Xe vận binh lung lay đi về phương bắc, gió lạnh thổi qua vải bố khiến từng người ngồi trên xe cảm nhận rõ ràng hơn về cái lạnh trong đêm
Các bác sĩ của Ba Ngôi đã ngủ sau, Nhâm Tiểu Túc nhìn đoàn xe dài đằng đẵng nối đuôi nhau của Hỏa Chủng, ánh đèn xe liên tục lắc lư trong đêm tối, không ngừng nhô lên hụp xuống, phập phồng theo từng nhịp thở của thiên niên
Có lẽ Hỏa Chủng cảm thấy họ chỉ là bác sĩ nên không có giá trị vũ lực, mà vũ khi cũng đã bị thu giữ hết rồi nên không lo họ sẽ gây ra chuyện gì
Hoặc giả Hỏa Chủng đã xác nhận được thân phận và mục đích của Ba Ngôi nên hiện tại Hỏa Chủng cũng không tính an bài cho đám Vương Kinh
Bấy giờ, Hỏa Chủng vẫn chưa biết họ đã dẫn theo cái dạng nhân vật gì đi cùng
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc tâm địa thiện lương không tính sẽ gây chuyện cho Hỏa Chủng, chỉ là Hỏa Chủng không chịu tiếp nhận lòng tốt của hắn mà thôi…
Hỏa Chủng chạy liên tục 3 ngày, toàn bộ hành trình gần như không ngủ không nghỉ
Mỗi chiếc xe sẽ có ba người thay phiên nhau lái 24 trên 24
Mỗi ngày, binh sĩ chỉ có một tiếng đồ hồ để dừng lại ăn uống và chuẩn bị rồi lại tiếp tục lên đường
Đám Vương Kinh chỉ là bác sĩ bình thường, căn bản không chịu được sự giày vò như vậy
Hôm sau đã bắt đầu phát sốt, thế nhưng thuốc của họ đã bị tịch thu, không cách nào chữa trị cho Vương Kinh cả
Lúc mọi người đang mặt chau mày ủ, Nhâm Tiểu Túc kiên trì đi tìm quan quân Hỏa Chủng
Đối phương thấy Nhâm Tiểu Túc liền hỏi:
- Có chuyện gì à
Nhâm Tiểu Túc vụng trộm nhét một cái đồng hồ cho đối phương:
- Trời lạnh quá, chỗ chúng ta có người phát sốt, nhiệt độ rất cao
Có thể cho chúng ta mười ba tấm mền không
Chung quy hiện tại chúng ta cũng xem như quân y của các người
Sắp tới sẽ cứu chữa chiến hữu của các người mà
Hiện tại chết trên đường không tốt chút nào
Kết quả đối phương nhìn đồng hồ Nhâm Tiểu Túc đưa một cái, trả lại rồi:
- Đây là sơ sót của chúng ta khi đã quên cấp tranh bị hành quân cho các người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta sẽ cho người lấy tới
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt
Hắn không ngờ đối phương lại không nhận
Phải biết thời đại này đồng hồ cũng được xem là một loại tiền tệ
Tuy không có giá trị bằng vàng nhưng đem tới tiệm cầm đồ cũng đổi được một mớ tiền
Hơn nữa giá trị còn rất cao
Nhâm Tiểu Túc thấy quan quân không phải người khó nói chuyện liền thăm dò thử:
- Trưởng quan, chúng ta không biết đánh nhau
Sau này ra tiền tuyến có kéo chân sau các người không
Quan quân Hỏa Chủng cười nói:
- Các ngươi tay trói gà không chạy thì ra tiền tuyến kiểu gì
Yên tâm, không để các ngươi ra tiền tuyến đâu
Bốn ngày sau ta sẽ theo kế hoạch chuyển các người tới trung tâm y tế tạm thời, chiến hỏa sẽ không lan tới nơi đó
Chúng ta điều động các ngươi đâu phải để đánh giặc mà là để các ngươi làm chuyện các ngươi am hiểu nhất
- Được, cám ơn, ngươi nói rất đúng
Đám người tay trói gà không chặt như chúng ta sao có thể ra tiền tuyến chứ
Nhâm Tiểu Túc cảm ơn
Bất quá Nhâm Tiểu Túc vẫn thầm suy nghĩ, bác sĩ làm việc chẳng khác nào dùng sinh mệnh có hạn của mình để hoàn thành sự nghiệp chữa bệnh vô hạn
Mà chuyện hắn am hiểu nhất lại là tiễn mấy sinh mạng hữu hạn đó lên đường
Vừa nghĩ liền thấy có điểm giống nhau rồi
Có lúc hắn thật sự muốn tới tiền tuyến để xem đám tộc đàn phương bắc đó có đủ mạnh như lời đồn hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nửa giờ sau, một binh sĩ Hỏa Chủng đưa tới hơn 10 tấm chăn cùng 6 hũ thuốc kháng sinh
Binh sĩ Hỏa Chủng lạnh lùng nói:
