Đệ Nhất Danh Sách

Chương 789: Vì Sao Lại Là Ta?




Nhâm Tiểu Túc nhìn màn hình được đặt trên đỉnh đầu
Thứ được gọi là AI này đã cho hắn quá nhiều điều ngoài ý muốn
Khả năng cao là đối phương đang giả bộ không nhận ra hắn, làm bộ như chưa từng gọi điện thoại cho hắn vậy
Nhâm Tiểu Túc cũng dứt khoát diễn theo, hỏi:
- Đây có phải là máy chủ chính không, vì sao mọi người phía trên đều bận rộn vậy
Họ đang bận làm gì đấy
Là nhân viên kỹ thuật hả, ví dụ để xử lý các trục trặc chương trình gì đó
Vương Thánh Tri giải thích:
- Không, ta cho rằng Linh sẽ không gặp trục trặc gì đâu
Giống như sự phát triển của ta vậy, dù có khuyết điểm nhỏ cũng vẫn là ta, đúng không
Nhân viên công tác phía trên làm việc để cam đoan phần cứng có thể vận chuyển trơn tru, lấy được những tin tức thu thập được từ bên ngoài rồi chuyển cho Linh
Sau khi tiếp nhận thông tin, Linh sẽ tiến hành đo lường
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, cái gì gọi là tin tức từ bên ngoài chứ
Hẳn là tin tức mà tổ tình báo của Vương thị lấy được nhỉ
Bất quá Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Đo lường tính toán cái gì
- Đo lường tính toán cách giải quyết vấn đề…
Vương Thánh Tri cười nói:
- Ví dụ vụ án trộm cắp bên trong hàng rào, hết thảy tội phạm đều bị trừng phạt thích đáng
- Cách xử lý tội phạm cần gì sử dụng tin tức từ bên ngoài…
Nhâm Tiểu Túc buồn bực nói:
- Trong hàng rào nhiều camera như thế, rất dễ dàng bắt được tội phạm
Vương Thánh Tri gật đầu nói:
- Cho nên là tính toán đo lường cách giải quyết tối ưu kẻ địch của Vương thị
Bấy giờ, màn hình đen trên đỉnh đầu lần nữa sáng lên
Nhâm Tiểu Túc nhìn lại thì thấy trên đó có ba chữ Khổng Đông Hải và tiểu sử cuộc đời của hắn
Cái gọi là tiểu sử kỳ thật đa phần đều là tội trạng
Tỷ như Khổng Đông Hải từng vì bảo vệ cơ mật quân sự mà đồ sát lưu dân biết được công trình bí mật đó
Tỷ như đối phương có đam mê ti tiện tại Khổng thị, bị Linh nghi mưu sát 176 thiếu nữ
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đây vẫn chưa phải lý do Vương thị giết Khổng Đông Hải
Làm gì có chính trị gia nào để ý mấy chuyện này, dù Vương Thánh Tri thay trời hành đạo và chủ trương công chính thì hắn vẫn là một chính khách
Chữ viết trên màn hình lại biết mấy, được thay thế bằng một nội dung mới chừng mấy ngàn chữ
Thậm chí còn kèm theo con số ước tính khiến Nhâm Tiểu Túc nhìn mà có chút váng đầu hoa mắt
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Dương Tiểu Cận, hắn phát hiện Dương Tiểu Cận đã sớm đi qua một bên, ngắm cá bơi lội ở mạch nước ngầm
Bất quá, tuy Nhâm Tiểu Túc có chút hoa mắt nhưng hắn vẫn hiểu Linh muốn nói gì
Sau khi Khổng Đông Hải chết, nhân vật số hai của Khổng thị là Khổng Đông Hải lập tức lên nắm quyền
Tính cách người này bảo thủ, khi đối mặt với Hỏa Chủng nhất định sẽ áp dụng sách lược cấp tiến hơn
Linh thậm chí còn chiếu một đoạn văn chừng mấy trăm chữ giới thiệu về người kế nhiệm cùng hàng loạt xác suất những chuyện có thể xảy ra lên
Mục đích đơn giản là muốn nói, Khổng Đông Hải chết là sự lựa chọn tốt nhất của Vương thị
Chỉ cần giết đối phương, bố cục Trung Nguyên sẽ thay đổi
Vương Thánh Tri nhìn Nhâm Tiểu Túc, cười nói:
- Việc này chính là chuyện thứ hai ta nhờ ngươi làm
Mong ngươi hãy giúp Vương thị giết chết Khổng Đông Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc quay đầu rời đi:
- Còn một điều kiện cuối cùng nữa, hãy quý trọng nó
Tiểu Cận, chúng ta đi thôi
Bấy giờ, căn phòng chỉ còn lại Dương An Kinh và Vương Thánh Tri
Dương An Kinh hỏi:
- Ngươi cảm thấy hắn có thành công không
- Dựa vào cách hắn trả lời, hẳn là được…
Vương Thánh Tri nói
Nếu đổi lại là những người khác, e rằng đối phương sẽ hỏi, có phải ngươi điên rồi không
Đó là chủ nhân của Khổng thị đó, ta không làm
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc thì không
Dương An Kinh nhìn sắc mặt có chút không tốt của Vương Thánh Tri, nói:
- Về nghỉ ngơi thôi
Ta sẽ phái người tới Khổng thị hỗ trợ Nhâm Tiểu Túc
Dù Khổng Đông Hải may mắn không chết cũng phải mất nửa cái mạng
Đến lúc đó người của ta sẽ xuất thủ
- Ừ…
Vương Thánh Tri gật đầu:
- Nhờ ngươi, có lẽ phương bắc sắp có chiến tranh rồi
Đây là vấn đề của của Vương thị và Hỏa Chủng, nhưng cũng là cơ hội của chúng ta
Trước đó ta muốn để Khổng thị loạn lên cái đã
..
Sau khi rời khỏi cứ địa, Vương Nhuận đưa Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận quay về tiểu viện
Dương Tiểu Cận hỏi:
- Ngươi muốn đi giết Khổng Đông Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lỡ gặp nguy hiểm gì thì sao
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:
- Trước chúng ta cứ tới Khổng thị cái đa
Đại lừa dối cũng đang ở Khổng thị
Nói không chừng chúng ta có thể giúp hắn một tay, cứu Vương Uẩn ra
- À…
Dương Tiểu Cận gật đầu
- Hơn nữa, nếu hành động lần này là ý của Vương thị, họ nhất định sẽ cung cấp tin tức có lợi cho chúng ta
Đại lừa dối có thể mượn cơ hội này để hiểu rõ hơn về tổ chức tình báo của Vương thị
Có sự trợ giúp này, chúng ta có thể thuận lợi cứu Vương Uẩn ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Được rồi, Khổng Đông Hải thì sao, giết hay không
Dương Tiểu Cận hỏi
- Nếu giết được thì giết…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Không được thì chúng ta lén lút chuồn về Tây bắc, ngươi thấy sao
Dương Tiểu Cận nghe tới đây mới mỉm cười
Nhâm Tiểu Túc vẫn là Nhâm Tiểu Túc mà nàng biết
Nàng rất sợ Nhâm Tiểu Túc vì lời hứa kia mà lấy thân mạo hiểm
Dương Tiểu Cận nói:
- Đi đâu cũng được, ngươi cứ quyết định đi
Ta đói rồi
- Ừ, ta đi nấu cơm…
Nhâm Tiểu Túc đi vào phòng bếp
Bấy giờ, linh quang lóe lên trong đầu hắn
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng hỏi cung điện:
“Ta muốn phục chế kỹ năng của Dương Tiểu Cận, có thể biết được đẳng cấp kỹ năng của nàng không

