Chương 34: Tình huống đột phát
Triệu Cần thật sự rất khâm phục đại ca, hắn cùng A Hòa còn thỉnh thoảng nghỉ ngơi, nhưng đại ca hắn cứ như là một cái động cơ vĩnh cửu, cũng chỉ thỉnh thoảng ngẩng lên hút điếu t·h·u·ố·c
Trời sáng rõ, người qua lại cũng càng ngày càng nhiều
"Trời ạ, nhiều ốc xoắn thế này, A Bình, ngươi đây là muốn phất lên à
"Khi nào đến cái này mà cũng làm được hai bao tải rồi
"Nhị t·ử, về cầm cái t·h·ù·n·g, không đúng, là cầm cái bao tải, ta tranh thủ móc đã
Có người còn ở đó kinh thán, đã có người xuống đê bắt đầu móc rồi, dù sao biển cả không có ai làm chủ, cho ngươi nhặt tự nhiên cũng cho ta nhặt
Triệu Cần đối với ốc xoắn không có hứng thú, nhưng mấy bà cô này lại không cho là như vậy, nhặt được mấy chục cân, cũng có một khoản tiền kha khá đấy
Nhìn người càng lúc càng đông, Triệu Cần thở dài nói: "Đại ca, ta về đây, cũng chẳng nhặt được gì, chờ chút nói không chừng lại đ·ụng phải
Triệu Bình nhìn cả đê từ đầu đến cuối toàn là người, cũng đành phiền muộn gật đầu đồng ý, hắn chỉ tiếc trời hôm nay sáng quá sớm, nếu có thể nhặt thêm hai đến ba giờ thì tốt biết bao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không còn sớm nữa đã hơn bảy giờ, trên xe ba gác, má ơi đã có ba túi rưỡi ốc xoắn, gần được hai trăm cân, thêm với lúc trước kéo về tính ra cũng có ba trăm cân rồi
Tới đầu thôn, Triệu Cần để hai người về trước, hắn định đi mua đồ ăn
"Lão bản, ba..
không đúng, năm bát mì bò mang đi, nhiều một chút...
"Nhiều thịt bò nhiều một chút mì đúng không, biết rồi
Ừm, Lão Bành được đấy, còn biết tranh đáp lại, Triệu Cần trả tiền, lại sang hàng xóm mua mấy cái bánh bao lớn
Thấy tiệm tạp hóa của Lão Chu mở cửa, hắn lại sang mua một thùng sữa bò, thấy rõ không phải đồ g·i·ả rồi mới trả tiền
"Thằng nhóc ngươi đêm qua tr·ộ·m cắp à, trong mắt toàn tơ m·á·u
"Đúng đấy, t·r·ộ·m còn không chỉ một
Lão Chu tiến đến gần, tặc lưỡi hề hề thấp giọng nói: "Doãn Na về rồi ngươi chắc không..
