, e rằng sẽ không có các nghề nghiệp như tác giả, họa sĩ, điêu khắc gia, triết học gia cùng các công việc mang tính nghệ thuật tồn tại
Tuy những thứ này không mài ra cơm ăn được nhưng… những thứ tưởng chừng vô dụng này lại là cơ sở phát triển cơ bản nhất của con người
Tuy Nhâm Tiểu Túc không quá thích những người làm trong lĩnh vực nghệ thuật nhưng nếu hoàn toàn loại bỏ, hắn vẫn biết như vậy là không đúng
Cho nên Nhâm Tiểu Túc mới hỏi Vương Nhuận, nếu những người đó không thích công việc được phân thì sao
Vương Nhuận suy nghĩ rồi trả lời:
- Trong hàng rào có đoàn đội chuyên về mảng tâm lý
Nếu có người không thích, họ sẽ được phụ trợ tâm lý
- Phụ trợ tâm lý
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt
Không biết vì sao, khi nghe tới bốn chữ này hắn bỗng cảm thấy sởn gai ốc nhưng lại không cách nào hình dung vì sao lại thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.