Chụp
ảnh không phải là ý tưởng bất chợt của bạn nhỏ mà là thói quen của Giang Ảnh tạo
cho con gái Nguồn
gốc của thói quen này rất sớm và thú vị Giang
Ảnh mang thai cô bé vào năm thứ tư sau khi kết hôn, thật ra chuyện này là nằm
ngoài kế hoạch, bởi vì năm đó Khải Tư đang chuẩn bị lên sàn niêm yết, Giang Ảnh
và Trác Thành đã bàn bạc từ trước, đành phải chờ để sự việc trọng đại này qua một
đoạn thời gian nữa Nhưng bất ngờ luôn không thể đoán trước được Ngoài ra, bản
thân thói quen sinh hoạt thường ngày của hai người đều rất lành mạnh, các lần
khám khác nhau trong giai đoạn đầu của thai kỳ cũng diễn ra bình thường nên cả
hai sẵn sàng yên tâm chào đón sinh linh bé bỏng mới Quy
mô của Khải Tư đã mở rộng hơn trước rất nhiều, ngay cả năm chuẩn bị niêm yết
này, Giang Ảnh cũng không bận rộn như mấy năm trước khi mới đến Khải Tư, trợ lý
đã có thể độc lập làm việc, Giang Ảnh cũng có thể bớt một phần công việc nên dễ
dàng hơn nhiều so với trước đây Vì vậy trên thực tế, việc cô mang thai cũng
không ảnh hưởng nhiều tới công việc lắm, chỉ là việc đi công tác tới lui đều do
người khác trong đội làm, tiến trình niêm yết cũng rất suôn sẻ Thật
trùng hợp, ngày Tư Nguyên và đoàn đội đi đăng ký niêm yết lại là ngày dự sinh của
Giang Ảnh, bé con đến rất đúng giờ, vì vậy khi Giang Ảnh được đẩy trở lại phòng
hồi sức sau sinh, cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ mệt mỏi và nhìn vào điện thoại Ảnh
nhóm của Tư Nguyên và lễ niêm yết của họ cũng đã được gửi đúng hẹn, cùng với lời
nhắn của Tư Nguyên: “Mọi thứ ở đây đang diễn ra rất tốt đẹp, bây giờ chờ tin
vui của cậu, chúng ta song hỷ lâm môn!”
Giang
Ảnh mở bức ảnh do Tư Nguyên gửi tới, những gương mặt quen thuộc của đoàn đội Khải
Tư đều đang mỉm cười và đỏ mặt đứng trước biểu ngữ ăn mừng, niềm vui sướng quá
có sức lây nhiễm, chỉ nhìn ảnh chụp mà cũng khiến Giang Ảnh bất giác cười theo Lớp
học Khải Tư ngày nay đã khác, kết quả của các dự án mà nó vận hành cũng đã thay
đổi rất nhiều Do
sự phổ biến rộng rãi và phát triển các lớp học đồng bộ trực tuyến, chương trình
thí điểm đã bị hủy bỏ vào năm thứ 3 Với sự hỗ trợ của các chính sách, ngày
càng nhiều trường học ở các tỉnh vùng sâu vùng xa tham gia dự án, ước tính gần
như có học sinh từ hơn 200 trường học, ở hơn 20 tỉnh thành tham gia các lớp học
cùng với trường trung học cơ sở thực nghiệm ở Thành phố B thông qua các lớp học
trực tuyến từ xa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khi
bắt đầu dự án, đoàn đội Khải Tư không dám sử dụng khẩu hiệu “để tất cả trẻ em đứng
trên cùng một vạch xuất phát”, với việc phổ biến dự án lớp học trực tuyến đồng
bộ và giai đoạn giáo dục bắt buộc của trang web, khẩu hiệu đã được hiển thị rộng
rãi trên trang chủ của trang web Trong bức ảnh nhóm tại lễ niêm yết, biểu ngữ
với khẩu hiệu này cũng được treo trên bức tường ảnh nhóm của đoàn đội Khải Tư Vì