"Thôi đi, không liên quan đến ta, đi đây
Triệu Cần mang theo sữa đến nhà Bành Lão Lục lấy mì gói mang đi, lúc này mới về nhà đại ca
"Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi làm tiếp
Hậu viện nhà đại ca, mấy chậu lớn đã đổ đầy ốc xoắn, còn về phần bào ngư, Hạ Vinh từ bốn giờ đã bắt đầu chọn, hiện tại đã phân loại xong để trong túi lưới rồi
"Trời ơi, sao lại nhiều ốc xoắn thế này, cái này phải nhặt đến bao giờ chứ
Hạ Vinh tuy than thở, nhưng khóe mắt có nếp nhăn cũng cười tươi rói, rõ là vui sướng khôn tả
Khi Triệu Bình chuyến thứ hai cầm bào ngư về, nàng đã ngẩn người mất một lúc, nàng thật sự hoài nghi liệu ca ba mình có phải đi ngư trường tr·ộ·m bào ngư trong lồng lưới không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên, mẹ nàng cũng là người ở bờ biển nên về việc bào ngư nuôi với hoang dã nhìn cái là ra, trước tiên là về màu sắc có khác biệt rất lớn, bào ngư nuôi vỏ ngoài hơi xanh lục, còn hoang dã thì thiên về đen xám, hai là về độ bóng của vỏ ngoài, bào ngư nuôi thường sẽ bóng hơn một chút
Triệu Cần nhìn một đống ốc xoắn ở hậu viện mà cũng đau đầu, cái này nhặt đến khi nào đây, chọn một lượt chắc phải tối mất
"Đại ca, hay là cứ thế bán luôn đi, nhặt mất công quá
"Không được, nếu không chọn, trạm thu mua nhiều nhất cũng chỉ cho một đồng ba một cân, chọn ra con to đầu bự có thể bán được hai đồng đấy
Triệu Bình còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Vinh đã lên tiếng không đồng ý trước
Tổng cộng hơn ba trăm cân ốc xoắn, nàng vừa mới nhìn qua đã thấy con lớn có thể lấy ra được một nửa, như vậy có thể kiếm thêm cả trăm đồng rồi
"A Cần, ngươi cùng A Hòa ăn xong thì về ngủ bù đi, ta cùng chị dâu ngươi làm
Triệu Bình cũng xót hắn, biết hắn mệt chết rồi, dù sao hôm qua ban ngày mình ngủ gần cả ngày, còn A Cần thì từ sáng đến giờ vẫn lăn lộn
"Anh cũng đừng cố quá sức, phải chú ý ngủ nghỉ, không thì về già khó chịu lắm
Triệu Bình cười cười nói: "Dân vùng biển, ai mà chẳng tranh thủ kiếm tiền khi còn trẻ, về già thì xem b·ệ·n·h thôi, có mấy người trên người không b·ệ·n·h không t·ậ·t
"Vậy nên càng phải bảo vệ bản thân mình
Quay sang Hạ Vinh nói: "Chị dâu, hay là chị xem ai ở nhà rảnh, mời hai người làm đến trưa giúp đi, em đoán ba người làm ba tiếng cũng sắp xong rồi, đến lúc đó mỗi người cho 20 đồng
Hạ Vinh cũng xót tiền không muốn thuê người, nhưng ngẫm lại ba người đàn ông thức cả đêm, đúng là không thể lại giúp sức làm nữa, cũng đành đồng ý, nhặt riêng con to có thể kiếm thêm được khoảng trăm đồng, mời hai người hết 40 đồng, cũng có lời
"Chút nữa tôi về gọi mẹ tôi sang, bà ấy ở nhà cũng không có gì làm
A Hòa nói
Hạ Vinh hai mắt sáng lên, thế này là có thể giảm bớt thuê một người, ngay lập tức đưa mắt nhìn sang Triệu Tuấn Viễn đang ăn một tay sữa, một tay bánh bao kia
"Nhanh ăn lên, ăn xong giúp mẹ nhặt ốc
"Con không làm
"Không sao, dễ hơn thi đại học nhiều
Triệu Cần ở bên cạnh cười nói tiếp
Triệu Tuấn Viễn lập tức trừng mắt nhìn lại, "Chú, chú không phải người tốt
"Vậy ngươi phun sữa bò ra đi
"Vậy chú há mồm hứng lấy
Triệu Cần bị thằng nhóc này làm buồn nôn, trong bát còn chút nước mì cũng không nuốt nổi nữa
