Đệ Nhất Danh Sách

Chương 862: Vật Tư Bị Hủy




Khi được cứu khỏi nhà giam cơ mật đại lừa dối từng nói, sở dĩ hắn để Nhâm Tiểu Túc tự tay tới cứu vì muốn Vương Uẩn và Quý Tử Ngang trở thành dòng chính của Nhâm Tiểu Túc tại Tây bắc
Về sau, chuyện này dần khiến Nhâm Tiểu Túc nghĩ tới, hắn không muốn tranh đoạt gì nhiều, chỉ là trải qua nhiều thứ hắn nhận ra muốn bảo vệ cái gì đó thì không thể đơn mã độc đấu được
Tựa như Nhâm Tiểu Túc nói lúc trước, một thắng lợi chân chính không chỉ vì anh hùng mà thay đổi, nó là sự nỗ lực của mấy ngàn người
Mà hiện tại Nhâm Tiểu Túc thiếu nhất cái gì
Sức chiến đấu các nhân hắn cũng không thiếu
Nhâm Tiểu Túc thiếu hiện tại, ngược lại là năng lực chỉ huy tác chiến, trong tay hắn có một đồ phổ cơ sở, thế nhưng đồ phổ cơ sở chỉ có thể phục chế được kỹ năng cao cấp
Giống như kỹ năng cấp đại sư bác sĩ phẫu thuật của Vương Kinh vậy, hắn dùng đồ phổ cơ sở phục chế chỉ được tới cao cấp mà thôi
Có lẽ kỹ năng cao cấp so với rất nhiều người đã là rất lợi hại rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng trong thời đại mà bất kỳ đối thủ nào cũng có thể là đại sư chiến thuật, tâm nhãn sâu rộng, nếu không đủ bản lĩnh có thể sẽ hại chết không ít đồng đội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu là trước kia, Nhâm Tiểu Túc sẽ chờ tới khi có đồ phổ hoàn mỹ là được
Nhưng hiện tại, Nhâm Tiểu Túc lại cảm thấy tinh lực một người có hạn
Nếu hắn không có năng lực này thì tìm người tới bù đắp là được
Hiện giờ những chỉ huy tác chiến cao cấp hắn từng gặp qua là Khánh Chẩn, Trương Cảnh Lâm và P5092
Khánh Chẩn nhất định đào không được, Trương tiên sinh đã già lại sắp hưu, Nhâm Tiểu Túc tất nhiên nhắm vào P5092
Hai ngày này, chiến báo tiền tuyến cũng truyền về, P5092 dẫn theo sư đoàn số 3 đại thắng trận đầu ai cũng biết
Nhâm Tiểu Túc đọc chiến báo liền phát hiện, mặc kệ P5092 ở Đại Thạch sơn hay tiền tuyến đều đánh vô cùng xinh đẹp, trên toàn bộ chiến trường phảng phất như nằm trong lòng bàn tay hắn
Thiên phú trên chiến trường của người này đủ để Nhâm Tiểu Túc nhìn lên
Trong lúc nhất thời, bốn chữ Đại hưng tây bắc này lượn vòng trong đầu Nhâm Tiểu Túc, xua không tan..
Bất quá điều duy nhất Nhâm Tiểu Túc có chút lo lắng chính là, P5092 thật sự quá lạm dụng việc hi sinh người khác làm mồi dụ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Việc này không thích hợp với Tây bắc
Tuy người tây bắc không sợ chết nhưng Nhâm Tiểu Túc không đành lòng hi sinh mọi người đại khái đây cũng là nguyên nhiên khiến hắn khó trở thành chỉ huy
Mặc dù Trương Cảnh Lâm như trưởng bối nhân từ, không phải lúc trước cũng lựa chọn hi sinh Tiêm Đao Liên sao
Lúc ấy Trương Cảnh Lâm đã bố trí hậu thủ ở phương bắc sa mạc, nhưng vì tránh cho gián điệp biết được tin tức này, Trương Cảnh Lâm cũng không nói cho Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc cũng không oán Trương Cảnh Lâm, trong lúc hỗn loạn cần người đưa qua quyết định tỉnh táo nhất để trở thành kẻ thắng lợi cuối cùng, đây mới là một chuyện quan quân chỉ huy nên làm
Trên thế giới này chuyện không nên xảy ra nhất là dùng đạo đức trói buộc một người chỉ huy, vì trong chiến tranh vốn không có đạo đức gì đáng để nói
Binh lính Hỏa Chủng bình thường đang chạy về phía kho súng đua với mọi rợ
Mà một phần mọi rợ đã bị Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận đánh gục
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua một hướng khác thì thấy Mạnh Nam té ngã
Lương Sách quyết đoán cõng Mạnh Nam, tiếp tục dựa theo phương hướng Nhâm Tiểu Túc chỉ bỏ chạy
Nhâm Tiểu Túc thầm nói:
- Thằng này cuối cùng cũng thông suốt a, tình cảm hai người này hẳn sẽ sớm thành thôi
Dương Tiểu Cận nằm trên mái nhà, thông qua kính ngắm nói:
- Cũng không biết khi nào người nào đó mới nghĩ thông a…
- Ha ha ha ha ha, người nào đó là ai..
