Đệ Nhất Danh Sách

Chương 99: Về Nhà




Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc chỉ biết vui mừng vì mình chạy đủ nhanh
Thậm chí càng vui khi nửa đường gặp phải đám vật thí nghiệm kia
Bằng không hiện tại hắn không thể trốn khỏi khu vực núi lửa phun trào này
Núi lực tích trữ đã lâu nay triệt để bạo phát
Khánh Chẩn nhìn quanh phế tích, thở dài nói:
- Đáng tiếc
Cũng chẳng biết lần này hắn đáng tiếc là đáng tiếc cái gì
Một người bên cạnh hỏi Khánh Chẩn:
- Ông chủ, chúng ta làm sao đây
Vừa dứt lời, âm thanh như quái vật gào thét bỗng nhiên truyền tới
Âm thanh truyền ra vài chục ki lô mét chỉ trong vài giây
Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại, chỉ thấy đỉnh núi lửa cao vút như có một móng vuốt lớn thò ra, dường như nó muốn theo ra từ trong đó
Bên trong núi lửa cất giấu thứ gì, nó còn có thể bơi lội trong nham thạch
Loại sinh vật đáng sợ này đã xuất hiện, cùng với quái vật hắn thấy trong sông đáng sợ thế nào
Khánh Chẩn thở dài:
- Thứ này thật sự tồn tại
Tạm thời lùi về phía tây Cảnh Sơn
Nhiệm vụ thất bại
Tâm phúc của Khánh Chẩn sững sờ nhìn núi lửa:
- Rốt cuộc đó là thứ gì…
- Nghiêm Đào, gọi cho anh trai không nên thân của ta
Khánh Chẩn nhìn núi lửa nói:
- Nếu thứ kia leo ra hoặc phần lớn vật thí nghiệm vượt qua núi lửa ở phương nam, hàng rào 113 lập tức nguy hiểm
Tâm phúc được gọi là Nghiêm Đào giật mình
Chẳng lẽ Khánh Chẩn cảm thấy hàng rào không thể bảo vệ được
Nghiêm Đào vô thức lấy điện thoại nhưng hắn phát hiện điện thoại vệ tinh không cách nào liên lạc được với bên ngoài
Núi lửa phun trào, sóng nhiệt đã lan tới khắp Cảnh Sơn
Phải biết ở Cảnh Sơn có rất nhiều núi lửa
Khánh Chẩn thấy thế liền nói:
- Rời khỏi nơi này trước
Biển lửa như muốn mai táng cả Cảnh Sơn, chôn vùi tất cả bí mật của nó
Hứa Man nhận được lệnh lui bênh tự động dừng bắn, lùi về phía sau
Họ không hề bối rối vì núi lửa bạo phát, ngược lại thân trong hiểm cảnh lại càng thêm trấn định
Trong khi đám người rút về phế tích, người bên cạnh ấn một nút điều khiển bên cạnh
Nháy mắt, rừng cây và thành thị được phân chia bởi một đường lửa
Tập đoàn Khánh thị đã sớm chôn thuốc nổ xung quanh, triệu để cách ly vật thí nghiệm ở hướng bắc
Vật thí nghiệm có mạnh mẽ tới đâu cũng phải chết hết non nửa
Đám còn thừa chỉ biết đứng cách một bức tường lửa nhìn tập đoàn Khánh thị rút lui từ phía xa
Đám quái vật này không do dự quá lâu, lần nữa quay vào rừng, muốn vượt qua khỏi biên giới lửa này
Hứa Man thở hồng hộc quay lại bên người Khánh Chẩn, hắn cúi đầu nói:
- Thật xin lỗi, ta không thể bắt Hứa Hiển Sở về
- Không sao
Khánh Chẩn lắc đầu:
- Lên xe đi
Chúng ta đi về phía tây, nơi đó có đường tới hàng rào 112
Nói xong, Khánh Chẩn quay người rời đi, giầy da nện gót trên mặt đất, thong dong phát ra âm thanh
Ở biên giới thành thị, nơi đó còn lại rất nhiều xe tải và xe việt dã cùng rất nhiều máy móc hạng nặng
Hứa Man không di chuyển
Khánh Chẩn quay đầu nhìn hắn:
- Ngươi nghĩ vì sao ta cứu ngươi
Ngươi không cần ảm động, chỉ là giao dịch mà thôi
Ta cứu các ngươi vì các ngươi vẫn hữu dụng
Hứa Man há miệng như muốn nói gì đó
Kết quả Khánh Chẩn cười:
- Giữ lại lời thề thốt trung thành của ngươi đi
Ta chưa bao giờ tin những thứ như thế
Đúng lúc này, một chiến sĩ hô lớn:
- Không tốt, xe chúng ta không dùng được
Các ngươi sang đây mà xem…
Hứa Man sững sờ một chút:
- Tình huống như thế nào
Xịt lốp thôi mà
Chúng ta thay lốp là ổn
Người kia đau khổ nói:
- Không phải xịt lốp mà có người lấy bánh xe của chúng ta đi rồi…
Hứa Man:
- ??
