Đệ Nhất Danh Sách

Chương 784: Thời Đại Tạm Biệt




Nhâm Tiểu Túc từng gặp qua tình huống này rồi
Sau khi đánh ngất xỉu đối phương, người máy nano sẽ lâm vào trạng thái không bị khống chế
Từ đó hắn có thể thu thập người máy nano
Nhâm Tiểu Túc phát hiện, nếu đối phương thanh tỉnh thì dù là cung điện cũng bó tay
Cơ mà Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi không rõ, vì sao đám người này lại có người máy nano
Khó trách đối phương xuống xe lại đeo mặt nạ
Hẳn là muốn che giấu ánh sáng bạc khi sử dụng người máy nano rồi
Vốn Nhâm Tiểu Túc tưởng ba người này là Vương thị phái tới lùng bắt Giang Tự nhưng hiện tại hắn có phần không xác định được
Vì trên thế giới này dường như chỉ có Khánh thị còn nắm giữ kỹ thuật sáng tạo người máy nano
Trước đó Nhâm Tiểu Túc từng nói với La Lam, để hắn đưa cho đám Vương Vũ Trí ở Lạc thành một phần
Như thế đám Vương Vũ Trì sẽ có năng lực tự bảo vệ mình
La mập từng cam đoan trong vòng một tháng sẽ an bài thủ hạ đưa người máy nano tới
Hơn nữa La Lam hứa không chỉ cho đám Vương Vũ Trì mà còn cho Nhâm Tiểu Túc một phần
Bất kỳ lúc nào hắn cũng có thể tơi Lạc thành lấy
Khi đó Nhâm Tiểu Túc còn hỏi La Lam, những tập đoàn khác có kỹ thuật sáng tạo người máy nano không
Lúc ấy hắn nghĩ, nếu có thì Giang Tự không cần tránh hiềm nghi mà có thể sử dụng người máy nano rồi
Thế nhưng La Lam đã trả lời:
- Tuyệt đối không có, kỹ thuật nano hiện tại là cơ mật của Khánh thị
Đám nhà khoa học kia đã ký hiệp nghị giữ bí mật với họ, thời thời khắc khắc luôn “được bảo vệ” bởi Khánh thị
Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn ba người nằm dưới đất
Chẳng lẽ đây là người của Khánh thị
Nhưng vì sao Khánh thị lại muốn bắt Giang Tự, không có lý do
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không chừng đây là gián điệp mà Khánh thị sắp xếp vào Vương thị thì sao
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, dưới sự giám sát của AI, e rằng Khánh thị không thể làm được
Với cả Nhâm Tiểu Túc tận mắt thấy giấy chứng nhận của đám người đó, số giấy chứng nhận đó rất đặc thù
Tuy Nhâm Tiểu Túc không rõ lắm nhưng hắn cảm thấy nhất định chuyện này có vấn đề
Những người này không phải người của Khánh thị
Bất quá… nói cho cùng thì đồ ăn dâng tới miệng ngu sao không ăn
Nhâm Tiểu Túc nhìn Giang Tự:
- Các ngươi chờ ta một chút, ta xử lý ba người này một tí
Nói xong hắn liền kéo ba tên này qua một bên, chuẩn bị thu thập toàn bộ người máy nano của đối phương
Sau khi thu thập xong Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa thỏa mãn, người máy nano của ba người này không quá nhiều, chỉ đủ chừng nửa cánh tay của hắn mà thôi
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc tính đánh thức để tra hỏi đối phương
Thế nhưng hắn phát chuyện ngoài ý muốn, tim ba người này không còn đập nữa
- Kỳ quái…
Nhâm Tiểu Túc thầm nói, thậm chí hắn còn không nhìn ra vì sao đối phương chết
Việc này càng giúp Nhâm Tiểu Túc xác định đối phương chắc chắn không phải người Khánh thị, bởi vì Khánh thị sẽ không hạ thủ đoạn này với cấp dưới
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc rất muốn hỏi gần đây còn đồng lõa của họ không
Nếu có… chẳng phải hắn sẽ có thêm càng nhiều người máy nano à…
Nhâm Tiểu Túc thở dài một hơi rồi tụ tập với Giang Tự
Hắn nhìn Giang Tự do dự một chút rồi nói:
- …
Hay các ngươi về hàng rào 61 ở thêm vài ngày đi
Chỉ trong chốc lát, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên muốn xài chiêu “câu cá” cũ…
- Về đó
Giang Tự ngẩn người, hắn không hiểu vì sao Nhâm Tiểu Túc lại nói vậy:
- Về đó làm gì
Nhâm Tiểu Túc không nói được gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lát sau hắn không nghĩ ra lý do nên chỉ có thể nói với Giang Tự thế này:
