Đệ Nhất Danh Sách

Chương 792: Sự Điên Cuồng Của Hắc Dược




Vốn Nhâm Tiểu Túc còn tưởng họ sẽ theo đoàn xe tới thẳng Khổng thị
Thế nhưng không ngờ sau khi đám người đi tới thị trấn bên ngoài hàng rào lại dừng xe
Vương Kinh được Lương Sách đỡ xuống xe
Người trong thị trấn nhao nhao tới chào hỏi Vương Kinh
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận hai mắt nhìn nhau, lưu dân nơi này thấy Vương Kinh đều gọi một tiếng Vương lão gia tử
Sau đó, đám người lấy một cái bàn bày đồ ra
Mọi người trong đội ngũ mặc áo khoác trắng, đeo ống nghe bệnh
Một màn này khiến Nhâm Tiểu Túc nhìn mà ngây người
Hắn đi tới hỏi Mạnh Nam:
- Ta hỏi một chút, các ngươi tính làm gì
Kết quả Mạnh Nam nghe xong cũng ngớ ra:
- Chuẩn bị xem bệnh cho mọi người, ngươi không biết lệ cũ, trước khi ra ngoài phải xem bệnh cho lưu dân à
- À à, biết chứ, cơ mà ta chưa từng tham gia nên nhất thời không kịp phản ứng…
Nhâm Tiểu Túc nói
Một nam nhân trung niên đi tới bắt tay Nhâm Tiểu Túc, hòa khí nói:
- Xin chào, ta là Tư Mã Cương, người phụ trách việc xem bệnh hôm nay
Nếu ngươi có vấn đề gì có thể nói với ta
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc dẫn Nhâm Tiểu Túc tới một cái bàn trống:
- Đây là vị trí của ngươi, có việc gì cứ gọi ta
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc mới hiểu, không chỉ đám người kia xem bệnh cho lưu dân mà hắn cũng vậy
Bác sĩ thực tập như Mạnh Nam và Lương Sách thì làm những việc tạp vụ căn bản
Vương Kinh đi tới trước mặt mọi người:
- Ta biết có vài người lần đầu tham gia loại chuyện tình nguyện này
Lưu dân không ăn mặc sạch sẽ vì không có nước tắm mỗi ngày
Nếu các vị cảm thấy có gì không thoải mái thì mong hãy khắc chế, trị bệnh cứu người là thiên chức của bác sĩ
Lương Sách nhiệt huyết hô:
- Đã rõ
Bấy giờ, lưu dân trên thị trấn đã xếp thành một hàng dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Kinh dẫn đầu ngồi vào bàn, Lương Sách thì an bài lưu dân tới trước bàn của từng vị bác sĩ
Những lưu dân này đa phần đều có vết thương cũ chưa lành, giống như Nhâm Tiểu Túc khi còn ở thị trấn 113
Lưu dân không có tiền khám bệnh nên chỉ có thể chậm rãi kéo dài, có đôi khi một vết xước tay cũng bị mưng mủ, nhiễm trùng, mất mạng như chơi
Lúc xem bệnh, Vương Kinh quay đầu nhìn thoáng qua, sau khi phát hiện không bác sĩ nào ghét bỏ lưu dân mới dần yên lòng
Bất quá khiến hắn có hơi bất ngờ là thiếu niên đi ké họ cũng không hề ghét bỏ lưu dân
Bấy giờ, Dương Tiểu Cận đang nằm ngủ trên xe, súng lục được đặt ở nơi có thể dễ dàng lấy được
Mỗi lần ra ngoài nàng đều tiến vào trạng thái căng thẳng đề phòng
Mà Nhâm Tiểu Túc mắt to trừng mắt nhỏ với lưu dân
Những bác sĩ khác bận rộn, không ngừng khám cho từng người lại từng người
Mà phía bên Nhâm Tiểu Túc thì cứ kẹt cứng ở người trước mặt
Nhâm Tiểu Túc thầm bó tay, hắn thì xem bệnh kiểu gì?
Chữa ngoại thương không sao chứ khám bệnh đâu đáng để hắn lấy Hắc dược ra cho đám người này dùng
Cái giá phải trả quá lớn rồi
- Bác sĩ, mấy ngày gần đây tim ta đập rất nhanh
Đây rốt cục là bị cái gì
Lưu dân hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nhịn nửa ngày mới lên tiếng:
- Có phải… người đã làm chuyện gì trái lương tâm không
Lưu dân đối diện nhất thời nóng nảy:
- Ngươi tới để xem bệnh hay mắng người vậy
- Ha ha, ta chỉ đùa chút thôi, ngươi đừng kích động
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Kỳ thật ngươi không có bệnh
Hẳn là do làm việc quá mệt mỏi nên có phần mệt thôi
Nghỉ ngơi nhiều chút là tốt rồi
Lưu dân hỏi:
- Vậy ta có cần kiêng khem gì không
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt:
- Không có, muốn ăn gì thì mau ăn đó, tranh thủ ăn nhiều chút, không cần kiêng khem
Lưu dân:
- ??
