Có thể Lương Sách cảm thấy hai người phát triển quá nhanh nên tự tay giội cho một chậu nước lạnh vào cảm tình Mạnh Nam dành cho hắn
Đoàn xe lảo đảo chạy nhanh về phương bắc
Nhâm Tiểu Túc tự nhủ trong lòng , lần này hắn sẽ không chỉ Lương Sách chiêu số gì nữa, đối phương thuần túy là tự học thành tài, thiên phú dị bẩm
Thời điểm đi ngang qua Đại Thạch sơn, đoàn xe khổng lồ nghỉ ngơi và hồi phục một lúc ở trong này
Chỗ nghỉ ngơi là doanh địa lúc trước P5092 bố trí mai phục chờ mọi rợ tập kích
Đối với nơi này Nhâm Tiểu Túc vô cùng quen thuộc, chỉ là mọi rợ thi thể không biết đi nơi nào rồi
Xuống xe, mọi người còn nghe được binh sĩ Hỏa Chủng vừa hút thuốc vừa thảo luận:
- Nghe nói trưởng quan P5 đã giết đi hơn 100 cái mọi rợ tại đây a
Nghe nói lúc ấy mọi rợ đều tuyệt vọng, không nghĩ tới trưởng quan P5đã sớm nghĩ tới họ sẽ đến tập kích
- Ta thì càng muốn biết hai tay Súng bắn tỉa kia đến cùng có bộ dáng gì..
Đám người Nhâm Tiểu Túc ngồi trên xe không xuống
Ngược lại đám sinh viên Thanh Hòa lại xuống xe đi lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có sinh viên nghe được Hỏa Chủng thảo luận, đột nhiên nói:
- Cũng không biết chỗ nào có đào tạo tay súng bắn tỉa, ta cũng muốn trở thành một tay súng bắn tỉa a
Kết quả binh sĩ Hỏa Chủng nghe được liền nở nụ cười:
- Trình độ như hai vị kia đúng là con cưng của thiên gia, không phải ngươi muốn là được đâu
Thanh Hòa sinh viên có chút không phục:
- Cố gắng trong quá trình huấn luyện hơn là được chứ gì, ta cũng có thể chịu khổ
- Ngươi không hiểu…
Binh sĩ Hỏa Chủng cười lắc đầu, không giải thích cái gì
Chỉ có chân chính đánh giặc, nhân tài tiếp được huấn luyện quân sự mới có thể hiểu rõ, chỉ có nỗ lực là không đủ
Sở dĩ hai tay súng bắn tỉa kia có thể chưởng khống cả chiến trường là thiên phú tổng hợp ở rất nhiều phương diện tụ lại
Đối phương không riêng gì bắn chính xác, chỉ là mỗi việc có thể đoán được nơi mọi rợ tới đã đủ để cho binh sĩ Hỏa Chủng
Âm Thầm kinh hãi, đây mới thực sự là bản lĩnh
Cứ địa cách tiền tuyến chỉ có hơn 100 ki lô mét , đi qua một đoạn đường núi ngắn là tới công lộ Hỏa Chủng tu kiến, sau một ngày là đoàn xe tới nơi
Thời điểm xuất phát P3 liền từng nói với Nhâm Tiểu Túc, xế chiều hôm đó bọn họ sẽ đến tiền tuyến
Nếu như kia đoạn đường núi ngắn kia cũng được tu bổ, nói không chừng hai giờ liền có thể đến
Lúc chiều, không đợi mặt trời về tây, Nhâm Tiểu Túc ngồi trên xe đã thấy Trường Thành ở phía xa xa
Trường Thành uốn lượn ra ngoài từ đông tới tây tại đường chân trời, không nhìn thấy phần cuối
Cảm giác bao la hùng vĩ khiến trong lòng người nhìn sinh ra vào phần hào khí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong Trường Thành là quân doanh nhiều như biển cả, binh sĩ Hỏa Chủng tập kết trong đó
Mà phía dưới tường thành là vô số dân phu đang tiếp tục xây dựng phòng tuyến
Từng tòa cần trục hình tháp mọc lên san sát như rừng, cao vút trong mây, bọn dân phu đứng trên giàn giáo, tựa như đại hiệp trong truyện cổ tranh hành tẩu trên vách núi
Loại này cảnh tượng bao la hùng vĩ trong cuộc đời Nhâm Tiểu Túc rất ít khi được thấy
Bỗng nhiên hắn cảm giác những cảnh tượng hùng vĩ mà bản thân từng gặp qua trước kia đều không bằng Trường Thành cùng quân doanh tiền tuyến
Nếu không phải là tận mắt thấy một tòa kiến trúc hùng vĩ đột ngột từ mặt đất mọc lên sẽ rất khó tin đây là do nhân loại tạo thành
Kỳ thật cũng không có kỹ thuật cao cấp gì
Chỉ là công sự phòng ngự được dựng lên để đề phòng mọi rợ thôi
Bên trong công tình này là ý chí của quần thể, đây mới là điều khiến người ta rung động nhất
Lúc đến quân doanh, Nhâm Tiểu Túc thấy rõ ràng P5092 đang đứng chờ trước cổng ra vào
Vốn Nhâm Tiểu Túc cho rằng đối phương là tới nhận vật tư, thế nhưng về sau hắn phát hiện đối phương chưa từng nhìn vật tư cái nào, chỉ nhìn thẳng về phía hắn…
Khi những bác sĩ khác của Ba Ngôi còn có chút mờ mịt không hiểu thì Nhâm Tiểu Túc đã nhảy xuống xe đi tới trước mặt P5092, thân thiết nắm tay..
