Đệ Nhất Danh Sách

Chương 846: Giật Đồ!





Trận chiến tại Đại Thạch Sơn vốn là hai bên chém giết nhau, thế nhưng chỉ vì hai nhân tố là cuộc chiến trở nên bị phân hóa nặng nề
Không chỉ P5092 tò mò về thân phận của Nhâm Tiểu Túc mà ngay cả mọi rợ cũng kinh nghi bất định
Số người chết trong hai ngày nay của họ đột nhiên tăng cao
Điều khiến họ khó lòng tiếp thu là chiến hữu chết lại chẳng đem về được lợi lộc gì
Toàn bộ mọi rợ đều chết vì bị đánh lén
Có người bị súng bắn, có người bất ngờ bị dao chém
Nói thật quân đoàn viễn chinh chưa từng gặp trường hợp uất ức thế này lần nào cả
Ngay cả cái bóng của kẻ địch vẫn chưa thấy đã chết ngần ấy người
Trong rừng đêm, một tiểu đội man rợ 5 người đang di chuyển về phương bắc
Họ đã phát hiện Hỏa Chủng bắt đầu phong tỏa nơi này cùng một lượng lớn chiến binh đang đồn trú và xây dựng công sự phòng ngự
Chi binh chủ lực dưới sự chỉ huy của P5092 thận trọng từng bước ép mọi rợ vào tròng
Đám mọi rợ trừ việc di chuyển tới hẻm núi Long Đàm ra thì chẳng còn nơi nào để đi
Tiểu đội 5 người im lặng tiến lên, họ đi thành một hàng thẳng tắp xuyên qua rừng cây, ngay cả nói chuyện cũng chẳng nói
Bất quá tốc độ của họ không nhanh, vì trong quá trình này họ còn phải tiêu trừ dấu vết mình để lại, tránh bị binh sĩ Hỏa Chủng phía sau truy tung
Càng đi tới trước, đội trưởng tiểu đội bỗng quay đầu lại vì hắn nhận ra nhóm của họ chỉ còn lại 4 người
Đội trưởng lạnh lùng hỏi:
- Valery đâu rồi
Tới lúc này, đám mọi rợ còn lại kinh ngạc quay đầu phát hiện Valery đã mất tích
Bấy giờ, họ thậm chí còn không nghe được động tĩnh Valery rời khỏi đội ngũ
Đội trưởng hỏi người đi cuối lúc này:
- Gennady, Valery đâu rồi
Hắn luôn đi sau ngươi, ngươi không phát hiện ra gì à
Lời này vừa nói ra, mọi người bắt đầu nghi ngờ
Khoảng cách giữa họ chừng 3 mét
Những người đi đầu có thể không biết nhưng Gennady nhất định biết Valery đi đâu
Thế nhưng Gennady không hề trả lời, chỉ tiếp tục đi về phía trước, tư thế đi đường… có phần cứng ngắc
Ánh trăng chiếu qua cành lá, đáp lên người mọi người như lớp bạc mỏng
Tướng đi quỷ dị của Gennady khiến hai người còn lại cảm thấy có phần run da đầu
Gennady đi đường, tiếng tí tách vang lên, phảng phất như có thứ chất lỏng gì đó rơi xuống lớp lá mục trên mặt đất
Đội trưởng bỗng giơ rìu chỉ về phía Gennady:
- Đứng lại, không được tới gần
Bằng không lão tử chém chết ngươi
Những người còn lại phát hiện có gì đó không đúng, họ giơ rìu cảnh giới nhưng lúc này đã quá muộn rồi
Trong chớp mắt, Hắc đao lóe lên từ sau lưng Gennady, thẳng tắp bổ về phía trước
Bấy giờ đám mọi rợ mới ý thức Gennady vẫn luôn nhắm mắt, chỉ vì dưới bóng cây nên họ không phát hiện ra mà thôi
Gennady đã sớm chết, mà âm thanh tí tách kia là tiếng máu rơi xuống mặt đất
Thiếu niên nhanh chóng vung đao về phía đám mọi rợ
Mọi rợ đầu tiên muốn giơ rìu lên đỡ, hắn thậm chí còn nghĩ nên chém chết kẻ địch thế nào rồi
Đối với họ mà nói, từ trước tới giờ giết địch chưa bao giờ khó văn, chỉ cần dùng sắc mạnh là được
