Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 21: Vấn đề nhỏ




Chương 21: Vấn đề nhỏ
"Từ trong huyện đến đây bao nhiêu cây số
Triệu Cần hỏi
"Không sai biệt lắm hai mươi cây
Triệu Cần nhìn thấy trên kính chắn gió có một tờ giấy nhỏ, hắn cầm lên xem, là số điện thoại di động của Lão Đồ, hắn ghi nhớ trong đầu một lượt, rồi lại để tờ giấy về chỗ cũ
Đồ Mẫn biết địa chỉ, đây cũng là lý do Triệu Bình yên tâm để Triệu Cần đến, đến nhà máy, tìm đến bộ phận thu mua hàng, kết quả vừa vặn thấy có người đang cãi nhau
"Ngươi chỉ là một thằng làm công, ông chủ thế nhưng là cháu họ của ta, có tin ta đánh chết ngươi cái thứ mắt chó coi thường người khác này không
Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, chỉ vào mũi một người trẻ tuổi mà mắng
Mặt người trẻ tuổi đỏ bừng, nhưng giọng điệu coi như bình thản, "Lão bác, số xoài này của bác vừa kiểm tra thấy có rất nhiều quả xấu, chúng tôi không thu được..
"Mắt nào của ngươi thấy là quả xấu
Ngươi cố ý làm khó lão nhân gia ta có phải không
Có phải cho rằng ta không cho tiền hoa hồng cho ngươi không
Được thôi, ngươi nói ngươi muốn bao nhiêu, ta cho, ngươi có dám cầm không, đồ cặn bã
Triệu Cần chờ có chút nóng ruột, phía trước hắn còn một chiếc xe, cũng là người đến bán xoài, một người trung niên ngồi xổm bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng lau mồ hôi trán, mặt cũng đầy vẻ lo lắng
"Đại ca, đây là tình huống gì vậy
Triệu Cần đưa điếu thuốc cho người trung niên
Đối phương ngoài miệng nói khách khí, nhưng vẫn là nhận lấy thuốc, lúc này mới nói: "Lão già đó hình như là người thân của ông chủ ở đây, đưa tới toàn xoài rụng, lừa người thôi, bộ phận thu mua vừa đầu nói không mua, thấy lão già làm ầm ĩ lên, liền nói giảm giá một nửa, lão già không chịu, cho nên mới thành ra thế này
Xoài chỉ cần bị rơi xuống đất thì coi như đã bị dập, bề ngoài có thể nhìn không sao, nhưng bên trong chắc chắn đã bị hư hỏng hoặc nát ruột
"Lâu chưa
"Cãi nhau gần nửa tiếng rồi, cứ giằng co mãi, sốt cả ruột
Nửa tiếng rồi, lẽ ra ông chủ nên xuất hiện chứ, bất quá sau một khắc hắn liền giật mình, có lẽ tên tiểu tử này chính là do ông chủ đẩy ra làm người ác, ông chủ tự nhiên càng không tới
Lại qua vài phút, Triệu Cần cũng không chịu nổi nữa, hắn nghĩ một chút đi đến trước mặt Đồ Mẫn: "Lão Đồ, cái người thu mua hàng kia ngươi có biết tên gì không
"Không biết tên, chỉ biết mọi người gọi hắn là Tần giám đốc
"Vậy ngươi có biết dáng vẻ tên lưu manh đó thế nào không
"Làm gì
Đồ Mẫn khó hiểu nói
"Ngươi cứ nói có biết hay không
"Cái này có gì mà không biết, ngậm điếu thuốc, khoanh tay rung đùi, đứng không ra dáng đứng, ngồi không ra dáng ngồi, y như ngươi bây giờ
Triệu Cần mặt mày nhăn nhó, lập tức đè thấp giọng ghé vào tai hắn nói nhỏ vài câu
"Được không đấy
Đừng đến lúc đó lại đắc tội cả Tần giám đốc
"Cứ thử một chút xem
Đồ Mẫn béo ụt ịt càng sợ nóng, lúc này mồ hôi đổ như mưa, ước gì nhanh chóng giải quyết xong, cũng không tiếp tục do dự, lên xe bắt đầu dời xe
Triệu Cần lại đi đến trước mặt người đại ca trung niên kia, ghé vào tai hắn nói nhỏ hai câu
Thấy Đồ Mẫn đỗ xe xong, đi tới, Triệu Cần cởi hai cúc áo sơ mi, tay áo cũng xắn lên, đốt điếu thuốc ngậm chéo đi đến trước mặt hai người đang cãi nhau
"Câm miệng
Một tiếng hét lớn, làm lão già giật mình, quyết đoán ngậm miệng
Triệu Cần nhanh chóng trừng mắt nhìn Tần giám đốc, lúc này mới đặt tay lên vai hắn vỗ vỗ nói: "Tiểu Tần à, ông chủ của các ngươi đâu
Tần giám đốc có chút ngơ ngác, nhìn Triệu Cần, lại nhìn cái gã mập mạp rung đùi theo sau Triệu Cần, gã này ngược lại có chút ấn tượng, thường xuyên đến nhà máy giao hàng, hắn vẫn là mở miệng đáp lời: "Ông chủ hôm nay không có đến nhà máy
"Nói cho ông chủ của các ngươi biết, cứ trốn tránh mãi cũng không phải chuyện gì, cái nhà máy này xây xong cũng bốn năm năm rồi, lúc ấy không có tiền tìm anh ta mượn, anh ta không nói một lời, đến khi trả tiền thì mỗi ngày trốn biệt, ý gì chứ