vậy, Giang Ảnh mặc dù vừa mới sinh xong còn đang rất yếu, nhưng cô vẫn không thể
không cầm điện thoại nhìn đi nhìn lại tấm ảnh Nếu con gái cô không thức dậy
bên cạnh cô và bắt đầu há to miệng khóc thì có lẽ Giang Ảnh đã không thể rời khỏi
bức ảnh này rồi Trác
Thành bế bé từ trong cũi lên đặt trong vòng tay của Giang Ảnh, khuôn mặt bé đỏ
bừng, khi khóc mặt nhỏ càng lúc càng đỏ, Giang Ảnh vươn tay vỗ về bé con trong
ngực, nhìn xuống bé, cô cảm thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng này giống như nụ cười đến
mặt mày đỏ bừng của mọi người trong tấm ảnh Vì
vậy cô quyết định nhờ Trác Thành chụp một bức ảnh của em bé và ghép chung với ảnh
lễ niêm yết của Khải Tư vào một khung hình Trác Thành cầm điện thoại của anh
lên trước, mở camera điều chỉnh góc độ, dừng lại một giây, bên trái là một đám
cô chú thoải mái cười to, bên phải là đứa bé trong tay Giang Ảnh khóc đến mức mặt
mày nhăn lại, vừa ủy khuất cũng nhưng lại tràn đầy sức sống Bức
ảnh này được Tư Nguyên đặt tên là “Song hỷ lâm môn”, sau khi in ra đã được
Giang Ảnh treo trên tủ đầu giường, thường xuyên nhìn thấy bức ảnh tràn đầy hoài
niệm này nên Giang Ảnh cũng tạo cho bé con thói quen thích chụp ảnh Sau
này bảo bối nhỏ dần hiểu ra vấn đề chụp ảnh này, thỉnh thoảng có gì đẹp mắt hơi
chơi vui, cô bé đều sẽ nhờ Giang Ảnh chụp ảnh lại cho mình Tuy
nhiên, dưới ảnh hưởng của thuộc tính mít ướt trong hai năm trở lại đây, hầu hết
những bức ảnh chụp Giang Ảnh đều rất xấu hổ, thường ngày cô bé mặt mũi rưng
rưng nước mắt tức giận quệt miệng nhưng trên tay lại
cầm kẹo không buông, thỉnh thoảng kẹo bông gòn còn dính trên mặt, không kịp chuẩn
bị đã bị chụp Khi Trác Thành và Giang Ảnh đưa bé về nhà cũ, ông cụ thường lấy
những bức ảnh xấu hổ của bé cho bé xem để trêu chọc, nhưng cuối cùng ông lại cười
đến mức râu ria rung rung.(Ứng dụng
TY T)
Tuy
nhiên, Trác Ngôn nữ sĩ đã lớn và dần học cách kiểm soát những bức ảnh, hễ bị chụp
những bức ảnh đáng xấu hổ như vậy là không hài lòng Sau khi chụp, nếu bé không
hài lòng với nó, bé sẽ chọn một trong hai phương án xóa đi hoặc chụp lại Trước
đây người lớn trong nhà thường hay vụng trộm lưu lại những khoảnh khắc xấu hổ
đó của bé, nhưng giờ thì không có cửa đâu nha Bé
con đưa mặt đến gần “gấu trúc ôm cây trúc” trên đĩa và cười đến hai mắt cong
cong để mẹ chụp vài bức ảnh, sau đó nghiêm túc xem từng tấm, biểu thị mình rất
hài lòng và những tấm ảnh này được thông qua: “Mẹ mau ngồi xuống ăn cơm nào”, vừa
lúc Trác Thành nhẹ nhàng khoan khoái từ phòng ngủ đi ra, ngồi vào bàn ăn “Con
mau ăn đi” Giang Ảnh đặt điện thoại xuống, di chuyển ghế về phía con gái “Vâng!”
Cô bé sau khi chụp ảnh rất xinh đẹp, rất ngoan ngoãn tự mình cầm thìa xúc ăn Trác
Thành đang gắp thức ăn cho Giang Ảnh thì đột nhiên nghe thấy con gái mình vừa mới
ăn được hai miếng đã gọi anh, miệng nhồm nhoàm nói: “Ba ơi Con nhớ ra một chuyện!”