Khánh Chẩn:
- ??
Nguyên bản Khánh Chẩn đang thong dong, nụ cười dần trở nên cứng ngắc:
- …
Hứa Hiển Sở, đây là lần đầu tiên ta muốn giết một người tới vậy
Hứa Man, lấy y phục tác chiến của ta tới đây…
Khánh Chẩn và Hứa Man biết Hứa Hiển Sở đào thoát về hướng nam
Có điều họ không ngờ lại có chuyện này…
Trong mắt Hứa Man, xịt lốp xe cũng không sao
Thế nhưng đối phương lại lấy luôn bánh xe của hắn?
Bánh xe không còn, có nghĩa bọn họ phải đi bộ rời khỏi Cảnh Sơn
Cũng không có gì nguy hiểm cả, chỉ là người mặc âu phục trắng sẽ có phần chật vật mà thôi…
Hứa Man đứng sau lưng Khánh Chẩn nói:
- Nhiệm vụ lần này thấy bại có thể khiến ngại bị người của tập đoàn xử phạt
Khánh Chẩn chẳng chút để ý:
- không sao, đám lão đầu tử đó cần người làm việc cho họ
Cùng lắm thì không cho ta làm việc một thời gian thôi
- Nên xử lý tên Nhâm Tiểu Túc kia thế nào
Hứa Man hỏi
- Nếu hắn không chết ở Cảnh Sơn, nhất định sẽ nghĩ cách quay về hàng rào 113
Khánh Chẩn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Khi điện thoại khôi phục thì báo La Lam chú ý một chút
Còn xử lý thế nào ta vẫn chưa nghĩ ra
Còn nữa, để La Lam nhanh chóng chuyển Trương Cảnh Lâm đi
Người này không thể chết trong tay chúng ta
Người khác muốn ám sát thì ra tay trên đường là được
..
