Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 41: Mua hương nến




Chương 41: Mua hương nến
Hai người một hơi chạy đến sườn dốc bò xuống, trên mặt đều mang theo vẻ hưng phấn, ngó nghiêng nhìn lại, phát hiện đèn hai nhà một trước một sau đều sáng
"Cái đứa nào mất nết, dám ném đá vào cửa kính nhà ta
Tiếng của mợ Lại Bao vang lên, lập tức có người đáp lời
"Đứa nào rước họa vào thân, nửa đêm ném đá vào nhà người ta
Mợ Lâm hai cũng gắt giọng
Mợ Lại Bao nghe đối phương càng tức, giọng càng lớn hơn: "Mả mẹ mày cái đồ điếm, vừa ăn cướp vừa la làng, ban ngày không dám ho he, ban đêm giở trò ám muội, đồ không ra gì
Đây không phải là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, rõ ràng là chỉ nhà Lâm hai mà mắng, mợ Lâm hai đương nhiên không vui, "Đẻ ra không có lỗ đít, không đúng, có nhà còn không đẻ nổi con trai
Câu này coi như đâm trúng chỗ đau của mợ Lại Bao, nhà nàng chỉ có hai đứa con gái
Hai người cũng không sợ làm ồn, giọng đều rất lớn, trong đêm yên tĩnh nghe thấy rõ mồn một
Triệu Cần nhìn hai nhà người ở sau vườn, cách tường kín mà chửi nhau, có chút xấu hổ
"A Hòa, con vịt nhà Lâm hai đừng trộm
"Anh, vì sao ạ
"Nhà Lại Bao đáng bị phạt, nhưng nhà Lâm hai đến cùng bị mình làm phiền muộn mất 15 đồng kia, coi như chúng ta đưa tiền công đi
"Anh, ý này của anh không đúng, chúng ta cho nhà Lâm hai cơ hội trả thù, hắn lại bày tiệc mời chúng ta
Triệu Cần nghĩ lại, có vẻ như thật là vậy
Nhà Lâm hai trước nhất không có động tĩnh, dường như phát hiện nội dung trên giấy nên không bao lâu liền tắt đèn, ngược lại mợ Lại Bao còn mắng tốt mấy phút, cảm thấy một mình mắng không có ý nghĩa, nên cũng rút quân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Anh, đi thôi, hết kịch rồi
Hai người mang theo thùng, còn cố ý đi qua chỗ bùn lầy rồi mới ai về nhà nấy
Về đến nhà lại tắm nước lạnh, Triệu Cần buồn ngủ không chịu được, cả ngày hôm nay cũng chỉ ngủ gà ngủ gật trong xe, hắn quyết tâm, dù ngày mai điểm may mắn tốt cỡ nào cũng phải ngủ một giấc thật đã
Có số kiếm tiền mà chết thì cũng vô nghĩa
Dường như đã quyết ý, cho nên đêm đó hắn ngủ đặc biệt ngon, mãi đến tám rưỡi sáng hôm sau mới rời giường
Sau khi rửa mặt xong, mở bảng hệ thống lên, phát hiện điểm may mắn là 1411+5, điểm may mắn thời gian chỉ có 5, chắc là không gặp được hàng tốt, dứt khoát hôm nay nghỉ ngơi
Đứng dậy đi ra bến tàu, định đến nhà Bành lão Lục ăn một tô mì
Nhìn hắn đi lững thững đến bến tàu, trên đường người thấy hắn như mọi khi không tránh khỏi bàn tán vài câu sau lưng
Có người nói hắn đi đường không ra gì, có người nói hắn phá gia, tóm lại không có một lời tử tế nào, Triệu Cần nghe thấy trong lòng lại rất vui
Không phải hắn biến thái, mà là cho thấy việc mình giữ bí mật làm rất tốt, ít nhất đến giờ vẫn không có ai biết thời gian này hắn đã kiếm được bao nhiêu tiền
"A Cần, hôm nay sao dậy muộn thế
Lão Chu ngồi ở cửa, cách Lão Viễn đã thấy hắn, thấy hắn đến gần liền chào hỏi
"Mới ngủ dậy, tới kiếm gì ăn
Trả lời qua loa, hắn không nán lại
"Nghe nói hôm qua mày bị bắt, rốt cuộc chuyện gì
"Đề ra toàn những bài tao không làm được, biết tao học đại học nên lái xe qua đón tao tới giúp
"Mày toàn lừa người
Triệu Cần không để ý Lão Chu nữa, đi tới nhà Bành lão Lục ăn một tô mì, lúc sắp đi, lão Lục thở dài nói: "Muốn ăn mì thì một tuần tới đừng đến, tao phải vào thành phố trông ông lão
"Ông ấy bị làm sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hôm qua anh em tao đưa đi kiểm tra, kết quả chưa có, nhưng bác sĩ nói chắc chắn là ung thư phổi, không chạy đi đâu được
Triệu Cần cũng không giỏi an ủi người, chỉ có thể để đối phương thoải mái tinh thần rồi đi