“Trước
tiên ăn hết đồ ăn trong miệng đi đã” Trác Thành không đồng ý nhìn con gái:
“Không được vừa nói vừa nhai, con sẽ bị sặc.”
“A…
Được ạ.” Cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nhai vài cái, nuốt một ngụm lớn
thức ăn, uống mấy ngụm nước từ trong cốc nước Tiểu mỹ nhân ngư bên cạnh, lau miệng
thật mạnh: “Giờ con có thể nói rồi đúng không ạ?”
Giang
Ảnh ngồi bên nín cười nãy giờ, Trác Thành rất kiên nhẫn: “Được, con nói đi, con
gái có việc gì gấp nào?”
“Việc
gấp là… ba…” Bé con quên mất mình nói cái gì, nghiêng đầu suy nghĩ cẩn thận hồi
lâu, cuối cùng nhớ tới: “Ba nói không giữ lời.”
“Con
dùng được thành ngữ luôn nè” Giang Ảnh không khỏi lạc đề: “Con gái thật thông
minh.”
“Vâng Tất nhiên rồi!” Bé con đương nhiên vui vẻ nhận lời khen của mẹ, bạn nhỏ mười phần
hư hỏng hếch cái bụng nhỏ “Này,
sao ba lại nói không giữ lời nào Con gái, con thật sự học được câu thành ngữ
này sao?” Trác Thành rất vô tội, thậm chí còn nghi ngờ con gái mình đang nói bậy Ơ…Ba
không những nói không giữ lời mà còn cho rằng con bé không học thành ngữ Bé
con “hừ” một tiếng đầy tức giận, tay nhỏ thả chiếc thìa rơi lạch cạch trên bàn,
mặt nhỏ nhíu lại, vành mắt đỏ lên, xem ra là phải nháo một trận rồi đây Trác
Thành vội vàng thu tay lại khi nhìn thấy cảnh này, ho nhẹ một tiếng ý đồ ngăn
“trận cuồng phong” này: “Khụ… Xem ra con đã học được rồi, vậy nói chuyện với ba
nhé”
Anh
nói xong lại nhìn Giang Ảnh cầu cứu, Giang Ảnh không tán đồng nhìn anh một cái,
quay đầu lại vươn tay vỗ lưng con gái mình: “Vậy con gái nói với mẹ trước đi, tại
sao con lại nói ba lại nói không giữ lời thế?”
“Chính
là điều ước sinh nhật đó ạ.” Vẫn là nên cho mẹ mình mặt mũi, bé con dựa vào
cánh tay của mẹ và giải thích cặn kẽ: “Khi con đang thổi tắt ngọn nến, con ước
được nhìn thấy gấu trúc, ba đã hứa sẽ đưa con đi xem, nhưng sau đó lại quên mất” Nói
xong khóe miệng rủ xuống, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, rất chi là tủi thân Giang
Ảnh và Trác Thành liếc nhìn nhau, hình như là vì nhìn thấy cơm gấu trúc nên mới
nhớ tới gấu trúc rồi Trác
Ngôn đã từng xem video gấu trúc mũm mĩm đang ngủ và lăn lộn dưới gốc cây trên
điện thoại di động của mẹ mình, bé đã yêu gấu trúc chỉ bằng một video Kể từ
đó, bé luôn tâm tâm niệm niệm muốn gặp gấu trúc mũm mĩm một lần, vì vậy điều ước
trong sinh nhật lần thứ ba của mình không do dự mà dành riêng cho gấu trúc, ba ở
bên cạnh thậm chí còn cổ vũ nhiều hơn, nghe bé muốn thực hiện điều ước này, ba
đã nói với bé rằng sẽ đưa bé đến nhà của gấu trúc để xem gấu trúc thật, nhưng
sau đó ba lại quên mất, chính cô bé cũng quên, hôm nay ăn cơm gấu trúc mới chợt
