Đệ Nhất Danh Sách

Chương 780: Đạo Bất Đồng, Bất Tương Vi Mưu





Cũng không phải Nhâm Tiểu Túc cố tình chặn họng người khác
Hắn thật sự cảm thấy bản thân không có tầm nhìn vĩ đại gì, chỉ muốn ở bên cạnh người thân sống vui vẻ mà thôi
Mặc lệ đồng đội sói hay heo đều tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc không để ý lắm, hắn chỉ cần đồng đội là “người”, có tình người mà thôi
Không biết vì sao Nhâm Tiểu Túc rất coi trọng tình người
Hắn từng trải qua nhiều chuyện, duy chỉ có Tây bắc đem tới cho hắn cảm giác chấp nhận được, vì nơi đó có tình người mà hắn cần
Tình người không nhất thiết là chiến hữu chiến đấu có nhau, cũng không phải sức mạnh cường đại gì
Chỉ là sau trận chiến, mọi người cùng về nhà, trên đường vui vẻ trò chuyện
Thế nhưng hắn không thấy những thứ này ở Vương thị, ấn tượng duy nhất của hắn về nơi này là AI của Vương thị
Còn có việc An Kinh tự tính toán muốn chôn vùi siêu phàm giả dưới đáy Đông Hồ
Đúng thế, chuyện ở Đông Hồ cùng Thánh Sơn khiến Nhâm Tiểu Túc phải lau mắt mà nhìn lại Vương thị và An Kinh tự
Người có thể chơi mấy trò quyền mưu đầu tiên mà hắn gặp là Khánh Chẩn
Kỳ thật Khánh Chẩn cũng rất quyết đoán sát phạt
Thế nhưng tình nghĩa anh em chân thành giữa La Lam và Khánh Chẩn khiến Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được tình người của đối phương
Đây cũng là sự khác nhau giữa Khánh Chẩn và Vương Thánh Tri trong mắt Nhâm Tiểu Túc
Vương Thánh Tri sau thời gian ngạc nhiên ngắn ngủi đã kịp phản ứng, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã trả lời câu hỏi của hắn rồi
Vương Thánh Tri nghiêm túc nói:
- Lúc còn niên thiếu ta cũng nghĩ như ngươi
Thế nhưng ta thấy nhiều chuyện xảy ra trong tập đoàn, dần bắt đầu có niềm tin vững chắc hơn về cách nghĩ của mình
Để con người tự quản con người là sự khởi đầu cho bi kịch
Ví dụ bi kịch trên người ta chẳng hạn
Vương Thánh Tri nói tiếp:
- Ta từng thấy một cô gái bị người khác làm nhục
Kết quả vì đối phương là người Vương thị mà đội trật tự không dám trừng phạt
Cuối cùng vẫn là ta tự mình hạ lệnh mới khiến tên con cháu kia bị giam cầm suốt đời
Mãi cho tới hôm nay vẫn có người tới cầu xin cho hắn
- Ta từng thấy một tai nạn giao thông ngoài ý muốn
Vài người đi đường đùa giỡn với nhau, bất cẩn té ngã xuống đường bị ô tô tông trúng
Căn bản tài xế không vi phạm lỗi gì nhưng Trật tự tư lại lấy lý do “chủ nghĩa nhân đạo” mà bắt lái xe phải bồi thường
- Ta từng thấy…
Vương Thánh Tri thở dài:
- Ta từng gặp rất nhiều chuyện như thế nên rất muốn thay đổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhiều người đều nghĩ ta làm thế vì mình, thế nhưng ta chưa từng giải thích
Cứ để họ nghĩ vậy cũng không sao
Nhâm Tiểu Túc im lặng, kỳ thật Vương Thánh Tri cũng không nói sai
Thậm chí hắn cũng từng nghĩ như đối phương
Nhìn những chuyện này sẽ cảm thấy AI quản lý con người sẽ rất công bằng
Đúng thật có thể giải quyết được rất nhiều phiền toái
Ít nhất hiện tại người trong hàng rào Vương thị đều phải sinh hoạt rất cẩn thận
Nếu không phải quyền lực trong tay Vương Thánh Tri ổn định, e rằng đám nhân sĩ lạm quyền đã sớm ăn sạch đối phương
Thế nhưng, chẳng hiểu vì bốn chữ “phụ trợ tâm lý” lại như cái gai đâm vào lòng hắn
Kỳ thật đây chỉ là chuyện nhỏ, cơ mà nó khiến Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nếu nhìn từ góc độ này mà nói, dùng AI quản lý hàng rào thì thật sự quá lý tính rồi
Khi đó, thế giới sẽ không còn tình người
Vương Thánh Tri nói:
- Ta quản lý Vương thị suốt 17 năm
Ngày qua ngày đều một mực nắm giữ quân đội trong tay
Không để quyền lực nằm vào tay một nhóm người là chờ tới ngày hôm nay
