Bóng đêm dần buông xuống, Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa thỏa mãn cầm con cờ của mình lên, nói với Giang Tự:
- Khả năng chơi cờ của ngài có phần xuống dốc nha
Sắc mặt Giang Tự xanh mét, nhíu mày nói:
- Ngươi thừa dịp ta còn nhịn được thì cút lẹ lẹ đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy phóng viên ngồi bên cạnh lén cười trộm
Họ chưa từng thấy bộ dáng thế này của tổng biên bao giờ
Phải biết kỳ nghệ của Giang Tự nổi danh khắp Lạc thành
Lúc trước Giang Tự từng đánh cờ với vô số lão đầu trong Lạc thành
Kết quả không ai vượt qua hắn cả… dần dà liền nhận được danh xưng lão đầu đánh cờ đệ nhất
Mà bây giờ, Giang Tự vừa đánh với Nhâm Tiểu Túc ba ván mà chẳng thắng được ván nào
Đương nhiên, không phải vì khả năng chơi cờ của Nhâm Tiểu Túc cao siêu cỡ nào
Đây thuần chỉ chỉ vì hắn không biết xấu hổ mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Tự mỗi lần chỉ đi một bước, Nhâm Tiểu Túc mỗi lần đi tận 10 bước
Dựa theo Nhâm Tiểu Túc nói là do Giang Tự tuổi lớn đi đứng không tốt
Mỗi lần đi một bước là rất bình thường
Hắn còn trẻ lại là siêu phàm giả, một lần đi 10 bước cũng rất bình thường
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc từng thử qua rồi
Dù là xe việt giả cũng chưa chắc chạy nhanh bằng hắn
Giang Tự cảm thấy đánh cờ với Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào tấu hài
Hắn nói
- Quay lại chuyện chính
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta đề nghị ngươi đừng nên thân cận quá với Vương thị
Ban đầu ta còn thấy AI không tệ lắm
Nói cách khác, nó cũng giúp mọi người có cơm no áo ấm mặc qua ngày
Thế nhưng về sau ta lại nghe có phụ trợ tâm lý gì đó thì không khỏi cảm thấy có phần quái dị
Hơn nữa, dã tâm của Vương thị quá lớn, ta nghi ngờ chiến tranh giữa Hỏa Chủng và Khổng thị nổ ra có quan hệ mật thiết với Vương thị
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Ta sẽ cẩn thận
Nói xong, xe của Vương Nhuận đã tới
Nhâm Tiểu Túc cáo từ Giang Tự rồi cùng Dương Tiểu Cận đi dự tiệc
Mục đích chủ yếu của Nhâm Tiểu Túc đêm nay là muốn nhìn xem Vương Thánh Tri và Dương An Kinh đến cùng muốn làm gì
Đợi khi Nhâm Tiểu Túc rời đi, phóng viên đi cùng Giang Tự mới kích động hỏi:
- Tổng biên, là hắn à
Giang Tự cười, gật đầu:
- Đúng, là hắn
Phóng viên hỏi:
- Ngài có thể giúp chúng ta lấy chữ ký của hắn không
Lúc hắn bảo vệ tòa soạn của chúng ta thật sự quá tuyệt
Trong trận chiến của Lạc thành hôm đó, phóng viên của tạp chí hi vọng đều trốn trong cao ốc
Đêm hôm đó mọi người đều tưởng người của tạp chí hi vọng xong đời rồi
Kết quả lại có người dùng sức một người bảo vệ nơi này
Bản phác họa bóng lưng Nhâm Tiểu Túc của một nữ phóng viên đã được mọi người nhao nhao copy
Đối với người của hi vọng mà nói, Nhâm Tiểu Túc chính là anh hùng của họ
Nói thật, hiện tại chính Nhâm Tiểu Túc cũng không biết ở tòa soạn có nhiều người hâm mộ hắn như thế
..
Xe việt dã một đường chạy tới hướng tây bắc của hàng rào
Vốn Nhâm Tiểu Túc còn còn tưởng Vương Thánh Tri sẽ tổ chức một buổi tiệc xa hoa, thế nhưng thực tế khiến hắn không khỏi kinh ngạc
Xe đi vào một con đường nhỏ trong rừng rồi dừng lại
Bên đường là một căn nhà cũ kỹ, xung quanh là ruộng bắp rậm rạp
Vương Nhuận đẩy cửa tiến vào
Nhâm Tiểu Túc dẫm vào đá xanh được lát trong sân
Trong sân nhà còn có trúc cùng một ao cá chép, nhìn qua có mấy phần không màng danh lợi
Tuy bên ngoài có nhiều phỏng đoán không tốt về Vương Thánh Tri nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn nguyện ý tới đây một chuyến là vì..