"A Cần, con về ngủ trước đi, chờ xong việc anh gọi con
Triệu Bình lườm con trai mình, rồi nói với em trai mình
"Đại ca, trời nóng thế này, bào ngư cũng đừng c·h·ế·t hết đấy
"Không sao, anh có cách, chú cứ đi nghỉ ngơi đi
Triệu Cần đi rồi, Triệu Bình liền kéo xe ba gác, để hai thùng lớn vào, dự định ra bờ biển lấy nước biển, sau đó ra bến tàu mua ít đá về, như vậy bào ngư ít nhất cũng sống được hai ngày
"Anh, hay là tối nay nghỉ một đêm đi
Trên đường, A Hòa nói
"Không nghỉ cũng không được, còn có thể ngày nào cũng có vận may như vậy à
A Hòa, mẹ ngươi nuôi bao nhiêu gà vịt rồi
"Gà ở nhà còn năm con, vịt thì có sáu con hay sao ấy, chú muốn thì chút nữa tôi bắt mỗi thứ một con cho chú
Triệu Cần móc thuốc ra, đưa một điếu cho A Hòa rồi mới nói: "Ta định lên thị trấn mua ít gà vịt giống về, để mẹ ngươi nuôi giúp, yên tâm đi, sau khi lớn lên thì bao nhiêu tiền ta trả, chỉ là cảm thấy mua ở ngoài không yên tâm bằng nhà nuôi
Về ăn uống, Triệu Cần không keo kiệt, người sống cả đời, ăn với uống là quan trọng nhất, mà lại để mình chịu thiệt, thà hiện tại cắt cổ còn hơn, còn sống làm gì cho phí
"Vậy tôi về hỏi mẹ tôi xem sao, gà giống các thứ chú đừng mua, để mẹ tôi đi mua thì còn chọn được gà ta, hai mình không biết
Triệu Cần nghĩ cũng đúng, cũng vừa lúc để mở rộng cái chi nhánh ở nhà A Hòa, "Hôm nay nếu lên thành phố, ngươi không cần đi theo ta đi bán nữa đâu, yên tâm không
"Chú à, hay là chú đ·á·n·h tôi một trận đi, nói câu này quá sỉ nhục người ta
"Được rồi, là ta lắm lời, về nhà nghỉ ngơi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người chia nhau, Triệu Cần ngẩng đầu nhìn phía xa, hắn vậy mà nhìn thấy ba vị cảnh s·á·t, còn thấy một người phụ nữ đang nói gì đó với bọn họ, thỉnh thoảng còn chỉ tay về phía hắn
Triệu Cần cũng nh·ậ·n ra người phụ nữ kia, chính là mẹ của Doãn Na, Khúc Anh, đối phương dường như cũng biết Triệu Cần p·h·á·t hiện ra nàng, lại lần nữa chỉ tay về hướng Triệu Cần, sau đó liền quay người bỏ chạy
Không bao lâu, ba vị cảnh s·á·t liền tới trước mặt Triệu Cần
"Có việc gì
Triệu Cần đi tới đứng thẳng, dù lúc nãy giọng có chút lớn, nhưng thật đúng là chưa làm ra việc gì cần đến cảnh s·á·t cả
"Xin hỏi đồng chí có phải là Triệu Cần không
"Tôi là
"Vậy thì đúng rồi, có một chuyện cần anh đi với chúng tôi một chuyến, hỗ trợ chúng tôi điều tra
"Trước tiên phải nói là chuyện gì chứ
Tôi vẫn có quyền biết đấy
Một viên cảnh s·á·t trẻ tuổi mặt không vui nói: "Anh tự mình làm gì chẳng lẽ không biết hả, đừng ở đó giả bộ ngớ ngẩn
"Tôi đã làm gì, tôi thật sự không biết, tôi là người có học thức hiểu p·h·áp, phiền anh nói chuyện cẩn thận một chút, nếu không tôi có thể kiện anh vu khống đấy
Triệu Cần đang rất ôn hòa cũng không ngờ đối phương trực tiếp chụp mũ b·ậ·y bạ, đương nhiên hắn khó chịu
Một viên cảnh s·á·t trung niên khác lườm viên cảnh s·á·t trẻ tuổi, lúc này mới cười nói: "Đừng k·í·c·h đ·ộ·n·g, là thế này, có phải đêm qua anh đã bắt rất nhiều cua không
"Đúng vậy, không ít
Triệu Cần có chút ngạc nhiên, chuyện này người biết không nhiều mà
Huống chi cua cũng không có trong danh mục bảo vệ, mình cũng có phạm luật gì đâu.