Chẳng lẽ là cố tình trốn tránh
Vừa nói vừa nháy mắt với Tần giám đốc, tên thu mua hàng kia đầu óc lanh lợi tự nhiên hiểu ra, lúc này cũng hiểu Triệu Cần là đang giúp mình giải vây, nghĩ đến đây, liền nở một nụ cười nịnh nọt nói: "Vương tổng, sao có thể chứ, ông chủ của chúng tôi là thật sự có việc, nếu không anh cứ thư thả mấy hôm
Lão già bên cạnh nghe được cuộc đối thoại của hai người, há hốc mồm, còn cho là cháu mình mở nhà máy thật là oách, ai ngờ, thì ra là cái vỏ rỗng, còn thiếu một đống sổ sách, sau cơn giật mình, trên mặt ông ta thế mà hiện lên một chút vui mừng nhàn nhạt, nhân tính à, khó mà nói được
"Lại còn thư thả cái gì, ông ta kêu ta hôm nay tới, liền định mang ít đồ đi, không dùng chút thủ đoạn, các ngươi cứ dây dưa mãi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong, nhìn về phía chiếc xe xoài bên cạnh, đối với gã mập mạp nói: "Đi, đem chiếc xe xoài kia chuyển đi, coi như hai anh em hôm nay tới đây mất công
"Đây không phải của Tề lão bản, đây là của ta, bọn họ còn chưa trả tiền
Người đại ca trung niên khi nãy trong giọng nói mang theo sự sợ hãi, nhảy phốc lên cabin lái xe, vội vã nhấn ga bỏ chạy
Triệu Cần mặt đầy tức giận, một cước đá vào chiếc sọt dưới chân, đá văng chiếc sọt ra xa, cố nén cơn đau dưới chân, "Hắn ta coi lời lão tử như gió thoảng qua tai phải không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lập tức lại chỉ vào chiếc xe ba gác bên cạnh, không đợi hắn nói xong, lão già cả người bị điện giật, vội vã trèo lên xe vừa nói: "Ta, xe này là của ta
"Khi ta đến nghe ông nói là người thân của ông chủ, vậy bắt ông cũng hợp tình hợp lý
"Không hợp lý, ta không có quan hệ gì với ông chủ ở đây hết, thật không quan hệ
Chiếc xe ba gác là xe tay lái, muốn chạy cũng không dễ dàng như xe hàng nhỏ kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tiểu Tần, ông già này có phải là người thân của ông chủ các ngươi không
Cậu nói một tiếng đi, đúng thì xe hàng này tôi giữ lại
Tần giám đốc giờ phút này đã hiểu Triệu Cần đang chơi trò gì, cố nén cười trên mặt lộ ra vẻ khó xử
Lão già thấy hắn do dự, hai tay chắp lại nói xin lỗi, "Tần giám đốc, vừa nãy ta chỉ là nói đùa thôi, ngàn vạn lần đừng tin là thật, cậu người lớn bỏ qua cho kẻ nhỏ này đi, tôi không bán nữa tôi kéo về nhà đây
Tần giám đốc trong lòng vui vẻ cực kỳ nhưng lại cố làm ra vẻ thở dài nói: "Ông già đó không hề quan hệ gì với ông chủ của chúng tôi cả, các người đừng làm khó dễ người ta
"Không đúng, ta vừa mới rõ ràng nghe hắn nói là người thân của ông chủ
"Miệng tôi thối tha nói bậy bạ thôi cậu đừng coi là thật
Tần giám đốc che chắn phía trước xe của lão già, tạo cho người ta cảm giác là muốn ngăn Triệu Cần lấy đồ, quay đầu nói với lão già: "Nhanh cởi xe ra đi nhanh lên
Lão già a một tiếng, lấy chìa khóa ra run run hồi lâu mới tra được vào ổ, dốc hết sức bình sinh rầm rầm quay cái xe ba gác, nhảy lên xe liền muốn quay đầu chạy
Triệu Cần làm bộ định xông tới, Tần giám đốc cũng làm ra vẻ muốn ngăn lại
Nhìn lão già lái xe nhanh như chớp bỏ chạy, Tần giám đốc nhịn không được cười ha hả, vỗ vai Triệu Cần nói: "Huynh đệ, vẫn là ngươi có cách
"Đầu năm nay ngang tàng sợ kẻ liều lĩnh, Tần giám đốc ngài là người có văn hóa, đối phó loại lưu manh này chắc chắn không dễ dàng
Lời này nói ra quả là hay, một câu liền cho thấy, không phải là mình có bản lĩnh hơn người mà là ông có văn hóa nên không thèm dùng loại thủ đoạn đó
Phía sau, Lão Đồ thầm mắng trong bụng, mẹ nó lưu manh không đáng sợ, đáng sợ là lưu manh có văn hóa, Triệu Cần có thể thi đậu đại học trọng điểm quốc gia, lại còn có chút lưu manh
Trước kia nghe nói Triệu Cần dùng năm mươi đồng lật mặt lại hai nhà bà mai, hắn vốn cho là chuyện bịa đặt, giờ nhìn lại, ân, quả thật là thằng này bày ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.