- Lục Nguyên, gần đây ngươi không nên ra ngoài một mình
Tiểu Ngọc Tỷ nằm trong bóng tối nói:
- Vạn nhất ngươi có chuyện gì, ta biết ăn nói thế nào với Nhâm Tiểu Túc
- Yên tâm đi, ta biết rồi
Nhan Lục Nguyên trả lời
Gần đây hắn ngày càng tin tưởng Tiểu Ngọc Tỷ
Vốn Lý Tiểu Ngọc có thể mặc kệ hắn tự do mà rời đi, thế nhưng nàng lại không rời hắn nữa bước
Mấy hôm trước hắn sốt cao, Tiểu Ngọc Tỷ có thể cầm tiền cao bay xa chạy
Thế nhưng Tiểu Ngọc Tỷ lại không
Trong lúc Nhan Lục Nguyên mơ màng, nàng luôn lấy khăn mặt lau người cho hắn rồi đắp khăn lên trán hạ nhiệt độ
Lúc đó Nhan Lục Nguyên thậm chí còn nghe được tiếng ca ôn nhu như khi còn bé nằm trong ngực mẹ, ấm áp như ánh mặt trời
Nhan Lục Nguyên chưa từng cảm nhận được thứ ấm áp này
Dù Nhâm Tiểu Túc chăm sóc hắn rất tốt, có điều hắn mãi là bóng lưng đuổi theo thiếu niên ấy chứ không phải ôm ấp yêu thương
- Ừ
Tiểu Ngọc Tỷ thấy Nhan Lục Nguyên trả lời như thế cũng yên lòng
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói:
- Bệnh của ngươi đã tốt thì ngày mai đi học lại đi
Phải ôn lại bài vở đã bỏ lỡ
Nhan Lục Nguyên hoảng sợ đáp:
- Tiểu Ngọc Tỷ, ngươi đừng như vậy
Anh của ta đâu có ở nhà
- Vậy cũng không được
Tiểu Ngọc Tỷ nói:
- Vạn nhất Tiểu Túc trở về thấy ngươi bài vở bê bối nhất định sẽ trách ta
Trước khi đi hắn đã nói với ta rồi
- Nói thế nào?
Nhan Lục Nguyên kêu rên:
- Ta có nghe hắn nói gì đâu
Tiểu Ngọc Tỷ nằm dưới đất ôm chăn cười cười:
- Mặc kệ, dù sao ngươi cũng phải đi học lại
Nhan Lục Nguyên sống không bằng chết nhìn trần nhà
Khóe miệng bất giác cong lên
Kết quả vào lúc này hắn lại nghe âm thanh có người nhảy vào trong sân, không chỉ một người
Tiểu Ngọc Tỷ cũng nghe được tiếng vang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn ôn nhu nhút nhát, thời điểm này Tiểu Ngọc Tỷ lại rút cốt đao dưới gối ra, cắn răng nói:
- Ngươi nằm yên đó
Trong phòng tối lờ mờ, Nhan Lục Nguyên thậm chí thấy được Tiểu Ngọc Tỷ đang run lên
Họ đều biết sắc trời đã tối, người đột nhập vào nhà người khác chắc chắn không có ý tốt
Có điều hiện tại Nhâm Tiểu Túc không ở đây, Tiểu Ngọc Tỷ cảm thấy bản thân phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ Nhan Lục Nguyên
Sau một khắc, có ba tráng hắn đá văng cửa phòng
Hai người có ý đồ đè Tiểu Ngọc Tỷ trên mặt đất, một người cầm dao đâm về phía Nhan Lục Nguyên
Tiểu Ngọc Tỷ run rẩy cầm cốt đao
Thế nhưng nàng chỉ là nữ nhân, khí lực chênh lệch rất xa so với nam tử trưởng thành
Tiểu Ngọc Tỷ đánh về phía một hán tử, âm thanh kêu rên như đã bị đâm trúng
Có điều người còn lại đã nhanh chóng đá bay cốt đao trong tay Tiểu Ngọc Tỷ
Nhan Lục Nguyên mượn ánh trăng thấy được ba người này là đầu gấu ăn chơi lêu lổng trong thị trấn, không ngờ chúng lại đánh chủ ý lên học đường
Có lẽ họ cảm thấy trước đó Nhâm Tiểu Túc mở phòng khám kiếm được không ít tiền, mà lúc này hắn đã rời đi nên ác ý liền nổi lên
Khoảng thời gian này Tiểu Ngọc Tỷ dùng tiền rất cẩn thận
Mỗi lần mua đồ ăn nàng đều trả giá nửa ngày, thậm chí còn lựa rau dại không đắt tiền để mau
Có điều Nhan Lục Nguyên sinh bệnh cần ăn đồ bổ dưỡng
Chắc lúc mua thịt đã khiến người khác chú ý tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng là trong nhà không có nam nhân thật đáng sợ
Dù Nhan Lục Nguyên cũng là nam, thế nhưng tuổi hắn quá nhỏ, không có khả năng chấn nhiếp gì cả
Hiện giờ trên người Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ có thể có khoản tiền lớn
Mà học đường cũng chẳng có ai đủ khả năng ngăn chặn ba tên đầu gấu này
Bấy giờ, Nhan Lục Nguyên nghe được cửa phòng cách vách bị đá văng
Dường như có người muốn hành hung Trương Cảnh Lâm
Đám người này quá mức càn rỡ, ngay cả tiên sinh của học đường cũng dám đụng tới
Họ muốn giết người diệt khẩu, như thế sẽ không ai biết hung thủ là ai
Kết quả vào lúc này, một tiếng súng vang lên trong đêm
Tên đầu gấu phóng về phía Nhan Lục Nguyên khó tin nhìn họng súng đen ngòm trước mặt mình
Sau đó cúi đầu nhìn lỗ máu ở bụng
Hắn nghĩ mãi không rõ, vì sao Nhan Lục Nguyên lại có súng?
