Đệ Nhất Danh Sách

Chương 86: Tây Bắc




Lưu dân trong thị trấn vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra
Tường vây của học đường không cao, chỉ là tường đất tầm một mét bảy mà thôi
Vì thế nếu ngồi lên vai người khác có thể nhìn vào trong
Kết quả vừa nhìn họ liền giật mình
Chỉ thấy trong hậu viện của học đường có hai cỗ thi thể đang không ngừng chảy máu
Hơn mười năm nay, đây là lần đầu tiên có người hành hung ở học đường
Đương nhiên, cũng vì chuyện này quá mất cổ quái nên Nhan Lục Nguyên càng thêm lo lắng cho an nguy của Nhâm Tiểu Túc
Vương Tòng Dương nhanh chóng quay lại hàng rào
Hắn cẩn thận từng li từng tí mở giấy chứng nhận ra nhìn
Kết quả đập vào mắt mấy chữ “Trương Cảnh Lâm của hàng rào 178”
Nhất thời, Vương Tòng Dương hít một hơi lạnh
Hắn chưa bao giờ thấy giấy chứng nhận nào thế này
Bình thường giấy chứng nhận sẽ ghi rõ thân phận và chức vụ
Thậm chí còn có ngày tháng năm sinh và ảnh chụp để gia tăng tính xác thực
Có điều giấy chứng nhận này lại khác, phảng phất như vừa xem mọi người liền biết người này là ai
Mà lúc này, Vương Tòng Dương nhớ tới người trong truyền thuyết đã mất tích mười năm của hàng rào 178
Vì thế lập tức bước đi nhanh hơn
Bất quá cấp bậc của Vương Tòng Dương còn quá thấp
Hắn không biết phán đoán của mình có đúng không
Vương Tòng Dương không tới chỗ người quản lý hàng rào mà trực tiếp lái xe tới chỗ ở của La Lam
Trên thực tế, mọi người đều biết rõ, tuy thân phận La Lam là thương nhân nhưng thật chất lại là người nắm quyền ở hàng rào
Mọi người có chuyện đều tìm La Lam thương nghị, người quản lý hàng rào cũng thầm chấp nhận
Chỗ ở của La Lam nằm ở trung tâm hàng rào
Vương Tòng Dương phải lái xe khoảng một tiếng mới tới nơi
Đây là ở thời điểm đêm khuya vắng người qua lại đấy
Đến bên ngoài nơi ở của La Lam, thay vì nói là chỗ ở thì chẳng bằng bảo là một đại quân doanh
Ở cửa quân doanh có một tấm bia đá, trên tấm bia đá có khắc sáu chữ đỏ: Khu vực chế độ quân nhân
Ở cửa quân doanh là binh sĩ mặc hắc phụ vác súng trên vai, đạn lên nòng có thể chiến đấu bất kỳ lúc này
Xe của Vương Tòng Dương chưa tới gần đã bị đèn pha chiếu rọi
Vương Tòng Dương liền lấy giấy chứng nhận ra hô;
- Ta là Vương Tòng Dương của tư quân, có việc gấp cần tìm ông chủ La
Là chuyện của hàng rào 178
Giờ khắc này, thậm chí Vương Tòng Dương còn cảm nhận được có hơn mười họng súng chĩa về phía mình
Từ cửa quân doanh có người đi tới, bình tĩnh nói:
- Giấy chứng nhận
Binh sĩ tư quân đối mặt với binh sĩ tập đoàn hiển nhiên là kém một bậc
Vì thế dù bị súng chĩa vào đầu, Vương Tòng Dương cũng chẳng dám hó hé
Vương Tòng Dương đưa giấy chứng nhận của mình và Trương Cảnh Lâm ra
Bĩnh sĩ phụ trách kiểm tra cầm lấy đi vào quân doanh, hơn mười phút đi ra:
- Thân phận không sai, chó phép thông qua
Lúc này, cửa quân doanh mới mở ra cho Vương Tòng Dương vào
Lực lượng vũ trang của tập đoàn Khánh thị đều được chọn từ những người nổi bật
Kỷ luật nghiêm minh, nặng lực tác chiến rất mạnh
Bất quá trước kia cũng không nghiêm chỉnh như hiện tại, có điều từ khi siêu phàm giả xuất hiện, quân doanh mới đề cao tới đẳng cấp giới nghiêm thế này
Kết quả Vương Tòng Dương vừa quay lại hàng rào chưa được bao lâu
Tất cả quân doanh lên, tiếng bước chân chỉnh tề rền vang truyền tới
Cư dân sống quanh đó bị đánh thức, họ không biết trong quân doanh có chuyện gì xảy ra
