Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 805: Đại thắng




Chương 805: Đại thắng (1)
Trên chiến trường, khắp nơi đều vang lên tiếng hò hét mắng chửi của tướng sĩ Tuần Phòng quân
Đối mặt binh mã Tuần Phòng quân như sói như hổ, phản quân cạn kiệt tinh lực đánh thì đánh không lại, chạy lại chạy không thoát, phản quân lâm vào bao vây đều thức thời ném binh khí trong tay xuống
“Ta từng là người Tuần Phòng quân, các huynh đệ đừng đánh nữa, chúng ta hàng!”
Phản quân trực tiếp bị một bộ binh mã Trấn Sơn doanh, Phi Hùng doanh cùng Phi Báo doanh liên thủ đánh sập
Bây giờ thấy chủ tướng cũng đã chạy, phàm là kẻ phản kháng, trực tiếp bị vây giết ngay tại chỗ, bọn hắn mất đi dũng khí phản kháng, ném binh khí, quỳ xuống đất đầu hàng
Từng mảng phản quân quỳ xuống đất đầu hàng, rất nhanh đã hình thành hiệu ứng dây chuyền, khắp nơi đều là phản quân đang đầu hàng
Phó tướng phản quân Từ Kiến dẫn theo hơn một ngàn người hốt hoảng chạy trốn, nhưng chạy ra không đến năm dặm, đã bị Lưu Vân dẫn binh mã bao vây
“Từ Kiến, đầu hàng đi!”
“Các ngươi đã bị vây chết!”
Nhìn thấy phó tướng Từ Kiến vẻ mặt hoảng hốt trong vòng vây, Lưu Vân lớn tiếng kêu gọi, ý đồ chiêu hàng
“Lưu Vân, ngươi tên con cháu nhà rùa này!”
Từ Kiến sau khi nhìn thấy Lưu Vân, càng tức không biết đánh vào đâu, hắn chửi ầm lên: “Nếu không phải ngươi đồ chó này ăn cây táo, rào cây sung, thành Lâm Xuyên cũng sẽ không mất!”
“Muốn cho lão tử đầu hàng, ngươi nằm mơ đi!”
“Ngươi đừng rơi vào trong tay lão tử, lão tử thế nào cũng phải lăng trì sống ngươi!”
Từ Kiến chính là thân tín bên cạnh Cố Nhất Chu, ở trong phản quân so với Lưu Vân còn cao hơn một cái đầu
Bây giờ muốn hắn buông binh khí hướng Lưu Vân đầu hàng, hắn tự nhiên là không muốn
“Giết, giết ra ngoài!”
Từ Kiến không muốn đầu hàng, còn lớn tiếng hò hét ý đồ phá vây
Lưu Vân nhìn chằm chằm đám người Từ Kiến ra sức chém giết phá vây, hắn cầm đại đao mắng: “Không đầu hàng thì giết, băm nát bọn hắn cho lão tử!”
“Giết!”
Đô úy Kỷ Ninh lau máu tươi trên mặt, cầm một cây đại khảm đao xông vào đám địch
Chỉ thấy trường đao mỗi một lần vung đều mang theo một mảng mưa máu, Kỷ Ninh dũng mãnh vô cùng
Binh mã Phi Hùng doanh giờ phút này sĩ khí tăng vọt, ra sức đánh mạnh một trận đối với tàn quân dưới trướng Từ Kiến, đánh đối phương không chịu nổi, trực tiếp tán loạn
Từ Kiến dẫn theo hơn mười kỵ binh hốt hoảng chạy trốn, mũi tên rít gào ‘vù vù’ bay qua, các kỵ binh xiêu vẹo ngã ngựa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“A!”