nói cho cùng thì Vương Thánh Tri cũng từng cứu hắn một mạng
Dù trường mâu lúc trước chỉ đâm trúng ruột thừa của hắn vết thương rất lớn
Nếu không kịp thời cầm máu, chỉ sợ hắn cũng khó lòng qua khỏi
Từ trước tới nay Nhâm Tiểu Túc có thù báo thù có ân báo ân
Vì thế một trong những nguyên nhân khiến hắn đồng ý ba điều kiện của Dương An Kinh cũng vì hiện tại Dương An Kinh đang hợp tác với Vương thị
Việc này không chỉ là phỏng đoán, tỷ như lần này Dương An Kinh mời hắn tới, cuối cùng lại là Vương Thánh Tri chiêu đãi hắn chẳng hạn
Sau khi đi vào phòng khách, Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng xe lăn thì quay đầu lại nhìn
Hắn thấy được Dương An Kinh mặc y phục tác chiến màu đen đang đẩy Vương Thánh Tri từ trong hành lang đi ra
Nhâm Tiểu Túc có phần kinh ngạc, đừng nói hai người này đã vượt qua quan hệ hợp tác rồi chứ
Nhâm Tiểu Túc chào hỏi:
- Vương tiên sinh, đã lâu không gặp
Vương Thánh Tri cười:
- Với quan hệ của hai ta, không cần gọi Vương tiên sinh khách khí như thế làm gì
- Vậy ta nên gọi ngươi thế nào
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc rồi thăm dò:
- Chú?
Không khí trong biệt thự trở nên yên tĩnh…
Dương An Kinh và Dương Tiểu Cận mặt không biểu tình nhìn Nhâm Tiểu Túc
Mà Vương Thánh Tri thì cười ha hả:
- Hay là cứ gọi ta Vương tiên sinh đi
Đi thôi, đồ ăn chuẩn bị xong rồi
Nói xong, Dương An Kinh liền đẩy Vương Thánh Tri vào phòng ăn
Nhâm Tiểu Túc ngồi một bên
Khác với bữa tiệc khổng lồ hắn tưởng tượng
Đêm nay chỉ có Dương An Kinh, Dương Tiểu Cận, Vương Thánh Tri và hắn mà thôi
Đồ ăn thì cực kỳ phong phú
Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được người hầu bận trước bận sau, hắn vừa ngồi xuống liền có người trải khăn ăn, tránh để đồ ăn rơi lên người cho hắn
Nói thật, đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc có cảm giác ăn cơm với đại nhân vật
Bất quá việc này không quan trọng
Điều hắn muốn biết là Vương Thánh Tri và Dương An Kinh muốn hắn làm gì
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh hỏi:
- Hai vị muốn, ta đã tới
Ăn cơm gì đó cứ từ từ thôi
Tuy ta chưa từng được ăn sơn hào hải vị nhưng cách làm người của ta tương đối kỳ quái, cảm thấy ăn cơm với rau dưa vẫn ngon miệng hơn
Cho nên, đến cùng hai vị muốn ta làm gì
Nói sớm là được, không cần uy hiếp gì cả
Ta có làm hay không đều phải xem ta cảm thấy thế nào
Vương Thánh Tri cười nói:
- Yên tâm đi, chuyện đầu tiên, ta muốn ngươi hiểu rõ hơn về AI
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ:
- Ngươi có thể suy nghĩ lại
Nếu người bình thường nhận được ba ước định của ta sẽ không lãng phí như thế
- Trong mắt ta thì đây không phải lãng phí…
Vương Thánh Tri lắc đầu:
- Gần đây ta từng tới Tây bắc một chuyến, chính tai nghe được Trương Cảnh Lâm thừa nhận sẽ giao lại cứ điểm 178 cho ngươi
Cho nên để bảo trì tình hảo hữu của Vương thi và Tây bắc, ta muốn ngươi sẽ hiểu rõ hơn về Vương thị
Đương nhiên chuyện không đơn giản như Vương Thánh Tri nói, thế nhưng chỉ có Dương An Kinh là biết rõ mục đích của Vương Thánh Tri mà thôi
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút:
- Cũng được, chuyện này ta có thể làm được
- Vậy tốt…
Vương Thánh Tri vui vẻ
Vừa rồi hai đầu lông mày của hắn luôn nhíu lại, mãi tới bây giờ mới thả lỏng hơn
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Thế nhưng ta không hiểu, vì sao ta phải hiểu về AI
Vì sao lại là ta
Bấy giờ, Dương An Kinh vẫn luôn im lặng bỗng nói:
- Nếu đối mặt với tai họa thật lớn, ngươi sẽ chọn sói hay heo làm đồng đội
Nhâm Tiểu Túc lần nữa suy tư, vấn đề này có phần sâu xa, khiến người nghe không biết nên trả lời thế nào
Nhâm Tiểu Túc im lặng một hồi rồi nghiêm túc nói:
- Nếu được thì ta hi vọng đồng đội của mình sẽ là con người…
Vương Thánh Tri:
- Câm Nín
Dương An Kinh:
- Câm Nín
Dương Tiểu Cận:
- Câm Nín !