Ba tiếng sau, mọi người truyền tin có người khám bệnh tới nhà xưởng
Rất nhiều công nhân đều xin nghỉ để tới khám
Thậm chí người quản lý nhà xưởng nghe Vương Kinh tới còn chủ động tới bái phỏng
Điều này đủ để tới Vương Kinh được người Vương thị tôn trọng thế nào
Đợi tới giữa trưa, thừa dịp thời gian ăn uống nghỉ ngơi, Vương Kinh bắt đầu quan sát những người bệnh được giữ lại
Sau khi hỏi ý bệnh nhân, ông xem xét vết thương đã được bôi Hắc dược
Bấy giờ Vương Kinh ngây ngẩn cả người, chỉ thấy vết thương vốn khá lớn nay chỉ còn một vết sẹo lồi
Điều này cho thấy miệng vết thương đã khép lại
Vài bác sĩ đi theo bên cạnh kỳ quái hỏi:
- Sao vết thương khép miệng nhanh thế
Chẳng lẽ trước khi tới khám đã khép rồi
- Không có…
Lương Sách đứng bên cạnh giải thích:
- Ta từng xem qua miệng vết thương của người này
Khi ấy vết thương nhiễm trùng rất nghiêm trọng, không có khả năng khép lại
Vương Kinh bỗng quay đầu lại nhìn Nhâm Tiểu Túc
Đến cùng thiếu niên này có lai lịch gì, chẳng lẽ có kỹ năng đặc biệt gì đó nên mới được Tào Thanh Cự đề cử
Suy nghĩ lại một chút, Tào Thanh Cự là thái đẩu đức cao vọng trọng trong y giới, sao có thể để mất thanh danh của mình mà nâng đỡ một tên bám váy phụ nữ được
Nghĩ tới đây, Vương Kinh thở phào nhẹ nhõm
Hắn lại xem xét vết thương của vài người bệnh khác
Tình huống cơ bản đều giống nhau, sau ba tiếng dùng thuốc, miệng vết thương đã bắt đầu khép miệng
Thuốc thật sự rất thần kỳ
Lúc này, một bác sĩ nói:
- Ta cảm thấy thuốc tương đối lợi hại
Lúc trước ta từng thấy phía bên Tây nam có người bán thuốc, có thể…
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
khục khục, khiến sự nam tính trở nên lợi hại hơn một ít
- Ha ha, còn có loại thuốc đó à
Sao ta không thấy ở Trung Nguyên
- Bất kể thế nào đi nữa thì thuốc này vẫn trị ngoại thương rất tốt
Không biết trong đây có thành phần gì không
Ban đầu lưu dân còn thấp thỏm lo âu, hiện tại nghe nhóm bác sĩ nói vậy thì vui vẻ lại:
- Bây giờ ta đi được chưa
- Có thể…
Vương Kinh cười nói:
- Về nghỉ ngơi đi, nhớ rõ không được để miệng vết thương dính nước, phải kỵ đồ ăn có tính độc
Nói xong, Vương Kinh nhìn đám người bệnh cùng chạy tới chỗ Nhâm Tiểu Túc cảm tạ
Vương Kinh phát hiện khi người bệnh nói cám ơn, Nhâm Tiểu Túc cười rất hạnh phúc, trông bộ dáng chẳng khác nào ông khi còn trẻ cả
Lúc đó mỗi khi chữa xong cho bệnh nhân, hắn cũng cảm thấy như vừa đạt được thành tựu
Nếu được người bệnh cảm tạ, Vương Kinh còn vui tới nỗi một bữa ăn được ba chén cơm
Vương Kinh cảm thấy đây là phẩm chất cần có của một lương y
Vốn Vương Kinh còn không có thiện cảm với Nhâm Tiểu Túc, kết quả hiện tại ông lại cảm thấy như vừa nhặt được châu báu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bấy giờ, Vương Kinh đột nhiên nổi lên từ tâm, muốn nhận Nhâm Tiểu Túc làm đồ đệ
Bất quá ông nghĩ lại, chỉ sợ Tào Thanh Cự đã sớm nhận đối phương làm đệ tử rồi
Ông không thể quá lỗ mãng được
Trong lúc suy nghĩ, Vương Kinh đi tới tính tâm sự với thiếu niên
Chờ hắn đi tới thì nghe được Nhâm Tiểu Túc mặt mày hớn hở liên tục nói:
- Cám ơn, cám ơn…
Thấy vậy, Vương Kinh càng thêm yêu thích Nhâm Tiểu Túc
Bất quá Vương Kinh không biết, lúc này Nhâm Tiểu Túc đang cảm tạ số cảm tạ tệ kia
Trước kia Nhâm Tiểu Túc không muốn cho lưu dân Hắc dược vì cảm thấy thua lỗ
Bây giờ thì hắn chẳng thấy lỗ tí nào, mỗi lần chữa xong cho một người hắn sẽ nhận được hơn 20 cảm tạ tệ