Nếu họ biết trong tay Nhan Lục Nguyên có súng, nhất định không bí quá hóa liều
Trên thực tế, trong thị trấn từng có người sở hữu súng, thế những lại bị hàng rào cưỡng chế tịch thu
Tất cả mọi người trong phòng đều kinh ngạc nhìn Nhan Lục Nguyên
Ngay cả Tiểu Ngọc Tỷ cũng chẳng ngờ sẽ có chuyện thế này xảy ra
Chỉ trong chốc lát, sáu tiếng súng vang dội phát ra
Sau khi giết xong một người, Nhan Lục Nguyên chẳng chút sợ hãi nổ súng bắn chết hai tên đầu gấu đang đè lên người Tiểu Ngọc Tỷ
Mỗi phát súng vang lên như có bóng tối chậm rãi kéo Nhan Lục Nguyên xuống đáy vực
Ở thế đạo này, muốn sống phải giết người
Nhan Lục Nguyên nhảy xuống giường chạy ra cưa phòng, hai tên đầu gấu xông vào phòng Trương Cảnh Lâm vừa nghe tiếng súng đã chạy ngay ra ngoài nhưng không kịp
Hai tiếng súng lần nữa vang lên
Chỉ trong một phút đồng hồ Nhan Lục Nguyên đã giết chết năm người
Tiếng sống chấn động truyền bá ra xung quanh như tiếng kêu rên và gào thét
Trương tiên sinh đi ra từ phòng cách vách
Ánh mắt hắn hướng về phía Nhan Lục Nguyên như muốn tìm tòi thiếu niên
Trương Cảnh Lâm biết Nhâm Tiểu Túc là người hung ác
Thậm chí hắn cũng biết Nhan Lục Nguyên đi theo Nhâm Tiểu Túc mấy năm gần đây sẽ mưa dầm thấm đất
Trong học đường, Nhan Lục Nguyên là người nhỏ tuổi nhất nhóm
Thế nhưng đám nhóc lớn tuổi hơn kia không dám chọc vào hắn, thậm chí còn có vài phần sợ hãi
Ai có thể tin được đứa nhỏ 13 tuổi lại biết nổ súng giết người
Lúc này, chỉ thấy Nhan Lục Nguyên đứng trong vũng máu ở cửa phòng thở hển hển
Thần sắc vẫn lạnh lùng như thường, chỉ có cánh tay run nhè nhẹ của hắn mới biểu hiện sự sợ hãi trong lòng
Tiểu Ngọc Tỷ cũng đi ra, nàng ôm Nhan Lục Nguyên:
- Đừng sợ, đừng sợ
Vừa rồi rõ ràng là Nhan Lục Nguyên đứng ra cứu mọi người
Thế nhưng không biết vì sao khi nhận được cái ôm của Tiểu Ngọc Tỷ hắn bỗng yên tâm tới lạ
Sự lạnh lùng trên người bị khí tức ấm áp xua tan
Tiếng súng vang dội mà thanh thúy khiến cả thị trấn như bừng tỉnh
Tất cả mọi người đều nhìn về hướng học đường, tất cả đều không hiểu đến cùng có chuyện gì vừa xảy ra
Rõ ràng đám người kia đã quay lại hàng rào, sao còn có tiếng súng
Trong nhận thức của lưu dân, súng ống là thứ chỉ có đại nhân vật mới sở hữu được
Trương Cảnh Lâm nhìn súng trong tay Nhan Lục Nguyên thì thở dài:
- Là Nhâm Tiểu Túc đưa cho ngươi
Chiều nay ngươi đi lấy nó
- Ừ
Nhan Lục Nguyên nói:
- Hiện tại ta và Tiểu Ngọc Tỷ sẽ rời khỏi thị trấn, không liên lụy tới ngươi
Khi rời khỏi thị trấn, Nhâm Tiểu Túc từng đi một mình tới nơi chôn súng
Có điều không phải mang khẩu súng đi mà để làm ký hiệu cho Nhan Lục Nguyên tìm kiếm
Khi rời đi, Nhâm Tiểu Túc đã nhỏ giọng thông báo với Nhan Lục Nguyên
Khi lấy được súng, gặp phải tình huống nguy hiểm không cách nào nữa thì cứ lấy ra dùng
Sau đó trốn vào rừng, Nhâm Tiểu Túc đã chuẩn bị một sơn động bí mật trong rừng cho Nhan Lục Nguyên, để khi mọi chuyện kết thúc Nhâm Tiểu Túc sẽ đi tìm hắn!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]