Vì thế giới công chính kia mà hết thảy trả giá của ta đều xứng đáng
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ thật lâu:
- Có lẽ ngươi sẽ không thích nghe lời ta nói
Thế nhưng ta cảm thấy ngươi không nên nóng vội
Chắc ta không hiểu cách quản lý hàng rào hay tập đoàn
Nhưng ta cho rằng thế giới ngươi muốn, một thế giới mọi người nhận được sự giáo dục đầy đủ, ăn no mặc ấm tuy khó có được nhưng vẫn có khả năng
Thế nhưng ta lại từ chối thế giới không có tình người này
Hắn biết, dù vật tư có đầy đủ tới đâu, đại bộ phận con người đều có học thức thì ăn mày, tội phạm vẫn tồn tại như cũ
Tuy nhiên khi đó, đa số mọi người vẫn yêu thế giới này, yêu cuộc sống của mình
Mà để AI quản lý, Nhâm Tiểu Túc chỉ thấy người đi trên phố phải cúi đầu, thậm chí hắn còn không thể thấy được sự ấm áp của tình người từ những người đó
Quan điểm ban đầu của Giang Tự không sai, trong thời đại này, lưu dân có thể ăn no mặc ấm đã tốt lắm rồi, hà tất cưỡng cầu thêm
Thế nhưng Giang Tự hẳn cũng nhận ra, một thế giới lạnh lùng chỉ có ý tính này sẽ đả kích thế nào với nền văn minh nhân loại
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc nhìn da:
- Trong khoảng thời gian tiếp xúc với Tên Côn Đồ, ta cho rằng ngươi chủ trương tiến tới hòa bình
Hiện tại chiến hỏa nổi lên, mà người khởi xướng lại là An Kinh tự
Ta tin Hỏa Chủng và Khổng thị sẽ không vô duyên vô vớ khai chiến
Hành trình ở Thánh Sơn cũng nằm trong kế hoặc của ngươi
Dương An Kinh bình tĩnh nói:
- Chỉ khi liên minh hàng rào được thống nhất thì chiến hỏa mới được giải trừ
Chiến tranh mà ngươi trải qua cũng đâu có ít
- Ta hiểu, ngài nói không sai…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Nhưng bây giờ nói ra, có khác nào mượn có cho dã tâm của mình
Bấy giờ hai bên đã có chút tranh phong, Dương An Kinh nghiêm túc nói:
- Ta sáng lập Tên Côn Đồ chưa bao giờ vì hòa bình mà để tiêu hủy vũ khí hạt nhân, để AI tiếp quản toàn xã hội
Nó là sự giám sát công chính vô tư, không chút tư lợi
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc bỗng hiểu ra, thì ra Dương An Kinh và Vương Thánh Tri đã sớm hợp tác
Vì Dương An Kinh hiểu rõ chỉ khi nàng hợp tác với Vương Thánh Tri mới có thể hoàn thành mục tiêu của mình
Một lần vất vả cả đời nhàn nhã, tới lúc đó Tên Côn Đồ không cần tồn tại nữa, vì không ai có thể tránh khỏi sự giám sát của AI mà nghiên cứu vũ khí hạt nhân
Đây mới là mục tiêu của Dương An Kinh
- Hạt nhân đáng sợ như vậy à
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Đương nhiên…
Dương An Kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Bằng không ngươi cho rằng vì sao chúng ta phải sống trên đất chết, khiến con người phải cực khổ hai trăm năm
So với tràng tai biến kia, chiến tranh Trung Nguyên đã là gì
Nhâm Tiểu Túc thở dài, kỳ thật dùng lập trường từng người xem xét, hai bên đều không có gì sai cả
Lúc này không ai lên tiếng nữa, Nhâm Tiểu Túc cúi đầu ăn, không muốn tranh cãi chi
Sau khi hoàn thành xong ba ước định, hắn sẽ rời khỏi Vương thị
Thức ăn được chế biến tinh xảo, tinh xảo tới mức Nhâm Tiểu Túc không nỡ ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản chất của đồ ăn chẳng phải là để ăn chứ không phải để ngắm, ngắm có no được không
Người sống ở nơi hoang dã không đòi hỏi có với thẩm mỹ trong thức ăn
- Có mì sợi không
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Ta muốn ăn một tô mì sợi lớn
Vương Thánh Tri nhìn Nhâm Tiểu Túc rồi thầm thở dài
Khả năng đây là sự biểu đạt đạo bất đồng bất tương vi mưu của Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc thật sự muốn ám chỉ gì đó à
Không, hắn chỉ là thèm ăn mì sợi thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.