Từ Kiến vị phó tướng này cũng trúng một mũi tên, thân thể mất đi cân bằng, từ trên lưng ngựa ngã xuống
Một chân của hắn còn mắc trong bàn đạp, bị ngựa kinh hãi kéo ra mấy trăm bước, ngựa lúc này mới vừa vặn dừng lại
Đô úy Kỷ Ninh dẫn theo người xông lên, Từ Kiến khập khiễng đứng lên chạy, bị Kỷ Ninh nhảy lên đạp một cước ngã cắm xuống đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cằm hắn va lên trên tảng đá, máu tươi đầm đìa, nhất thời hắn đau tới mức kêu toáng lên
“Thằng nhãi, ta trước khi chết cũng kéo cái đệm lưng!”
Từ Kiến đối mặt Kỷ Ninh bổ nhào về phía mình, xoay người đá một cước vào trên bụng Kỷ Ninh, làm Kỷ Ninh ngã ngửa về phía sau
Từ Kiến đã bị ép nổi nóng, đôi mắt hắn đỏ rực lao về phía Kỷ Ninh
“Keng!”
Đô úy Kỷ Ninh bổ ra một đao, trường đao bị khôi giáp trên thân Từ Kiến chặn, căn bản không có bất cứ thương tổn nào đối với Từ Kiến
Kỷ Ninh cũng bị Từ Kiến vồ ngược đè ở trên mặt đất, trên mặt đã trúng vài cú đấm, trong miệng tanh tanh ngọt ngọt
“Ầm!”
Dưới tình thế cấp bách, Kỷ Ninh cầm lên một tảng đá, trực tiếp nện ở trên mặt Từ Kiến, đập tới mức Từ Kiến rên rỉ một tiếng, buông lỏng ra Kỷ Ninh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy huynh đệ cũng lao tới trước, trên người Từ Kiến trúng vài đao, nhưng có khôi giáp bảo hộ, đều không phải vết thương trí mạng
Thừa dịp kẽ hở này, Kỷ Ninh nhặt lên trường đao của mình, tìm được cơ hội đâm một đao vào sau lưng Từ Kiến, lúc này mới đâm ngã y xuống đất
Mấy huynh đệ chém bừa xuống, Từ Kiến vị phó tướng phản quân này chết ngay tại chỗ
“Ta nhổ vào!”
“Con mẹ nó, lão tử thiếu chút nữa đã lật thuyền trong mương!”
Kỷ Ninh thở hổn hển nhìn thấy Từ Kiến bị giết chết, lúc này mới quay đầu nhổ ra một ngụm máu, xoa gò má sưng đỏ của mình đứng dậy
Từ Kiến này như là một con mãnh thú bị thương, vồ ngược trước khi chết thiếu chút nữa khiến hắn phải trả giá
Cũng may bọn họ đã hợp sức xử lý được Từ Kiến vị phó tướng phản quân này

Buổi trưa, Trương Vân Xuyên cưỡi ngựa xuất hiện ở trên chiến trường
Phóng mắt nhìn, trong tầm mắt là một mảng hỗn độn
Trong đồng hoang, núi rừng cùng mương máng, thi thể nằm ngổn ngang khắp nơi đều có, cờ xí rách nát, binh khí phân tán khắp nơi đều có
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, làm người ta buồn nôn
Tướng sĩ Tuần Phòng quân thành từng nhóm đang ở chung quanh tìm kiếm kẻ địch bị thương cùng giả chết, thỉnh thoảng có huynh đệ bị thương được nâng xuống
Từng đại đội tù binh đang ủ rũ hai tay ôm đầu ngồi dưới đất, binh sĩ Tuần Phòng quân ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt đầy cao hứng đứng chung quanh
Rất nhiều binh sĩ Tuần Phòng quân đánh thắng trận ngồi ở bên đường, trong đống cỏ, bọn họ tuy nhìn qua mỏi mệt, cả người vết máu loang lổ, nhưng chiến ý cao vút
Bọn họ đang lớn tiếng cười nói, rất nhiều người hướng đồng bào khoe ra tai cắt được ở trong tay mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.