Đệ Nhất Danh Sách

Chương 92: Chân Tướng Phơi Bày




Hiện tại đi bao vây tòa nhà kia đã trễ
Chỉ là Hứa Man có phần nghĩ mãi không thông
Nếu Nhâm Tiểu Túc có thể nhảy qua tòa nhà kia, vậy sức mạnh và tốc độ của hắn đã đạt tới trình độ gì rồi
Hứa Man nói với nhân viên tác chiến khác:
- Các ngươi tiếp tục đuổi lên đi
Nói xong Hứa Man quay đầu xuống lầu, trực tiếp chạy tới tòa nhà bên cạnh
Bấy giờ Hứa Man tin chắc Nhâm Tiểu Túc sẽ không chạy lên sân thượng để thúc thủ chịu trói
Nhất định thiếu niên kia muốn nhảy qua tòa nhà bên cạnh
Ngay khi hắn vừa đi khỏi tiệm vàng chừng 10 bước, ngẩng đầu liền thấy Nhâm Tiểu Túc bay qua đầu mình
Tốc độ thiếu niên nhanh tới kinh người, hắn giãn thân thể ra cực rồi rồi phóng tới tòa nhà đối diện
Trong nháy mắt đó, Hứa Man cứ như thấy một con chim vươn cánh bay đi
Hứa Man hít một hơi sâu, hắn vừa chạy tới tòa nhà bên cạnh vừa nói:
- Cần phải ước định lại thực lực của mục tiêu Nhâm Tiểu Túc
Lặp lại
Cần phải ước định lại thực lực mục tiêu
Thiếu niên này không đơn giản như họ tưởng
Cấp độ nguy hiểm không chỉ là cấp F
Hứa Man điên cuồng chạy lên lầu tòa nhà bên cạnh
Có điều lúc này hắn lại nghe tiếng nổ vang từ trong trung tâm thành thị
Tiếng nổ ầm khuếch tán và rung động trong không khí như một hồi chuông cảnh tỉnh
Hứa Man đứng trên tòa nhà tối đen nhìn về phía đó
Trong lòng hắn không khỏi kinh nghi, đây là âm thanh gì
Dường như cách nơi này không xa