“Được.”

“Trù nghệ của Dương Tiểu Cận cấp bậc gì?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi
“Cấp đại sư.”

Nhâm Tiểu Túc:
- ??
Nhâm Tiểu Túc câm nín nhìn Dương Tiểu Cận
Lừa gạt, đều là lừa gạt
Việc hắn cố gắng làm mỗi ngày chỉ như cái búng tay với Dương Tiểu Cận
Dương Tiểu Cận buồn bực nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Sao thế, mặt ta dính cái gì à
- Ha ha ha, không có gì…
Nhâm Tiểu Túc mặt không đổi sắc đi vào phòng bếp
Dù biết bị gạt nhưng cơm thì vẫn nên làm a
Nhâm Tiểu Túc cảm khác, có đôi khi muốn sống là phải giả bộ hồ đồ…
Ăn uống no say, Dương Tiểu Cận xoay người đi về sân nhỏ
Tường nhà hai bên có độ cách âm không tốt tí nào, Nhâm Tiểu Túc thậm chí còn có thể nghe được tiếng nước chảy khi đối phương đi tắm
Trong lúc hắn đang thì điện thoại trong phòng vang lên
Nhâm Tiểu Túc do dự một chút vẫn đi tới bắt điện thoại:
- Xin chào
- Xin chào, ta là Linh, có thể tâm sự không…
Đầu dây bên kia là âm thanh hán tử thô kệch
Nhâm Tiểu Túc chậc chậc:
- Ngươi vẫn nên dùng âm thanh của mình thì hơn
Dường như đối phương có chút khó hiểu
Không phải ngươi bảo không nói chuyện với người khác phái à
Bất quá Linh vẫn đổi lại giọng như cũ:
- Bây giờ có thể tâm sự được chưa
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Vì sao lại là ta?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.