Thế nhưng một màn không ngờ xảy ra, Hắc đao lướt qua cái rìu
Rìu được làm từ kim loại cứ thế bị chém thành hai đoạn
Thậm chí còn chẳng ngăn được lưỡi đao lấy một cái
Nhâm Tiểu Túc không dừng lại, đao ảnh tiếp tục di chuyển chém đầu tên đó, đao phảng phất còn nhanh hơn người
Kế tiếp, hai tên man rợ còn lại trơ mắt nhìn đồng bạn bị chém thành hai nửa
Hai mọi rợ chưa kịp nghĩ gì thì Nhâm Tiểu Túc đã lướt tới trước mặt chúng
Hai tên này tận mắt chứng kiến sự sắc bén của Hắc đao nên không ngu ngốc nghĩ rìu của mình có thể cầm cự được
Phải biết rìu của binh đoàn viễn chinh đều được chế thành từ vàng
Không ai ngờ bây giờ nó lại bị cắt ra như đậu hũ vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Học nhanh chóng nhận ra đồng bạn bị giết hai ngày này đều là do thiếu niên này gây nên
Nghĩ tới đây, hai mợ rợ gào thét sóng vai tiến lên
Bóng đen lao động trong rừng cây, ánh mắt hai tên mọi rợ lóe lên, thân ảnh của Nhâm Tiểu Túc đã không còn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhanh
Quá nhanh
Trong đầu hai mọi rợ lập tức nghĩ tới từ này
Đợi tới khi họ phản ứng lại, Nhâm Tiểu Túc đã bước tới bên trái cả hai
Thiếu niên liên tục di chuyển trên lớp lá mục
Tầng tầng lớp lớp lá dưới bước chân của Nhâm Tiểu Túc không ngừng tung bay, chẳng khác nào những con quạ đang xoay quanh hắn
Mọi rợ vung rìu về bên trái mình theo bản năng, thế nhưng mới vung có một nửa đã bị không thể vung tiếp
Bấy giờ gã sợ hãi phát hiện cán rìu đã bị thiếu niên bắt lấy
Mọi rợ không muốn buông tay nhưng lực cản lại rất mạnh
Thiếu niên tùy ý vẫy tay một cái, cả người mọi rợ bay ra sau, tay buông lơi
Nhâm Tiểu Túc ước lượng rìu, thầm nói:
- Ta cứ tưởng rìu này cùi bắp lắm, ai dè vẫn rất được nha
Hiện giờ tố chất thân thể của hắn đã đạt tới sức lực kinh người
Mọi rợ cùng lắm chỉ nặng chừng 300 cân, đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói nhẹ như chơi
Trong lúc Nhâm Tiểu Túc nói chuyện, mọi rợ bị ném đụng vào thân cây
Đau đớn truyền tới từ bên hông khiến gã thở hồng hộc
Tiếng xương gãy vang lên răng rắc
Tiếp theo, thân cây to lớn chịu không nổi sự va đập mà nặng nề ngã xuống, đè lên thực vật rậm rạp xung quanh
Lúc này chỉ còn lại tên đội trưởng, gã thấy thực lực Nhâm Tiểu Túc quá mạnh liền quay đầu bỏ chạy
Nhâm Tiểu Túc ném rìu trong tay ra ngoài
Rìu xoay tròn trong không khí phát ra tiếng ong ong
Gã chạy chạy chưa được 10m đã bị rìu bổ vào lưng, xương sống gãy đôi
Nhâm Tiểu Túc cầm hai cái rìu lên, đánh gái rồi cảm khái:
- Ba mươi giây
Trong hai ngày này, Nhâm Tiểu Túc bỗng có hứng thú với rìu của mọi rợ, không biết rìu làm bằng gì mà có thể sánh ngang với đao nano hắn từng gặp lúc trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc không biết bản thân tích trữ rìu làm gì, dù sao hắn cũng có Hắc đao rồi
Thế nhưng quá trình đoạt đồ của người khác thật sự rất sung sướng a…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.