Muốn ăn gì thì mau ăn đó
Tâm trạng vị lưu dân này có phần chịu không nổi rồi
Lưu dân khóc lóc chạy tới chỗ Vương Kinh, hi vọng Vương lão gia tử có thể chẩn đoán chính xác hơn
Nhâm Tiểu Túc bất đắc dĩ, hắn thật sự không biết xem bệnh
Thế nhưng hắn cũng không thể nói với Vương Kinh: Ta nhận nhiệm vụ ám sát Khổng Đông Hải, mong ngươi hợp tác
Bấy giờ, lưu dân nọ đứng lên, cầm chặt tay Tư Mã Cương, thần khẩn nói:
- Cám ơn ngài, thật sự cám ơn ngài rất nhiều
Tư Mã Cương đẩy gọng kính, cười nói:
- Không cần cám ơn, lấy đơn đi lãnh thuốc đi
Tư Mã Cương nhìn biểu tình Nhâm Tiểu Túc, thầm nghĩ tiểu tử này không lẽ bị hắn chấn trị à
Nghĩ tới đây, Tư Mã Cương lại hô:
- Người kế tiếp
Thế nhưng Tư Mã Cương không biết, thư Nhâm Tiểu Túc để ý không phải hắn mà là lời cám ơn của lưu dân
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện biểu thành khẩn trưởng của lưu dân
Còn có người cho Vương Kinh trấn gà, nói nhờ có ông ta mà hắn mới sống được tới giờ
Còn có người cảm tạ một vị bác sĩ đã chữa bệnh cho cha hắn
Hẳn là do đám người này làm từ thiện mấy năm nay nên lưu dân mới cảm tạ thật tâm như thế
Biết bao nhiêu cảm tạ tệ a
Nhâm Tiểu Túc bỗng nói với Lương Sách:
- Ngươi hãy thêm người bệnh có ngoại thương giúp ta đi
Lương Sách sửng sốt một chút:
- Có rất nhiều bệnh nhân có vết thương ngoài, ngươi chắc ngươi chữa được chứ
- E rằng ngươi không biết, năm đó ta từng được người tặng lá cờ Diệu Thủ Hồi Xuân
Những năm nay ta cũng không nhớ bản thân từng trị qua bao nhiêu ngoại thương
Bớt nói nhảm, mau dẫn người bệnh tới
Nhâm Tiểu Túc hăng hái nói
Bấy giờ, Vương Kinh nhận được lời khiếu nại về Nhâm Tiểu Túc nên đứng dậy tính đi tới chỗ thiếu niên
Kết quả ông thấy Nhâm Tiểu Túc lấy Hắc dược ra, đưa cho từng người một
Không cần biết đó là vết thương hở hay vết bỏng thì Hắc dược cũng có hiệu quả
Vương Kinh ngăn một người bệnh vừa được Nhâm Tiểu Túc trị để hỏi:
- Ngươi bôi thuốc gì vậy
- Ta cũng không biết nữa, chỉ biết thoa lên rất mát lạnh, đau đớn biến mất ngay…
Lưu dân vui vẻ nói:
- Thương thế này đã kéo dài nửa tháng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tối ta đau tới ngủ không được, thành thật cảm tạ các ngươi
Vương Kinh sửng sốt một chút, hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc lại nhìn lưu dân
Sau đó tới hỏi Lương Sách:
- Mời bị bằng hữu này đi qua một bên nghỉ ngơi đi
Nhìn thử xem dược vật có tác dụng phụ gì không
Lúc này Vương Kinh đang nghi ngờ Nhâm Tiểu Túc cho lưu dân dùng thuốc cấm
Khả năng cao là tạm thời dừng đau nhưng sẽ để lại di chứng cho nên mới muốn quan sát thêm
Vương Kinh đứng gần đó, không khám bệnh nữa mà nhìn chằm chằm Nhâm Tiểu Túc
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc không ngừng phát thuốc cho từng người
Hiệu suất làm việc cực cao, thậm chí còn gọi Mạnh Nam tới làm trợ thủ cho hắn, giúp người bệnh khâu vết thương lại
Điều khiến Vương Kinh ngạc nhiên là, không cần biết tay lưu dân có sạch sẽ không, thiếu niên này đều thân thiết cầm chặt tay đối phương, nghe đối phương cảm tạ rồi mới cáo từ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.