nhớ tới, càng nghĩ càng cảm thấy thật là tủi thân Cơ
hội để Trắc Thành biểu hiện đã đến: “Ba không quên, vốn là định sẽ đưa con đi
vào kỳ nghỉ của con” “Vậy
thì tại sao không nói cho con biết Con sắp được nghỉ rồi đó.” Bạn nhỏ Trác
Ngôn đã biết thế nào là kỳ nghỉ, bé cũng biết khi nào nhà trẻ sẽ nghỉ Nên bé rất
nghi ngờ những gì ba mình nói “Con
gái thật thông minh, hiểu được kỳ nghỉ luôn nè Vậy xin hỏi bạn nhỏ của chúng
ta khi nào thì nghỉ?” Trác Thành liên tục dò xét vấn đề liên quan, thậm chí còn
đề cập đến vấn đề này “Tuần
sau ạ.” Trác Ngôn nữ sĩ lời ít ý nhiều, dùng ánh mắt ra hiệu cho ba trả lời
nhanh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Không
nói cho con là vì muốn làm con bất ngờ.” Cha già cái khó ló cái khôn “Bất
ngờ Đó là cái gì ạ?” Từ vựng mới chạm vào điểm mù kiến thức của Trác Ngôn nữ sĩ “Đó
là trước tiên lập kế hoạch đưa con đi xem gấu trúc vào kỳ nghỉ, sau đó nói cho
con biết tin tốt này.” Giang Ảnh nhàn nhã quan sát một hồi, cuối cùng cũng ra
tay cứu giúp: “Con gái thích bất ngờ này không?”
“Thích
quá!” Hạnh phúc đến quá đột ngột, Trác Ngôn nữ sĩ nâng hai bàn tay mập mạp lên
vỗ tay cổ vũ: “Con thích bất ngờ!”
Chỉ
sót lại cha già vừa sống sót qua tai nạn bưng ly nước uống một hớp trấn an tinh
thần, cuối cùng cũng được ăn cơm rồi -
“Còn
bao lâu nữa chúng ta mới có thể nhìn thấy các bạn gấu trúc ạ, có khi nào chúng
ta đến nơi các bạn ấy đã ngủ rồi không ạ?” Bạn nhỏ rất lo lắng, cảm giác lần đầu
tiên đi máy bay đều bị nỗi lo lắng chiếm đóng “Không
đâu, gấu trúc cũng phải dậy ăn cơm mà.” Giang Ảnh vén làn tóc rối trên trán của
con gái, sửa lại chiếc kẹp tóc bị lệch: “Khi chúng ta đến các bạn ấy sẽ ăn cơm,
con sẽ được nhìn thấy các bạn ấy ăn cây trúc đấy.”
Những
lời nói của mẹ luôn đáng tin, bạn nhỏ yên tâm hơn, một lúc sau đã ngủ thiếp đi
trong vòng tay của mẹ Không
biết qua bao lâu, bé mơ mơ màng màng cảm thấy mặt đất dường như bắt đầu chuyển
động, chính mình cũng đang ở trong một vòng tay rộng lớn và ấm áp hơn, bé lấy
tay nhỏ dụi dụi mắt, trên lưng được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ về, sau đó
tiếp tục ngủ say Khi
bé mơ màng tỉnh dậy và nhìn lên tìm cha mẹ thì thấy mình đã ở trên xe, bé đang
nằm ngủ trong lòng của ba, ba bọc bé lại trong chiếc áo khoác, giống như một bé
tằm cưng Thấy cha mẹ đang nhìn ra cửa sổ, bé cũng từ trong ngực ba đứng dậy chạy
lại cửa sổ nhìn ra ngoài “Wow…”
Khi nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, bạn nhỏ phát ra tiếng cảm thán như người
lớn Trác
Thành và Giang Ảnh đều cúi đầu nhìn bé, bé có chút xấu hổ mà nép vào vòng tay của
Trác Thành: “Thật là một con gấu trúc lớn.”
