Nhâm Tiểu Túc nhìn Lương Sách ngồi bên đống lửa vui vẻ sưởi ấm thì có phần buồn bực:
- Ngươi vui cái gì
Đống lửa chiếu sáng khuôn mặt Lương Sách thành một màu hồng cam, nhìn qua cái vài phần vui vẻ
Lương Sách cười đáp:
- Có thể giúp đỡ Mạnh Nam ta vui lắm
Lời này khiến Nhâm Tiểu Túc ngớ người, hắn cạn lời, hỏi:
- Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi
Lương Sách trả lời:
- Hai lăm rồi, sao thế
Nhâm Tiểu Túc lại hỏi:
- Mấy năm nay ngươi theo đuổi bao nhiêu người rồi
Lương Sách:
- Ba người
Từ lúc 16 tuổi có mối tình đầu tới giờ, cơ mà lần nào cũng thất bại
- Ngươi có biết vì sao mình thất bại không
Nhâm Tiểu Túc dẫn dắt Lương Sách tự mình suy nghĩ
Kết quả Lương Sách suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Vì ta là người tốt
- Phụt…
Lần này tới phiên Dương Tiểu Cận không nhịn nổi nữa, nàng nói:
- Vừa rồi ngươi không nên đưa máy nghe nhạc cho nàng
Cũng không phải bảo ngươi ích kỷ không cho, không nghe nàng bảo muốn tâm sự với ngươi hả
Thời điểm này mà nghe nhạc cái gì nữa
Bấy giờ Lương Sách mới kịp phản ứng, hắn vỗ đùi, ảo não nói:
- Đúng thế, sao ta không nghĩ tới nhỉ
Bây giờ nên làm sao đây
Nhâm Tiểu Túc an ủi:
- Rửa mặt rồi đi ngủ đi
Lương Sách:
- Câm nín !!
Con hàng này dùng ánh mắt đáng thương cẩu cứu Dương Tiểu Cận
Dương Tiểu Cận suy nghĩ rồi nói:
- Từ hôm nay ngươi học cách trở nên chủ động hơn đi
Ngươi không phải loại hình một cô gái thích yên tĩnh ưa thích
Đã thế chỉ có thể thông qua nỗ lực mỗi ngày bù đắp vào thôi
Dọc đường đi con gái thường sẽ thấy nhớ nhà và bất an
Ngươi trò chuyện với nàng nhiều hơn, hẳn sẽ lưu lại một ít ấn tượng tốt
Nhâm Tiểu Túc thầm thở dài
Đây là lần đầu hắn nghe Dương Tiểu Cận nói nhiều lời với người ngoài như thế
Dường như nàng cũng nhìn mà nhịn không nổi nữa rồi
Bất quá Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng hỏi Dương Tiểu Cận:
- Vậy ta có phải người khiến nữ nhân vừa gặp đã yêu không
Dương Tiểu Cận liếc Nhâm Tiểu Túc rồi chui vào lều vải đi ngủ
Sáng hôm sau, Lương Sách vừa tỉnh ngủ liền vội vã chạy ra ngoài nơi trú quân đi vệ sinh, sau đó lại tới bờ sông rửa tay
Bấy giờ Mạnh Nam cũng đi tới bờ sông, Lương Sách thấy Mạnh Nam liền nhớ tối qua Dương Tiểu Cận từng nói hắn phải chủ động hơn, vì thế liền tiến tới chào hỏi
Thế nhưng trong lúc khẩn trương hắn lại không biết nên nói gì
Cuối cùng sau nửa ngày hắn mới hỏi Mạnh Nam:
- Ngươi cũng tới rửa nước tiểu dính trên tay hả
Mạnh Nam:
- ??