P5092 mặc một thân quân trang, tư thế oai hùng bừng bừng
P5092 cười nói:
- Một đường tàu xe mệt nhọc
Khổ cực, lúc trước ta còn nói lần sau gặp mặt chẳng biết lúc nào, không nghĩ tới nhanh như vậy đã gặp lại
Nhâm Tiểu Túc kích động nói:
- Có thể gặp lại ngươi thật sự quá tốt
P5092 kinh ngạc một chút, hắn nhìn biểu tình Nhâm Tiểu Túc không giống đang giả bộ
Chẳng lẽ đối phương thật sự rất gặp mình
Vì cái gì a
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc còn đang suy nghĩ có nên đào P5092 đi tây bắc không, vạn nhất hắn tới chậm, đối phương đã chết trận ở tiền tuyến thì sao
Hiện tại đối phương ngay bên người, hắn có thể chậm rãi cân nhắc
Chỉ còn một ngày nữa là phong ấn hết hiệu lực, bảo vệ một đống người có chút khó khăn, nhưng bảo vệ một người rất đơn giản
Lúc này P5092 hàn huyên:
- Ta nghe nói ở ngươi Trạm y tế hậu phương chữa bệnh chuyện cứu người thì vô cùng cảm tạ
Hiện tại đột nhiên ta cảm giác điều động ngươi từ phía nam tới thật sự là quyết định vô cùng sáng suốt
- Đâu có đâu có, trị bệnh cứu người là bản phận của bác sĩ, không cần quá khen, ta chỉ là một bác sĩ phẫu bình thường mà thôi…
Nhâm Tiểu Túc khiêm tốn nói
P5092 cười nói:
- Vậy hiện tại tới tiền tuyến, ngươi có sợ hãi không
- Đương nhiên sợ…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu nói:
- Các ngươi nên tập trung đánh trận a
Bằng không thì chúng ta ở hậu phương cũng không an toàn
P5092 nhìn quan sát biểu tình Nhâm Tiểu Túc mà trong lòng thầm cười lạnh, sợ hãi
Ngươi sợ hãi cái quỷ
Diễn
Tiếp tục diễn đi
Không quan tâm ngươi diễn thế nào, ta cũng đã xem thấu hết thảy chân tướng
Bất quá, sở dĩ P5092 hỏi như vậy là vì bản thân muốn nhìn Nhâm Tiểu Túc biểu diễn mà thôi
P5092 cười nói:
- Hôm nay ta đặc biệt tới đón tiếp các ngươi, bất quá ta có quân vụ trong người, thật sự không có cách nào khác chiêu đãi các ngươi
Nơi này có một giấy chứng nhận, là ta tạm thời xin cho ngươi, có giấy chứng nhận ngươi có thể tự do xuất nhập trong quân đội
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút, hắn nhìn giấy chứng nhận P5092 đưa cho mình
Giấy chứng nhận nhỏ hơn bàn tay, là một quyển vở nhỏ màu đen, bên trong không có ảnh chụp, chỉ có một con dấu màu đỏ, là của bộ chỉ huy sư đoàn số 3
Nhâm Tiểu Túc cũng không rõ đến cùng giấy chứng nhận này có thể làm cái gì, bất quá nghe P5092 nói, tựa hồ cái này vô cùng lợi hại
- Vậy cám ơn…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Vừa vặn ta cũng muốn ở đi dạo trong quân doanh nha
- Được rồi, ta rời đi trước, các ngươi tự tiện…
P5092 nói xong xoay người rời đi, hắn không nói dối, hiện tại đại chiến bộc phát, hắn đúng là rất bận
Nói thật, P5092 có thể rút ra một chút thời gian tới gặp Nhâm Tiểu Túc, phó quan cùng những tham mưu tác chiến đó của hắn mười phần kinh ngạc, mọi người đều nghĩ, chẳng lẽ Nhâm Tiểu Túc này trọng yếu như thế
Binh sĩ Hỏa Chủng dẫn dấm Nhâm Tiểu Túc tới bệnh viện dã chiến của sư đoàn ba
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc bỗng lấy quyển vở nhỏ màu đen kia ra, hắn hỏi binh sĩ bên cạnh:
- Đây là đồ trưởng quan các ngươi cho của ta, nói ta có thể xuất nhập tự do trong quân, có thật không vậy
Kết quả hắn phát hiện, binh sĩ bị hỏi đột nhiên cung kính:
- Đúng vậy trưởng quan, chỉ cần ngài có giấy chứng nhận này, muốn đi đâu tại sư đoàn số 3 đều được
Nhâm Tiểu Túc không khỏi thắc mắc, tác dụng của cuối sổ này là gì mà đối phương còn bắt đầu gọi hắn là trưởng quan luôn rồi?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]