- Tốt nhất các ngươi hãy tự cầu nguyện đừng để bản thân bị bệnh đi
Dược phẩm vốn khan hiếm, một khi tới tiền tuyến, chỉ sợ sẽ không có thuốc cho các ngươi dùng đâu
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc có phần ngoài ý muốn
Họ không nhận đồng hồ ngược lại có cho hắn chút ngạc nhiên
Vốn Nhâm Tiểu Túc không tính xin thuốc, trong không gian của hắn có rồi, hoàn toàn có thể vụng trộm đưa cho đám Vương Kinh
Mọi người đắp chăn lên, ánh mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc hàm chứa vài phần cảm kích
Họ hiểu rõ, mặc kệ Nhâm Tiểu Túc tới Khổng thị vì cái gì thì Hỏa Chủng vẫn sẽ tấn công hàng rào 31
Nếu không có Nhâm Tiểu Túc, khả năng cao họ đã chết trong biệt thự khi bị nạn dân quấy nhiễu rồi
Hiện tại người kiên trì muốn thương lượng với Hỏa Chủng là Nhâm Tiểu Túc, trong khi đó hắn lại là thành viên nhỏ tuổi nhất trong đoàn
Mà Vương Kinh vốn là người quản lý nay đã bị bệnh
Trong ba ngày này, Tư Mã Cương và Lương Sách vì bị say xe mà không ngừng nôn ói, mãi tới khi không còn gì để nôn mới dần thích ứng với đoạn đường này
Hai người này đi trên xe việt dã thì không sao, thế nhưng xe vận binh hoàn toàn khác
Nhất là đường đi lắc lư, thậm chí trên đường còn có rất nhiều hố bom, có thể tưởng tượng được chiến tranh của Hỏa Chủng và Khổng thị ác liệt cỡ nào
Lúc Lương Sách và Tư Mã Cương ói lên ói xuống, Nhâm Tiểu Túc thầm cười trong bụng
Đúng là ma cũ thấy ma mới đau khổ thì vui mừng mà
Kỳ thật khiến Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên là trước giờ hắn đều cho rằng Hỏa Chủng chỉ là một cỗ máy chiến tranh mà thôi
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc lại cảm thấy đám người này cũng không có gì quá khác với những người khác
Bất quá vẫn có điểm khiến Nhâm Tiểu Túc khó chịu là mỗi bữa cơm, họ phải đợi binh sĩ Hỏa Chủng ăn xong mới được ăn cơm
Hỏa Chủng chỉ có một tiếng đồng hồ để ăn uống và tu chỉnh
Có đôi khi tốc độ nấu ăn thật sự rất chậm, khiến đám Nhâm Tiểu Túc không kịp ăn, chỉ có thể chờ tới bữa sau mà thôi
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc cạn lời là không phải có người cố ý làm khó dễ họ, đơn giản đây là thói quen của đám người này
Đừng nói họ không có cơm ăn mà trên đường vì bảo trì xe mà binh sĩ Hỏa Chủng thậm chí còn không được ăn kia kìa
Hiện nay thời gian đối với đám người này cực kỳ quan trọng
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc vụng trộm đưa cho Dương Tiểu Cận một khối sô cô la , Dương Tiểu Cận thừa dịp không ai để ý mà nhét vào miệng
Vì không cách nào giải thích được việc từ đâu mà có đồ ăn, Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng thể cho những người khác
Tuy họ thường xuyên không có cơm ăn nhưng Dương Tiểu Cận chẳng sợ đói
Nàng biết trên người Nhâm Tiểu Túc giấu rất nhiều thức ăn, không cần biết tình huống thế nào thì Nhâm Tiểu Túc đều chuẩn bị tốt cả rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phảng phất cứ như Nhâm Tiểu Túc là một kho vậy
Nội thì có chân heo, sô cô la , lương khô, ngoại thì có lựu đạn, súng máy hạng nặng, bài tú lơ khơ
Đúng, còn có bài tú lơ khơ nữa
Sau khi được chứng kiến uy lực của mấy lá bài, Dương Tiểu Cận cho rằng khi thứ đồ chơi này xuất hiện trên tay Nhâm Tiểu Túc, điều đầu tiên mọi người cần làm không phải là đánh bài mà là chạy trốn…
- Ta nghe quan quân Hỏa Chủng nói còn 4 ngày nữa là tới tiền tuyến ở phương bắc…
Nhâm Tiểu Túc ngồi dựa vào thùng xe, nói với mọi người:
- Đến lúc đó chúng ta sẽ được đưa tới trạm y tế tạm thời của họ, không cần sợ chiến hỏa sẽ lan tới.