Lợi nhuận thế này biết đi đâu mà tìm
Chỉ một buổi trưa, Nhâm Tiểu Túc đã kiếm được hơn 400 cảm tạ tệ
Tổng cộng có nhiều hơn một ngàn tệ
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Vương Thánh Tri an bài quá hợp lý
Để hắn đi theo đoàn đội này thì tuyệt quá rồi
Hắn đã trách lầm Vương Thánh Tri
- Tiểu tử, ta có thể hỏi một chút về thuốc bôi ngoại thương của ngươi không
Vương Kinh hỏi
Nhâm Tiểu Túc khôi phục tinh thần:
- Hả hả, đó là thuốc độc môn gia truyền của ta
- Có thể cho ta xem một chút không
- Được được…
Nhâm Tiểu Túc lấy Hắc dược ra, đưa cho Vương Kinh:
- Chỉ được nhìn chút thôi đó
Vương Kinh nhận Hắc dược, nhìn rồi ngửi, thậm chí còn chấm một tí tính nếm thử
Kết quả không đợi hắn kịp nếm, Nhâm Tiểu Túc đã kéo tay Vương Kinh lại:
- Lão gia tử, thuốc này không uống được
Bấy giờ Vương Kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc thế nào cũng không thuận mắt, ông cười tủm tỉm:
- Làm sao, sợ ta phát hiện được cách điều chế thuốc của ngươi
- Khục khục, không phải, thật sự là không uốn được…
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói
Thật ra là hắn lo Vương Kinh đã một bó tuổi, uống Hắc dược vào sợ rằng chịu không nổi
Vương Kinh cười, lắc đầu:
- Yên tâm, chút thuốc này của ngươi không làm ta chết được đâu
Cùng lúc đó cổng thành mở ra
Người đưa cơm của Vương thị tới, dường như họ cũng biết Vương Kinh đang khám bệnh chư lưu dân nên chuẩn bị thức ăn
Nhâm Tiểu Túc đang chuẩn bị ăn cơm thì đột nhiên Lương Sách đi tới gần:
- Người anh em, thuốc này của ngươi đúng là thần kỳ mà
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái dò xét Lương Sách, sao tên này đột nhiên nhiệt tình quá vậy
Chỉ nghe Lương Sách nói:
- Buổi chiều ta có thể tiếp tục hỗ trợ ngươi không
Vừa nói, ánh mắt Lương Sách lại nhìn về phía Mạnh Nam
Bấy giờ Mạnh Nam đang ăn cơm thì cau mày, bộ dáng cự người ngàn dặm
- À…
Nhâm Tiểu Túc lập tức ngầm hiểu
Đối phương nhiệt tình như thế cũng có thể giúp hắn thu thêm cảm tạ tệ nên không cự tuyệt:
- Ngươi muốn làm việc chung với Mạnh cô nương hả
Không thành vấn đề
Mặt Lương Sách đỏ lên:
- Ngươi nhìn ra
- Có ngu mới nhìn không ra
Cơ mà vì sao ngươi không tới bắt chuyện với nàng đi
Nàng ấy cũng đâu có bận rộn gì
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ
- Hôm nay nàng không thoải mái, tâm tình không tốt lắm…
Lương Sách đau khổ cúi đầu
Nhâm Tiểu Túc ngầm hiểu, thì ra dù là bác sĩ cũng không thể tránh khỏi vấn đề thiên cổ “bà dì”
- Giải thích từ "bà dì" ý chỉ ngày kinh nguyệt của con gái
Hết giải thích
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng xem như có tâm đắc trong phương diện này:
- Lúc con gái tới ngày rớt dâu đều đau bụng
Ngươi cứ bảo nàng gầy như thế làm sao có bụng được
Cam đoan nàng vui ngay
Hai mắt Lương Sách sáng lên:
- Thật hả
- Thật…
Nhâm Tiểu Túc nói xong tiếp tục ăn cơm
Lương Sách do dự nửa ngày mới tới hỏi thăm Mạnh Nam:
- Nam Nam, ngươi không thoải mái hả
Dựa theo cách nghĩ của Lương Sách, hẳn đối phương sẽ nói mình đau bụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bấy giờ hắn có thể dựa theo kịch bản nói tiếp
Mạnh Nam ngẩng đầu, bình tĩnh nói:
- Ừ, ta nơi nhức đầu
Lương Sách sửng sốt một chút, không giống a
Vậy hắn nên trả lời thế nào
Con hàng này suy nghĩ hai giây rồi nói:
- Ngươi gầy như vậy sao có não được
Mạnh Nam:
- Hỏi chấm ??
Nhâm Tiểu Túc đang ngậm một đống đồ ăn thì phun sạch ra ngoài!