Lại đi dạo tới nhà anh cả, không thấy chị dâu, chỉ thấy A Viễn ở cửa trông Miểu Miểu, đi lên trêu Miểu Miểu một chút, con bé mừng rỡ nước miếng chảy ròng
"Ba mẹ mày đâu
Thấy hắn, A Viễn như thấy cứu tinh, "Ba tao lên núi bận chuyện cây ăn quả, mẹ tao ra biển bắt hải sản rồi, cậu hai, nếu cậu rảnh trông Miểu Miểu giúp tao đi
"Sao mày lại nghĩ vậy, em gái mày thì tự mày trông đi, tao tới mượn xe máy thôi
"Mày lại muốn đi lên trấn à
Triệu Cần không nói gì, đi ra sau nhà dắt xe máy, khởi động máy rồi đi
Đi vào siêu thị, hắn tìm mua hương, sau đó lại mua một hộp bánh ngọt, mới đến quầy thu ngân tính tiền, thấy thu ngân viên hắn ngạc nhiên, đây không phải cô gái trắng trẻo đứng thu mua hôm nọ sao
"Là anh, anh mua hương để ngày mai tế Mụ Tổ à
Đối phương hiển nhiên cũng nhận ra hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừ, đúng vậy, cô làm ở đây à
"Đây là nhà tôi mở mà, hôm nay nhân viên thu ngân nhà có việc, tôi thay một ngày thôi, đúng rồi, hôm qua đi bán ốc gai trong tiệm là anh trai anh đúng không, sao anh không đi
Không đợi Triệu Cần trả lời, cô gái lại nói: "Tôi tên là Trần Tuyết, còn anh tên gì
"Triệu Cần, hôm qua tôi có việc nên để anh trai tôi đi bán
Trong lòng thầm nghĩ, cô nương này nhà có tiền thật, cái siêu thị này gần ngàn mét vuông, giá trị ít nhất cũng phải trên dưới một triệu
"Tổng cộng 16 đồng
Triệu Cần móc tiền trả, đang định đi thì bị Trần Tuyết gọi lại, cô mở tủ lạnh lấy một chai nước đưa cho hắn, "Mời anh uống, anh mua hương cúng Mụ Tổ, tôi không tiện giảm giá cho anh, uống chai nước cho mát
Cô gái này đúng là biết cách xử sự
"Không cần, không thì tôi trả tiền..
"Cầm đi, có đáng gì đâu, sau này có hải sản cứ việc đưa tới nhà tôi, anh trai tôi có đường ra hàng, nên giá thu mua không thấp hơn ở dưới đâu
Ờ, cô gái này biết hắn mang hàng tốt đi bán dưới đó rồi
Thấy hắn nghi hoặc, Trần Tuyết cười nói: "Hôm qua anh dỡ hai túi lên chiếc xe nhỏ đó, tôi vừa vặn đứng không xa nên nhìn thấy
"Vậy mà cô còn hỏi tại sao hôm qua tôi không đi
Triệu Cần có chút không thoải mái, cảm thấy cô nàng này đang trêu hắn
"Tôi chỉ hỏi anh một chút thôi, xem anh có nói thật không, quả nhiên, anh đúng là hay gạt người
Triệu Cần: ..
Nhìn thấy có dưa hấu bày bán ở ngoài cửa, hắn đi lên trước gõ gõ vào một quả dưa, hỏi: "Dưa này cô đảm bảo chín chứ
"Đương nhiên, ba tôi tự đi nhập về đấy
"Tôi hỏi cô, dưa này có đảm bảo chín không
Triệu Cần nhún chân hỏi lại một câu, hỏi xong thì không nhịn được cười, Trần Tuyết thì không hiểu gì
"Yên tâm, chắc chắn đảm bảo chín, nếu không thì anh mang ra đây trả
"Tuy là không xa, nhưng chạy qua chạy lại mất thời gian
"Vậy thế này, chúng ta để số điện thoại đi, anh về nhà bổ ra không chín thì gọi điện cho tôi, lúc nào ghé qua thị trấn thì tìm tôi, tôi chịu, được chứ
Triệu Cần ngẩn người, nhưng thấy đối phương cầm điện thoại ra, ngón tay trắng nõn đang chờ trên bàn phím, hắn do dự một chút, vẫn là đọc số điện thoại
Lát sau, điện thoại trong túi hắn cũng vang lên
"Số điện thoại của tôi đó, anh cũng lưu vào đi, sau này có nhiều hải sản mà không tiện chuyển tới thì tôi sẽ bảo anh trai tôi cho xe qua
"Được rồi, cảm ơn cô
Dưa hấu tổng cộng hết hơn bảy đồng, Trần Tuyết thu bảy đồng, hắn mang đồ lên xe, lại tìm một cửa hàng bán thịt, sườn cùng thịt đều mua một ít
Buổi trưa có thể nấu canh sườn, thêm một chút rong biển vào, uống không hết canh tối ăn cùng cơm, hôm nay hai bữa hắn giải quyết luôn, cũng không tiện ngày nào cũng tới nhà anh cả ăn
Ngoài sườn cùng thịt, còn chia cho hai nhà một ít, nhà anh cả một phần, nhà A Hòa một phần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.