Tiếng bước chân kia là âm thanh tập kết của đội ngũ tác chiến
Mỗi chiếc xa màu đen chạy như chớp điện ra, đằng sau là ba chiếc xe tải quân dụng chở ba tổ đội tác chiến
- Chẳng lẽ là đánh nhau
Có người đứng từ trong nhà nhìn ra nói
- Chẳng lẽ Khánh thị muốn khai chiến
Nếu đúng là thế, cũng không thể chỉ có từng ấy người rời đi
Một người nghi hoặc hỏi:
- Hình như người ngồi trong xe việt dã vừa rồi là ông chủ La
Tên này đã hai năm không rời khỏi quân doanh, có chuyện gì lại kinh động tới hắn
Thế nhưng kinh hãi nhất là Vương Tòng Dương
Khi La Lam nhìn thấy giấy chứng nhận của Trương Cảnh Lâm, hắn như lửa thiêu mông mà nhảy dựng lên
Ngay sau đó quân doanh như sắp lâm vào chiến tranh, mọi thứ đều được phát động trong nhát mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ khắc này Vương Tòng Dương mới xác định, khả năng cao Trương Cảnh Lâm chính là người mà hắn đoán kia
Nếu đúng là người kia, sao đối phương lại xuất hiện ở đây?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoàn xe của tập đoàn Khánh thị đi thẳng tới miệng cống
Nhan Lục Nguyên đứng trong sân của học đường chờ
Bỗng nhiên hắn hiếu kỳ quay đầu nhìn về phía Trương Cảnh Lâm:
- Tiên sinh, trước khi dạy học, ngài làm gì
Nhan Lục Nguyên cũng hiểu rõ, e rằng thân phận Trương Cảnh Lâm không hề đơn giản
Trương Cảnh Lâm cười nói:
- Là một quân nhân
Nhan Lục Nguyên sững sờ một chút
Vị tiên sinh này không giống với hình tượng quân nhân trong hình dung của Nhan Lục Nguyên
Nhan Lục Nguyên hiếu kỳ hỏi:
- Sao ngài lại không làm nữa
Vấn đề này khiến Trương Cảnh Lâm im lặng một hồi
Dường như trong lòng hắn cũng có lúc hoang mang
Suy nghĩ nửa ngày, Trương Cảnh Lâm mới đáp:
- Vì chiến tranh không cứu được nhân loại
- Ngài muốn rời đi
Nhan Lục Nguyên hiếu kỳ hỏi
- Đúng
Trương Cảnh Lâm gật đầu:
- Tây Bắc còn có người đợi ta
Lúc này Nhan Lục Nguyên mới ý thức được
Lúc trước Trương Cảnh Lâm tuyển Nhâm Tiểu Túc làm lão sư dạy thay là muốn đào tạo Nhâm Tiểu Túc trở thành lão sư của thị trấn
Vì Trương Cảnh Lâm đã sớm muốn rời đi
Dù không có chuyện đêm nay, chỉ sợ Trương Cảnh Lâm cũng không ở lại đây lâu
- Sao đột nhiên ngài lại muốn đi Tây Bắc
Nhan Lục Nguyên hỏi
- Vì thế giới… đã bắt đầu thay đổi
Ta cần phải ở cùng một chỗ với người đó
Trương Cảnh Lâm giải thích
- Tây Bắc là nơi nào
Nhan Lục Nguyên hỏi, hắn và Nhâm Tiểu Túc chưa từng tới đó, nghe nó là một nơi nằm ở hướng Tây Bắc
Nhan Lục Nguyên nhớ, có một lần Trương Cảnh Lâm đang giảng bài thì thất thần
Ngày đó Trương Cảnh Lâm nhìn bầu trời bên ngoài phòng học nói:
- Mùa xuân của Tây Bắc, băng tuyết vẫn chưa tan, nhìn không có điểm xanh nào
Tuyết khiến Tây Bắc thành một mảnh trắng xóa, con người trở nên cực kỳ cô độc
Trong nháy mắt đó, tuy Trương Cảnh Lâm miêu tả Tây Bắc rất thê lãnh
Thế nhưng Nhan Lục Nguyên cảm nhận được hoài niệm của Trương Cảnh Lâm với nơi đó
Hiện tại nhớ lại, nguyên lai Trương Cảnh Lâm sẽ rời khỏi đây
- Tây Bắc có cái gì… có thuốc lá chứ
Trương Cảnh Lâm cười đáp:
- Lát nữa ngươi không cần sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ không dám làm gì ta đây
Cuối cùng chỉ có thể thành thành thật thật đưa ta về hàng rào 178 mà thôi
- Ừ
Nhan Lục Nguyên gật đầu, trong lòng hắn tự nhủ Nhâm Tiểu Túc sẽ không bắt hắn học bài nữa
Vì sau này lão sư đã không còn
Nghĩ tới việc này, Nhan Lục Nguyên lại không vui như vốn dĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.