- Chỉ là ta có hơi không nỡ xa ngài
Hơn nữa ta còn muốn đánh cờ với ngài thêm vài hôm nữa
Giang Tự nghe xong thì lập tức quay người lên xe, đánh cờ
Ha ha, nhất định không quay lại
Nhâm Tiểu Túc vội vàng hô:
- Không đánh cờ thì không đánh cờ
Có chuyện gì từ từ thương lượng a
Giang Tự dừng bước lại:
- Ngươi muốn ta về là có mục đích gì
Để ta đoán xem, ngươi muốn dùng ta làm mồi dụ thêm người tới
Nhìn bộ dáng của Giang Tự, hình như cũng có ý định làm theo ý của Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Giỡn thôi mà, dù có kế hoạch lớn gì cũng không thể lấy mạng ngài ra đùa được, đúng không
Mau về Lạc thành đi, ở đó còn có người chờ ngài đấy
Giang Tự cười gật đầu:
- Được rồi, bộ xương già này của ta không đủ để chơi đùa với ngươi đâu
Bất quá lúc tạm biệt khi sáng ta từng nói không biết khi nào mới gặp lại, chẳng ngờ nhanh như vậy
Nói xong, Giang Tự chống quải trượng đi tới ôm nhẹ Nhâm Tiểu Túc:
- Bảo trọng
- Ừ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn Giang Tự lên xe, chẳng biết vì sao lại có chút thương cảm
Xe khởi động, một phóng viên cảm khái:
- Đúng là thời đại lúc nào cũng phải nói tạm biệt
Một phóng viên khác phụ họa:
- Đúng thế, hơn nữa rất nhiều người đều là tạm biệt trong lặng thầm
lần trước ta ra ngoài làm nhiệm vụ hơn cả năm, bạn gái lúc đó của ta kết hôn lúc nào ta cũng không biết luôn…
Giang Tự:
- ..
Tiếng cười kéo dài mãi trên xe không dứt
..
Nhâm Tiểu Túc leo tường quay về hàng rào 61
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc hắn đi trên đường cái lần nữa bỗng cảm thấy bản thân như đang bị ai đó theo dõi
Thế nhưng khi quay đầu lại thì không phát hiện ra gì cả
Sinh hoạt khác hoàn toàn với các hàng rào khác, hàng rào 61 luôn khiến Nhâm Tiểu Túc có cảm giác thấp thỏm
Thần kinh lúc nào cũng căng thẳng không tự chủ, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm
Sau khi trở lại sân, âm thanh Dương Tiểu Cận vang lên:
- Ngươi đi đâu vậy
- Ta tiễn Giang Tự…
Nhâm Tiểu Túc đứng dưới bức tường, nhỏ giọng nói:
- Khi đó trời còn sớm quá nên không gọi ngươi
Bất quá trên đường về ta đã chặn giết ba chiến binh nano
- Chiến binh nano
Dương Tiểu Cận nghi ngờ hỏi:
- Người Khánh thị
Không chỉ riêng Nhâm Tiểu Túc nghĩ vậy, e rằng phản ứng đầu tiên của mọi người khi nghe tới chiến binh nano đều là vô thức nghĩ về Khánh thị
Chung quy những tập đoàn khác đâu có kỹ thuật nano
Miêu tả như thế có lẽ không chính xác nhưng kỳ thật cũng có người nghiên cứu người máy nano, chỉ là họ không tiếp cận được tới kỹ thuật của Khánh thị, càng không cách nào ứng dụng nó vào quân đội được mà thôi
Nhâm Tiểu Túc trả lời:
- Ta cảm thấy không phải người Khánh thị
lần sau gặp La Lam ta sẽ hỏi hắn chuyện này
Nếu thật sự họ muốn giết Giang Tự, ta sẽ nói chuyện với họ
Ta cảm thấy trong thời đại này, dù là tập đoàn nào cũng có thể bị tiêu diệt, thế nhưng những người luôn ghi lại sự thật thì không
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc bảo vệ tòa soạn hi vọng cũng vì điểm mấu chốt này
Kia là đám người ghi lại sự thật, là tài nguyên quý giá nhất trong thời đại này
Nhâm Tiểu Túc nói với Dương Tiểu Cận:
- Nghe Giang Tự nói trong hàng rào 61 có rất ít tiệm cơm
Chúng ta ra ngoài mua một ít thức ăn không
Trong không gian của ta có lưu trữ một ít thịt nhưng không có rau củ
Dương Tiểu Cận im lặng một lúc:
- Hôm nay ta hơi đau bụng, không muốn ra cửa
Lời này vừa nói ra, trong đầu Nhâm Tiểu Túc rất nhanh liền suy nghĩ nên trả lời thế nào
Kêu nàng uống nhiều nước ấm
Không thích hợp lắm
Giúp nàng xoa bụng
Nàng nhất định không chịu
Hắn nên trả lời thế nào đây
Nhâm Tiểu Túc trầm mặc một lát rồi nói:
- Ngươi gầy như thế, làm gì mà có bụng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.