Trước đó một khắc, cũng là lúc Nhâm Tiểu Túc phóng qua tòa nhà bên cạnh
Hắn bay vút lên không trung thì thấy ở tòa nhà chọc trời bị gãy đôi kia có người
Vốn hắn tính chạy tới nơi đó, bây giờ cách tòa nhà chọc trời cũng không quá xa
Một khắc sau, hắn đứng nhìn toàn cao ốc chọc trời đó
Lúc này, những khung thép của tòa nhà chẳng khác nào xúc tu của ma quỷ muốn phá nát bầu trời
Ở chỗ đứt gãy kia, một cô gái đột nón lưỡi trai đứng dưới ánh trăng cầm cây súng ngắm ta lớn
Chỉ thấy cô gái một cước dẫm nát biên giới đứt gãy, hai tay cầm súng gác lên chân
Lên đạn, ngắm bắn
Nhâm Tiểu Túc không biết cây súng kia Dương Tiểu Cận lấy từ đâu
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Dương Tiểu Cận ngắm bắn, ở đó vừa vặn là thân ảnh của Khánh Chẩn mặc âu phục trắng
Nhâm Tiểu Túc ở giữa Dương Tiểu Cận và Khánh Chẩn nên hắn thấy rõ tình huống phía bên thiếu niên kia
Nguyên lai… Dương Tiểu Cận tới đây không vì thăm người thân, cũng không phải bí mật Cảnh Sơn
Mục tiêu của nàng từ trước tới giờ là hạ sát thiếu niên kia
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ quá sâu xa, hắn đoán sau lưng Dương Tiểu Cận có một tổ chức, mỗi tổ chức lại có cơ quan tình báo riêng nên Dương Tiểu Cận biết được sớm muộn gì Khánh Chẩn cũng tới đây
Hiện giờ đã ở trong Cảnh Sơn, chân diện mục của nàng cũng phơi bày, lộ ra khả năng giết chóc mạnh mẽ nhất của mình
Bỗng nhiên kỹ năng súng ống cao cấp xuất hiện trong đầu Nhâm Tiểu Túc
Hắn nhìn về phía thanh niên mặc âu phục kia
Cự ly mục tiêu rất xa nên phải cân nhắc nhiều yếu tố
Khoảng cách giữa hai người họ nếu không có sự hỗ trợ gì khác chắc chắn không bắn trúng
Nếu không có vật tham chiếu, thì làm sao bắn lén thành công được
Lúc này, Lạc Hinh Vũ đứng cách thiếu niên âu phục không xa, tóc dài rủ xuống trước mặt không ngừng lay động theo gió
Trong chớp mắt, bỗng nhiên tóc của Lạc Hinh Vũ không bay nữa, Nhâm Tiểu Túc liền hiểu rõ chính là lúc này
Chẳng biết từ khi nào Lạc Hinh Vũ đã thoát khỏi gông xiềng trên tay mình
Nàng lấy một chuôi dao màu đen từ dưới mái tóc dài ra tấn công bảo tiêu bên người Khánh Chẩn
Bảo tiêu không lùi mà tiến, hai tay lóe lên ánh sáng trắng như hai cánh quạt xoắn về phía Lạc Hinh Vũ
Lưu Bộ ở bên cạnh bị dọa cho ngây ngốc
Hắn không ngờ Lạc Hinh Vũ mình biết bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn
Lạc Hinh Vũ nũng nịu nhu nhược đâu mất rồi?
Người này là ai
Chủy thủ trong tay Lạc Hinh Vũ chẳng khác nào tác phẩm nghệ thuật lộ ra năng lượng ngập tràng
Nhân viên tác chiến bên cạnh thấy thế thì nhao nhao giơ súng nhắm bắn Lạc Hinh Vũ
Nếu bảo tiêu của Khánh Chẩn địch không lại họ sẽ lập tức nổ súng phong tỏa Lạc Hinh Vũ, phòng ngừa Lạc Hinh Vũ ám sát Khánh Chẩn thành công
Có lẽ Lạc Hinh Vũ cũng chẳng muốn giết ai
Nàng chỉ tranh thủ thời gian cho Dương Tiểu Cận mà thôi
Bất kể Khánh Chẩn hay bảo tiêu, hoặc những thành viên tác chiến cũng không ngờ ở cao ốc xa xa kia có sát cơ tràn ngập
Lạc Hinh Vũ chỉ đánh một chút rồi lùi ra sau
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một cái chớp liền lùi vào bên trong một ngôi nhà gần đó và biến mất
Phảng phất như nàng có thể mở ra một cánh cửa xuyên không gian vậy
Đây chính là năng lực của Lạc Hinh Vũ, e rằng ngay cả Nhâm Tiểu Túc cũng không ngờ trong đội ngũ của bọn họ lại có một siêu phàm giả tài giỏi như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biến cố này khiến cả đám người không cách nào ngờ được
Bấy giờ, đột nhiên Khánh Chẩn quay đầu nhìn về phía tòa nhà chọc trời ở phía xa
Hắn cảm thấy thái dương đau buốt dữ dội
Một tiếng oanh vang lên, đạn như một con Ám Dạ Hỏa Long phun ra một vòng máu
Khóe mắt bảo tiêu thấy được súng ống thì buông tha cho việc truy đuổi Lạc Hinh Vũ mà quay về bảo vệ Khánh Chẩn
Trách nhiệm của bảo tiêu là bảo vệ chứ không phải giết địch
Bảo tiêu giận dữ nói:
- Súng bắn tỉa
Khoảng cách giữa Dương Tiểu Cận và Khánh Chẩn tranh thủ được một ít thời gian cho bảo tiêu
Dù đạn nhanh cũng chỉ là tương đối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi khoảng cách bị kéo dìa, dù súng đạn có thể giết địch nhưng cũng cần thời gian để bắn tới
Lúc này bảo tiêu dùng thân thể chắn trước người Khánh Chẩn
Hai cây quạt màu trắng được hắn dùng để ngăn trước người
Vốn bảo tiêu có thể đảy Khánh Chẩn ra nhưng Khánh Chẩn chỉ là người bình thường
Nếu chọn cách thế sẽ rất chậm
Thời gian như bất động
Viên đạn bắn tỉa xoay tròn di chuyển khiến không khí xung quanh như vặn vẹo, xuyên thấu trời đêm
Đèn phà chiếu lên người Khánh Chẩn như ánh đèn trên sân khấu
Viên đạn xuyên qua ánh sáng, vượt ngàn mét tới mục tiêu
Phục một tiếng, viên đạn to xoay tròn va chạm với quạt trắng, quạt trắng bị bắn thủng
Trong nháy mắt, bảo tiêu cảm nhận được rõ ràng hoa văn trên viên đạn
Viên đạn xoắn qua cơ bắp đi tới trái tim hắn rồi xuyên thấu qua tạo thành một đóa hoa máu trong không khí
Viên đạn xuyên qua ngàn mét, đánh nát năng lực của siêu phàm giả, bắn xuyên qua thân thể hắn ta rồi mới rơi trên mặt đất
Hai cây quạt màu trắng kia rất cứng, có điều vẫn không ngăn cản được thần chết đoạt mạng
Huyết dịch bắn tung tóe trong không khí, nhuộm đỏ âu phục trắng của Khánh Chẩn
Vết máu kia chẳng khác nào hoa mai trong ngày tuyết
Đến lúc này Khánh Chẩn vẫn bình chân như dại, phản phất mục tiêu vừa bị ám sát chẳng phải hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đáng tiếc
Khánh Chẩn thở dài nói
Người bên ngoài cũng không biết hắn tiếc là tiếc cái gì
Chỉ có vị bảo tiêu kia mới biết, Khánh Chẩn đang luyến tiếc bộ âu phục màu trắng hắn đang mặt kia kìa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.