“Đúng
vậy, chúng ta đã đến nhà của gấu trúc, trên cửa có vẽ một con gấu trúc đúng
không.” Khi xe dừng lại, Trác Thành xuống xe cùng con gái và chỉ cô bé đến cổng
khu thắng cảnh căn cứ gấu trúc Bởi
vì nhà trẻ của Trác Ngôn được nghỉ sớm, còn trước cao điểm của mùa hè, cho nên
mọi người không nhiều như trong tưởng tượng Cả
gia đình ba người mua vé và vào khu bảo tồn gấu trúc, vì mang theo bạn nhỏ nên
họ thuê một hướng dẫn viên đi theo, sau đó cùng nhau lên xe buýt tham quan, đi
đến điểm cao nhất của khu căn cứ, đó là cũng là nơi được mong đợi nhất.- Phòng
của các bé gấu trúc Đi
đến phòng của các bé gấu trúc trước là quyết định của Giang Ảnh sau khi nhìn bản
đồ, vì nó là nơi được hoan nghênh nhất và phải xếp hàng để vào Nếu đi bộ từ từ
từ lối vào của căn cứ, và sau đó đi đến phòng gấu trúc con ở cuối, rất có thể sẽ
không nhìn thấy được gấu trúc nhỏ Hơn
nữa thời gian bọn họ đi lên vừa lúc, còn có thể đuổi kịp cuộc gặp mặt với gấu
trúc nhỏ trong căn cứ, bạn nhỏ chắc sẽ rất thích Cuộc
gặp mặt với gấu trúc nhỏ là do người hướng dẫn nói với họ khi ở trên xe Sau
khi quyết định lộ trình, hướng dẫn viên bắt đầu giới thiệu tình hình chung của
căn cứ gấu trúc trên xe buýt tham quan “Căn
cứ gấu trúc của chúng tôi là nơi có số lượng gấu trúc lớn nhất thế giới Nơi
đây không chỉ là cơ sở nghiên cứu nhân giống gấu trúc mà còn là công viên sinh
thái mô phỏng môi trường sống hoang dã của gấu trúc Tổng cộng nuôi hơn 100 con
gấu trúc.”
“Khu
vực phía trước có hơn 1000 mẫu đất, mất khoảng ba giờ để đi bộ Các điểm tham
quan chính là Bảo tàng Gấu trúc ở lối vào và các phòng gấu trúc 1 và 2 được
đánh dấu trên bản đồ Hiện tại chúng ta sẽ đi đến phòng của gấu trúc nhỏ” “…”
Hướng
dẫn viên là một chàng trai còn rất trẻ, hình như vừa mới tốt nghiệp, giảng giải
rất chi tiết và rõ ràng, khi nhìn thấy Giang Ảnh và Trác Thành mang theo con nhỏ,
anh ấy đặc biệt chú ý nói chậm lại để bạn nhỏ có thể nghe kịp lời giải thích của
mình Sau khi giới thiệu tình hình cơ bản, trước khi xe tham quan đến địa điểm,
anh hỏi bạn nhỏ một số kiến thức nho nhỏ về gấu
trúc, chẳng hạn như “Gấu trúc kêu lên nghe giống gấu hơn hay mèo hơn”, Trác
Ngôn suy nghĩ rất lâu rồi do dự nói: “Gấu trúc… đáng yêu như vậy, giống mèo
đi.”
Dáng
vẻ do dự của cô bé rất đáng yêu, mọi người đều bật cười Anh chàng hướng dẫn
viên kiên nhẫn giải đáp: “Tiếng kêu của gấu trúc không giống gấu cũng không giống
mèo Lúc vừa mới sinh thì kêu “chi chi” “oa oa” và “ục ục”, khi lớn lên thì kêu
“uông uông” “be be” để diễn tả trạng thái vui sướng hoặc đau buồn Nhưng khi gấu
trúc thành niên rồi thì rất ít khi kêu, có lẽ là do bận ăn cây trúc quá, ha
ha.”