Nhâm Tiểu Túc đứng cách đó không xa cảm thán với Dương Tiểu Cận;
- Cuối cùng ta cũng cảm thấy, dưới sự giúp đỡ của hai chúng ta, hai người kia càng chạy càng xa…
Sáng sớm, đoàn xe lần nữa lên đường
Sau khi họ rời đi không lâu thì tiếng sột soạt vang lên, có người đi ra từ trong rừng cây
Ánh nắng sớm mai thông qua kẻ hở chiếu rọi xuống mặt đấy
Âm thanh đột nhiên vang lên này rất dị thường
Một người võ trang đầy đủ, trên mặt là màu vẻ ngụy trang nói với máy truyền tin:
- An toàn, mục tiêu đã rời đi
- An toàn
- An toàn
Ở những chỗ khác, các binh sĩ lần lượt nói với máy truyền tin
Bấy giờ, một người lên tiếng:
- Tổ một đào thi thể, tổ 2, 3 kiểm tra dấu vết nơi cắm trại
Nói xong, tổ đội tác chiến liền hành động
Năm binh sĩ mặc trang phục màu vàng đất đi về khu cắm trại, thu thập hết thảy dấu vết khả nghi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm binh sĩ khác không ngừng tìm tòi trong rừng
- Đã tìm ra thi thể đào binh, miệng vết thương nằm ở ngực trái, không trúng tim, thương pháp dường như rất nghiệp dư
- Nơi trú quân không có gì khác thường, không có ký hiệu khả nghi, không có cạm bẫy
Vị trí nơi trú quân khá ổn nhưng lều vải được dựng không theo đội hình gì hết
Đống lửa cũng được nhóm rất tùy ý, không giống của quân nhân
Chỉ huy lặng lẽ đứng phía sau nhìn, hắn dẫn đội tới là vì tổ chức Ba Ngôi
Thế nhưng nhiệm vụ của hắn không phải để ám sát những người này mà để xem thử trong đoàn có nhân vật nào khả nghi không
Hiện tại là thời kỳ đặc thù, Khổng thị không hi vọng có nhân vật khả nghi vào hàng rào 31
Vốn Hội nghị giao lưu y học lần này không được tổ chức, Khổng thị đã sớm thông báo cho Vương Kinh nhưng Vương Kinh vẫn không chịu hiểu
Ông bảo: Nếu không cho họ tới giao lưu thì bộ xương già của ông sẽ ngồi mãi trước cổng thành hàng rào 31 mãi cho tới khi Khổng thị đồng ý thì thôi
Dường như trưởng quan phía trên cũng không muốn chịu áp lực dư luận
Chung quy những năm nay lực ảnh hưởng của Ba Ngôi tại phương bắc ngày càng lớn, nhận được sự tán đồng của dân chúng
Khổng Đông Hải lại muốn lưu danh sử sách nên rất để ý miệng đời
Nếu để Vương Kinh thật sự ngồi tới chết trước cổng thành, đám người của tòa soạn hi vọng chẳng biết sẽ đưa tin thế nào nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế cục tình báo của Khổng thị liền được điều động
Nhiệm vụ lần này là điều tra trong đoàn người có ai khả nghi không
Nếu có phải giết hết đám người này ngay trong rừng
Sau đó ngụy trang thành thổ phỉ gây nên, không liên quan gì tới Khổng thị
Tối hôm qua, họ lặng yên không tiếng động núp ở phương bắc
Họ thấy đào binh nhưng không ngăn cản mà cố ý thả cho đối phương đi, muốn dùng người này để dò xét đám người của Vương thị
Nếu đào binh đại khai sát giới, họ đúng lúc cũng bớt việc
Mạng của đoàn người này thì liên quan gì tới họ chứ
Kết quả họ thông qua kính viễn vọng quan sát được hết thảy
Tận mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc nổ súng giết chết đào bình
Nhìn từ ngoài vào thì không thấy có gì dị thường hết
Trừ việc đào binh quá mức ngu xuẩn và biểu hiện đám người giao lưu bình thường mà thôi
- Đội trưởng, có truy sát họ không
Một binh lính nói với máy truyền tin
- Đợi ta báo chuyện này cho trưởng quan rồi tính…
Chỉ huy lãnh tĩnh nói:
- Có giết Vương Kinh không phải chờ lệnh cấp trên
Nói xong hắn gọi điện thoại, báo cáo chi tiết tình huống nơi này lại
Trưởng quan đầu dây bên kia im lặng một hồi:
- Để họ đi đi, đừng gây thêm rắc rối
Hiện tại ta đã an bài người ở hàng rào 31 kiểm tra thân phận của họ, các người tới tiền tuyến đưa tin đi
- Đã rõ
Chỉ huy cúp máy:
- Toàn thể chú ý, thu đội
Trưởng quan lệnh chúng ta tới tiền cứ địa số 3 nhận nhiệm vụ mới
Nói xong, tổ đội nhanh chóng rút lui khỏi phương bắc
Cứ địa số 3 là cứ địa trọng yếu nhất của Khổng thị trong trận chiến này
Xa hơn về phía bắc là khu vực của Hỏa Chủng
Đợi đám người này đi, lão Hứa mới đi ra từ sau một cây đại thụ, yên lặng quan sát đối phương
Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện đám người này từ đêm qua, bằng không hắn cũng không cần giả bộ thật như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn Nhâm Tiểu Túc tính giải quyết đám người này luôn
Bất quá mục tiêu chính của hắn là Khổng Đông Hải, không cần vì vài con tôm nhỏ mà đánh rắn động cỏ
Bất quá đám người kia cũng thật độc ác, cố ý thả đào binh tới giết người.