Đệ Nhất Danh Sách

Chương 820: Năng Lực Gân Gà





Dù là ai cũng không nghĩ tới lại có một đoàn tàu hơi nước chạy vào hành lang
Nói thật, ngục trưởng thấy cổng lớn bằng kim loại bị nổ tung đã rất bất ngờ rồi
Rõ ràng có người dẫn nổ số bom được lắp đặt sẵn trên đó mới có thể tạo thành lực công phá lớn như thế
Thế nhưng kích nổ nằm trong tay trưởng quan Vương Tử Dương kia mà
Điều này chứng tỏ, hẳn trưởng quan đã lành ít dữ nhiều
Giám ngục suốt ngày ở trong ngục giam nên tin tức thật sự có phần bế tắc
Hắn biết bên ngoài có người tập kích hàng rào 31, thế nhưng không ngờ tới Vương Tử Dương đã gặp bất trắc
Đoàn tàu hơi nước chạy xuyên qua làn khói thuốc, khói súng chuyển động quanh xe tạo ra thanh thế kinh người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng điều khiến người khác chấn kinh nhất là có một hắc y nhân đang cầm súng máy hạng nặng đứng trên đầu đoàn tàu
Một người hô:
- Vương Tòng Dương, nổ súng
Dứt lời, họng súng trong tay hắc y nhân như một con tiểu long gào thét phun lửa
Nhóm giám ngục chưa kịp tỉnh hồn đều bị bắn chết sạch
Đoàn tàu phối hợp với súng hạng nặng chẳng khác nào một lô cốt di động, không chỉ dùng vài từ là có thể diễn tả sự đáng sợ của nó
Đi hết hành lang là tới đại sảnh phòng giam
Phòng giam chẳng khác nào một sân vận động thu nhỏ dưới lòng đất, diện tích lớn rất thích hợp cho đoàn tàu hơi nước phát huy
Ngục trưởng xanh mặt nhìn đoàn tàu, hắn không ngờ lại có người dám tùy ý làm càn trên địa bàn của hắn
Ngay cả đoàn tàu cũng dám dùng cơ đấy
Bấy giờ, ngục trưởng đột nhiên lấy một phi châm ra, phóng về phía đoàn tàu
Phi châm rất nhỏ, nếu không nhìn rõ sẽ chẳng nhận ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn cả đoàn tàu hơi nước nữa
Phòng giam bí mật trở thành một nơi binh hoang mã loạn, thật sự khó lòng phòng bị một cây phi châm
Thấy phi chân bắn về phía hắc y nhân thì ngục trưởng thầm cười lạnh
Hắn cảm thấy đối phương hẳn cũng giống như những tù nhân khác, không nhận ra sự khác biệt nằm ở cây phi châm này
Thế nhưng khi phi châm đánh lên người hắc y nhân, một vầng hào quang màu bạc bỗng bao lấy đối phương, ngay sau đó hắc y nhân liền biến mất
Nhâm Tiểu Túc trống trong thông đạo không đi lên đoàn tàu nhìn thấy vậy thì ngây ngẩn cả người
Hắc y nhân kia là lão Hứa, thế nhưng lão Hứa lại đột nhiên quay về cung điện đứng yên không nhúc nhích
Mặc cho Nhâm Tiểu Túc triệu hoán thế nào cũng chẳng phản ứng
Mà trên ót lão Hứa lại cắm một ngân châm trông như sợi lông trâu vậy…
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:
- Có việc lạ, dường như ngục trưởng có thể phong ấn năng lực của siêu phàm giả
Lúc trước trên trận chiến của Vọng Xuân Môn, đoàn tàu hơi nước cũng từng bị người khác kiềm chế
Thế nhưng siêu phàm giả khi ấy phải cố hết sức mới làm được
Ngay lúc Nhâm Tiểu Túc đang kinh ngạc thì ngục trưởng cũng vậy
Năng lực của giống như Quý Tử Ngang và Nhâm Tiểu Túc suy đoán, chỉ cần dùng ngân châm tấn công người khác, thậm chí chỉ cần đụng vào năng lực của đối phương cũng có thể tiêu trừ năng lực này trong vô hình
Sau một thời gian dài chẳng thể dùng được nữa
Dù Vương Uẩn khống chế được không khí thế nhưng một khi phi châm đụng vào đoàn không khí hắn điều khiển thì năng lực của Vương Uẩn vẫn sẽ bị giam cần
Đây cũng là lý do ngục trưởng có thể ngồi vào cái ghế này lâu như thế
Thế nhưng ngục trưởng không ngờ hắc y nhân lại là năng lực hiện hình của một người
Hắn vốn tưởng đấy là người sống cơ
Ngục trưởng thầm suy nghĩ, phi châm của hắn cần ba ngày mới ngưng tụ ra một cái