Trác
Ngôn bị câu nói đùa của anh trai hướng dẫn viên chọc cười khanh khách, bạn nhỏ
lại hỏi thêm một vài vấn đề về gấu trúc mà bé muốn biết, anh trai hướng dẫn đều
trả lời được hết, bạn nhỏ nghe vậy thì sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn
anh trai đầy ngưỡng mộ Trác
Thành và Giang Ảnh cũng lắng nghe cùng con gái, chiếc xe tham quan đã dừng lại
trước cửa phòng của gấu trúc nhỏ Không
có nhiều người xếp hàng nên rất nhanh họ đã nhìn thấy gấu trúc nhỏ giống như
bánh bao gạo nếp nhỏ nằm mềm mại trên chăn lông cừu, người xem đều muốn tan chảy Trác
Ngôn nhìn gấu trúc nhỏ qua mặt kính, bạn nhỏ dán mặt vào kính, tay chân run rẩy
vì thích thú, gấu trúc con thật đáng yêu khiến bé muốn hét lên, nhưng lại sợ
làm gấu sợ nên hạ giọng: “Mẹ ơi, mẹ đừng quên chụp ảnh gấu trúc nhỏ nhé” Giang
Ảnh đồng ý, chụp rất nhiều hình với người mẫu bánh bao gạo nếp từ nhiều góc độ
khác nhau, biết bạn nhỏ đã hài lòng, họ cùng lặng lẽ quan sát gấu trúc nhỏ một
lúc, sau đó mới lưu luyến không rời đi ra khỏi phòng gấu trúc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có
một nhà vệ sinh trong căn cứ cách phòng gấu trúc không xa, sau khi hướng dẫn
viên đưa họ ra khỏi phòng gấu trúc, anh ta đề nghị mọi người sử dụng nhà vệ
sinh ở đây, vì phòng gấu trúc tiếp theo không có nhà vệ sinh nào, nếu muốn sử dụng
nhà vệ sinh thì phải đi đến trạm tiếp theo, nên một vài người đã vào nhà vệ
sinh một chuyến Giang
Ảnh và bạn nhỏ đi trước, không có nhiều người nên hai mẹ con rất nhanh đã ra
ngoài, Trác Thành đợi bọn họ ở khu nghỉ ngơi cạnh phòng gấu trúc, thuận tiện chụp
vài tấm ảnh Bên
cạnh có những người nhiệt tình đến giúp họ chụp ảnh, cả gia đình 3 người chụp ảnh
trước logo gấu trúc nhỏ trong phòng gấu trúc, chụp ảnh giúp họ là hai vợ chồng
trung niên, sau khi chụp ảnh xong còn khen họ đẹp đôi, Trác Thành cũng giúp cặp
đôi trung niên chụp ảnh tập thể Sau
khi hai bên nói lời cảm ơn, đang định chào tạm biệt thì đột nhiên nghe thấy tiếng
bình luận viên vang lên: “Thưa thầy Nếu em không lầm thì thầy là giáo viên của
trường Trung học thực nghiệm thành phố B đúng không ạ?”
Giang
Ảnh và Trác Thành nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, sau đó quay đầu nhìn theo
ánh mắt của anh chàng hướng dẫn viên, nhìn cặp vợ chồng trung niên, anh chàng dẫn
đường đang nói với người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên kia cũng
hơi bất ngờ: “Ồ…Là tôi, cậu… sao cậu biết được?”
“Em…
em em” chàng trai hướng dẫn mồm miệng lanh lợi vừa rồi không còn bóng dáng, quá
phấn khích đến mức anh ta nói lắp bắp: “Em tham gia lớp học trực tuyến của thầy
mỗi ngày… Không, em thường xem lớp học trực tuyến mỗi ngày, sau đó em… Em thi đến
thành phố C, tốt nghiệp năm ngoái, bây giờ em là hương dẫn viên của khu vực.”
Trời
ơi, anh chàng này là học sinh lớp học trực tuyến đồng bộ Giang Ảnh nghe xong lời
này của anh, bất giác nín thở, nhìn về phía Trác Thành, muốn mở miệng nhưng
không biết phải nói gì Người
thanh niên nói xong thở hổn hển, người mà anh ta gọi là giáo viên hiển nhiên
không ngờ lại có sự trùng hợp như vậy, không ngờ đi xem gấu trúc lại có thể gặp
học sinh của khóa học trực tuyến đồng bộ, ông cũng vui mừng không thể tả Ông
bước tới và vỗ vai chàng trai: “Đứa trẻ ngoan, đã nỗ lực thi đến đây rồi Chúc
mừng em đã tìm được công việc, tương lai sẽ ngày càng tốt hơn.”