Lúc này, đội đặc chủng Hỏa Chủng vọt ra khỏi kho vũ khí
Dù không có T5 dẫn dắt nhưng hơn 100 binh sĩ T4 vẫn có thể tiêu diệt nhanh chóng đám mọi rợ, khiến man rợ phương bắc khiếp sợ
Nhâm Tiểu Túc quan sát một chút, số lượng mọi rợ đại khái tầm 400 tên, trong nháy mắt bọn chúng giao phong cùng đội đặc chủng đã dần bị áp chế
Những mọi rợ đó thấy mình không thể thuận lợi cướp súng ống đạn được liền quay người chạy trốn vào rừng
Bọn chúng cũng biết mình trúng mai phục, tạm gác lại cơ hội kiềm chế hậu phương Hỏa Chủng lại
Thế nhưng chúng đã đánh giá thấp quyết tâm quét sạch của P5092 phía
Nếu sĩ quan cao cấp đã bày mồi nhử ra nhất định sẽ không tha cho chúng rời đi
Vào lúc mọi rợ tính đột phá vòng vây chạy vào rừng thì chẳng biết một đội đặc chủng khác từ đâu xông tới
Đội đặc chủng chừng 400 binh sĩ, một phần ba lên núi Đại Thạch, còn lại thì ở đây
Hiện tại mọi rợ triệt để bị cắt đứt đường lui, không thể trốn
Nhâm Tiểu Túc thu hồi hắc thương nói:
- Đại cục đã định, hiện tại mọi rợ không làm được gì nữa
Chúng ta tụ họp với Ba Ngôi được rồi…
- Ừ, đi thôi…
Dương Tiểu Cận cũng đứng dậy
Thế nhưng là, không đợi bọn họ rời đi đâu, cách kho súng tầm 800 thước có một ngọn lửa bốc lên, bụi bặm bay khắp nơi
- Đợi một chút, bên kia là vị trí đoàn xe quân nhu…
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nói:
- Vừa rồi ngươi có thấy mọi rợ ở đó không
- Không có, ta chắc chắn…
Dương Tiểu Cận nói:
- Tất cả mọi rợ tiến vào cùng một đường, không có tên nào tới từ bên kia cả
Ta chắc đấy
Đây là người dùng thuốc nổ cho nổ quân nhu, phạm vi rất lớn…
- Nhưng là ai làm?
Nhâm Tiểu Túc nhìn một màn này:
- Chẳng lẽ còn có mọi rợ bên ngoài đang quan sát nơi này
Cùng lúc đó, binh sĩ Hỏa Chủng và mọi rợ đang đánh nhau cũng nhìn về chỗ phát nổ
Khí lưu nóng bỏng đánh úp lại, bụi đất bị thổi lên mù mịt
Cả cứ địa như bị bao phủ bởi sương mù
Trong chớp mắt, tầm mắt rút ngắn chỉ còn lại 10 mét
Một quan quân trong đội đặc chủng quát:
- Không được phân tâm, giết sạch mọi rợ là nhiệm vụ thiết yếu
Bỏ qua kho súng đi, để binh sĩ cứ địa lo
Không phải họ không muốn cứu viện nhưng chuyện giết sạch mọi rợ quan trọng hơn
Nếu kế hoạch tác chiến hoàn mỹ của chỉ huy bị họ phá hủy, không phải chỉ huy có vấn đề mà là họ có vấn đề
Hơn nữa, quân nhu bị cho nổ đã là chuyện khó vãn hồi
Hiện tại chuyện họ cần làm là giết sạch đám mọi rợ trước mắt
Trong lúc bất tri bất giác, có người chợt phát hiện tiếng súng bắn tỉa đã dừng, tay súng bắn tỉa cũng không thấy đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.