Hắn đã để dành được ba cây, dùng một cây còn hai cây
Bất quá hắn xác định người đến chỉ có hai, hiện tại phế một, chờ hắn chỉ còn là đoàn tàu kia mà thôi
Nghĩ tới đây, ngục trưởng chẳng chút do dự phóng phi châm trúng đoàn tàu hơi nước
Bấy giờ ngục trưởng mới thở phào nhẹ nhõm, liên tiếp giải quyết xong hai siêu phàm giả
Đại cục đã định
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận đi ra
Ngục trưởng thấy hai người thì cười dài:
- Năng lực hai người các ngươi đã bị phế còn dám ra mặt
Đủ dũng cảm a…
Thế nhưng chưa nói hết câu thì ngục trưởng đã cảm thấy có gì đó không đúng
Hắn bỗng quay người, phi châm thứ ba bắn về sau lưng hắn
Chẳng biết từ khi nào Ám ảnh chi môn đã xuất hiện ở đó
Phi chấm đánh trúng Ám ảnh chi môn, Ám ảnh chi môn tan biến
Vốn Nhâm Tiểu Túc còn tưởng phi châm của đối phương sẽ xuyên qua Ám ảnh chi môn, không ngờ năng lực của ngục trưởng lại cổ quái như thế, có thể ghim vào cả Ám ảnh chi môn cơ đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngục trưởng hiện tại có phần luống cuống
Vì hắn thấy được Nhâm Tiểu Túc rút một thanh Hắc đao từ không khí ra
Còn cô nương kia thì rút Hắc thương
Ngục trưởng nghĩ mãi cũng không rõ, hắn đã phong ấn ba năng lực mà sao năng lực đối phương cứ như có mãi không hết
Quá tà môn
Nói thật, nếu đổi thành siêu phàm giả khác, hai người đơn đả độc đấu ngục trưởng nhất định chiếm thế thượng phong
Hắn có ba cơ hội phong ấn năng lực, hơn nữa phi châm còn có thể đả thương người
Thế nhưng đối thủ của hắn bấy giờ lại là Nhâm Tiểu Túc
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc còn chẳng đếm được hiện tại hắn có bao nhiêu năng lực kia mà
Nói xa hoa thì ba cây phi châm của đối phương căn bản không đủ nhét kẽ răng Nhâm Tiểu Túc…
Nhâm Tiểu Túc nói với Dương Tiểu Cận:
- Nhìn sắc mặt hắn thì chắc chết chêu số rồi
Dương Tiểu Cận kinh ngạc:
- Chỉ có ba lần, năng lực này vô dụng quá rồi
- Ừ, vô dụng quá
Nhâm Tiểu Túc đồng tình
Ngục trưởng nghe hai người nói thế thì khó chịu vô cùng
Năng lực của hắn vô dụng chỗ nào
Hắn trấn áp ngục giam này ngần ấy năm nay chưa từng để lọt con cá nào
Đấy chẳng phải do năng lực của hắn đặc thù à, có thể nói hắn là đòn sát thủ của Khổng thị đấy
Sao vào miệng hai người này lại biến thành vô dụng rồi
Rõ ràng vấn đề nằm trên người hai người này có được không
Trong lúc ngục trưởng suy tư thì sau lưng hắn vang lên tiếng gió
Ngục trưởng vừa quay đầu lại liền thấy đại lừa dối ngày càng đi tới gần mình, mãi tới khi khoảng cách cả hai đủ để tiếp xúc thân mật
Khuôn mặt đại trà của ngục trưởng bị đạp tới biến hình, cả người như diều đứt dây văng ra ngoài
Đại lừa dối dùng đôi mắt nóng bỏng nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Thiếu soái, ngươi tới rồi
Nhâm Tiểu Túc nhìn dấu chân trên mặt ngục trưởng đang hôn mê rồi nhìn biểu tình chân thành kết hợp với ánh mắt long lanh của đại lừa dối, hắn nhất thời nổi da gà
Quý Tử Ngang đứng sau lưng đại lừa dối nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Xin chào, ta là Quý Tử Ngang
Lần này sẽ cùng đại lừa dối về Tây bắc
Nhâm Tiểu Túc mặt mày hớn hở tiến tới nắm tay người ta:
- Chào ngươi chào ngươi, ta tới cứu Vương Uẩn ai ngờ cứu thêm được ngươi
Ngươi khách khí quá rồi
Vương Uẩn ở bên cạnh đen mặt:
- Hai trăm anh em của ta thế nào rồi
Nhâm Tiểu Túc an ủi:
- Gấp cái gì, nhất định cứu được
Trước tiên thả hết tù nhân trong đây ra, để họ ra ngoài tạo thêm hỗn loạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.