Câu
nói này làm cho nước mắt của thiếu niên rơi xuống, có chút ngượng ngùng hít
mũi: “Thầy tới xem gấu trúc… Vậy em hướng dẫn miễn phí cho thầy nhé.”
Thầy
của anh vội xua tay nói là tự mình xem là được rồi, làm sao có thể chiếm tiện
nghi của học sinh được Người
thanh niên quay lại và muốn nói chuyện với Giang Ảnh và Trác Thành xem anh ta
có thể mang cặp vợ chồng trung niên đi cùng không thì phát hiện Giang Ảnh và
Trác Thành đang hết sức vui mừng nhìn anh Còn
chưa kịp nói chuyện, Giang Ảnh đã quay đầu nói với thầy giáo: “Thầy cùng đi với
chúng em đi, dù sao chúng em cũng vừa xem xong phòng gấu trúc nhỏ” “Đúng
vậy, tôi sẽ hoàn lại phí cho chị, rồi giới thiệu miễn phí cho mọi người.” Thiếu
niên phản ứng lại, Giang Ảnh, Trác Thành và bạn nhỏ đều miễn phí Giang
Ảnh cười nói không cần, đề nghị: “Miễn phí thì không cần, chúng ta cùng nhau chụp
ảnh chung đi, hai người có duyên như vậy, thật hiếm gặp nha” Nam
thanh niên sững sờ một lúc, kịp phản ứng lại thì vội vàng gật đầu, đứng bên cạnh
thầy giáo, vợ của thầy giáo chụp ảnh cho thầy giáo và học sinh rồi đề nghị mọi
người chụp chung, mọi người nhờ một khách du lịch giúp họ chụp ảnh Bạn
nhỏ Trác Ngôn thấy người lớn đang nói chuyện thì nóng nảy đi vòng tròn, thấy
không ai để ý đến bé thì có chút tức giận, lúc này cuối cùng họ cũng gọi bé
qua, cha mẹ không hề an ủi bé mà vẫn phải đi qua chụp ảnh, bé giận dỗi bĩu môi
và hạ quyết tâm dù mẹ có nói với bé cũng không được cười “Con
gái nhìn vào camera nào.” Mẹ vẫn dịu dàng như vậy, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành
cô Trác
Ngôn không biết vì sao nghĩ đến gấu trúc mẹ và gấu trúc con, bé con đột nhiên
rơm rớm nước mắt, nhưng bé vẫn nghe lời mẹ, mở to mắt nhìn camera Nam
thanh niên đứng cạnh thầy giáo cao hơn nửa đầu, lần này chụp ảnh tập thể nên đứng
gần thầy giáo hơn, đặt tay lên vai thầy giáo, người qua đường hô: “Ba hai một.”
Anh ta dùng sức cười nhưng vẫn không kìm được mà rơi lệ Sau
đó, bức ảnh này đã được in ra, Giang Ảnh đã giữ nó trên bàn làm việc của cô
trong Lớp học Khải Tư trong một thời gian dài Cô thích tấm ảnh này vô cùng,
sau mỗi giờ làm việc cô đều cầm lên xem Hình
bóng mấy người được chụp lại dưới gốc cây trước phòng của gấu trúc nhỏ Người
thanh niên ôm lấy thầy giáo cách xa hàng nghìn dặm, bật khóc vì phấn khích Người
đứng bên cạnh đã từng làm cầu nối tạo nên mối nhân duyên của bọn họ, Giang Ảnh
có chồng ở bên, ôm cô con gái mít ướt nhỏ hai mắt đẫm lệ mông lung nhà cô trong
ngực Thời
gian thường phai nhòa, nhưng nước mắt vui mừng thì bất diệt - Hoàn toàn văn -