Chuyện chém rớt bánh xe là do Nhâm Tiểu Túc làm
Khi đó tập đoàn Khánh thị lo đối chiến với vật thí nghiệm, xa để không mà không chém là ngu
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc bị Khánh thị đuổi theo lâu như thế, hắn không báo thù thì chịu không được
Núi lửa vẫn liên tục bạo phát sau lưng
Ánh trăng trên không bị bao phủ bởi một tầng khói mờ
Dường như khí thế núi lửa phun trào ngày càng mãnh liệt
Nhâm Tiểu Túc có chút khó hiểu, sinh vật gào thét trong miệng núi lửa rốt cuộc là thứ gì
Đến cùng nó vẫn không hiện thân
Lúc Nhâm Tiểu Túc rời khỏi phế tích, hắn thấy Khánh thị đã cho nổ biên giới rừng và thành thị
Nhâm Tiểu Túc lần nữa hiểu được sự đánh sợ của vũ khí nóng
Nhâm Tiểu Túc vẫn một đường đi về phía nam
Hắn nghĩ khả năng cao trên đường sẽ gặp vài vật thí nghiệm đi riêng
Nếu không phải một ổ như lúc trước, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng không quá sợ
Với thể lực, tốc độ kết hợp hắc đao trong tay ảnh tử, lực phá hoại khó mà đánh giá được
Hai năng lực chồng lên nhanh tạo thành tổ hợp cực kỳ lợi hại
Đây là con đường tương lai Nhâm Tiểu Túc sẽ đi
Có điều hẳn con đường phải quan cao khúc chiết hơn
Đoạn đường đi từ hướng nam tới hàng rào 113 này nguy hiểm nhất không phải vật thí nghiệm mà là bọ mặt người và đàn sói
Nhâm Tiểu Túc nằm trên lưng ảnh tử dưỡng sức dọc đường đi
Bước đi của ảnh tử không chút chậm trễ, nhanh tới mức để lại tàn ảnh
Như thế khiến Nhâm Tiểu Túc trông chẳng khác nào người tàn tật cần dựa vào người khác cả, có điều Nhâm Tiểu Túc hoàn toàn không để ý…
Không lâu sau hắn quay lại hang động họ từng ở
Kết quả phát hiện trên tường có một dòng chữ nhỏ xinh xắn:
- Ta lấy lại rồi
Lúc trước không có dòng chữ này, vết khắc rất mới
Trong trí nhớ Nhâm Tiểu Túc, hôm đó xuất phát, Dương Tiểu Cận đi phía sau hắn
Không biết vì cái gì hắn cảm thấy dòng chữ xinh đẹp này là do nàng ấy khắc xuống chọc gheo mình
- Đùa dai thật
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn rồi tiếp tục đi về phía nam
Một giờ sau, nham thạch một đường chạy dọc theo phía nam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả Cảnh Sơn biến thành một biển lửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh rầm rú của dã thú thấp thoáng từ sau
Dường như chúng đang chạy tới bên này
Có điều những chuyện đó không có quan hệ gì tới Nhâm Tiểu Túc cả
Lúc đi rất chậm kkhi về lại nhanh
Chỉ nửa ngày Nhâm Tiểu Túc đã tới trước hẻm núi
Hắn nhìn hẻm núi trước mặt cùng ánh sáng phản chiếu trên vách thì không do dự nữa
Chỉ cần tốc độ đủ nhanh thì bọ mặt người hay đàn sói cũng không thể đuổi kịp Nhâm Tiểu Túc
Ảnh tử cõng Nhâm Tiểu Túc lướt qua hẻm núi như đang bay
Bọ mặt người trên vách núi cảm nhận được hơi thở của nhân loại thì chen chúc xông ra
Kết quả vừa ra tới nơi Nhâm Tiểu Túc đã chạy khỏi hẻm núi
Bọ người người nằm trên vách đá im lặng nửa ngày
Cặp râu đụng đụng nhau như đang trò chuyện:
- Hắn một thân một người đi qua
- Chỉ có một người thôi
Một khắc rời khỏi hẻm núi, sắc trời cũng vừa tảng sáng
Trên trời ánh lên một vòng kim sắc
Nhâm Tiểu Túc nhìn mà có chút thất thần, hành trình tới Cảnh Sơn lần này hắn thu hoặc rất lớn, có điều thời gian lại quá dài
Cũng không biết Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ ở nhà thế nào rồi
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút nôn nóng
Trong mơ hồ, Nhâm Tiểu Túc cảm giác được trong rừng có dị động
Hắn sững sờ một chút mới phát hiện đàn sói kia vẫn hoạt động gần hẻm núi
Phảng phất như đang đợi hắn quay lại
Ngay sau đó, đàn sói thấy ảnh tử cõng Nhâm Tiểu Túc chạy xuyên qua chúng nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thậm chí còn không để chúng có cơ hội phản ứng
Đàn sói dừng bước lẳng lặng nhìn bóng lưng khuất dạng của Nhâm Tiểu Túc
Tốc độ nhanh hơn cả chúng…
Lang vương im lặng, chúng đã đợi nhiều ngày như thế mà?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.