Chương 53: Thu lồng
Thực ra hai ngày trước, Triệu Cần đã nghĩ đến việc cùng nhà A Hòa góp nhóm nấu cơm mỗi ngày cũng khá ổn, một người làm hai món ăn thì ăn không hết, một món ăn thì luôn cảm thấy quá đơn điệu, mà lại cũng không có lợi cho việc cân bằng dinh dưỡng
Hiện tại anh trai cả nhắc tới, hắn liền đồng ý luôn, không phải không nể mặt anh trai, quay sang tính toán với A Hòa, em dâu trong lòng chắc chắn sẽ nghĩ đến khách sáo cái gì đó
Về phần chuyện mua đất cất nhà, hắn thật sự có tính toán riêng chứ không phải lấy lý do này
Nghĩ bụng cứ tích góp thêm một ít, đến lúc đó mua một mảnh đất rộng hơn, nói muốn xây một cái biệt thự khác thì nhất định phải xây cho được
Sau bữa ăn, ba người chuẩn bị xuất phát, Hạ Vinh lại nói: “Hay là ta nấu cho các ngươi mấy quả trứng, để đến lúc đó đói thì ăn?”
“Không cần, chúng ta đi thu cái lồng rồi về.” Triệu Bình tuy nói vậy, vẫn nhét ba cái túi xách da rắn mang theo, hai cái dùng để đựng lồng, cái còn lại dùng để đựng đồ, vạn nhất có gì
Lúc đi Triệu Cần quên mang đèn, hắn lại vội vàng chạy về nhà lấy ba cái, hiện giờ trong nhà hắn có mấy cái đèn, tự mình mua hai cái, trước đó Lạc Thiên đi biển bắt hải sản mò cua, mỗi người mua một cái, chạy cũng ném cho hắn
Lấy ra ba cái, mỗi người một cái đội lên rồi đi về phía bãi biển
Lúc này gió cũng không khác bình thường mấy, ba người đều ngậm điếu thuốc, cách một quãng xa đã thấy những cột sáng thỉnh thoảng bắn lên trời
“Còn nhiều người vậy sao?” A Hòa nhìn một mảng đó, thỉnh thoảng lại lóe lên ánh đèn nói
“Cũng là A Cần may mắn thôi, sáng sớm hôm nay khăng khăng muốn đến, nếu không có mấy cái lồng buổi sáng, ta với em dâu nói không chừng bây giờ cũng đang ở ngoài bãi biển giành giật với người ta rồi.”
Ba người vừa đi vừa nói chuyện hướng ra biển, lần này không đi theo con đường lúc trước nữa, bọn họ cũng không có ý định đến bãi biển kia, mà là đi theo con đường mà mấy bà cô hay ra cào biển, Giờ phút này nước đúng là đã rút, tuy rằng so với trước mực nước vẫn còn cao, nhưng bãi đá bãi bùn lại đã lộ ra hết
“Đại ca, đoán chừng phải xuống nước thôi.” Không cần Triệu Cần nhắc, Triệu Bình cũng biết nói, “Cũng may giờ sóng nhỏ không nguy hiểm, để ta đi trước, các ngươi theo sau, chú ý mỗi bước chân đạp cho chắc.”
Từ chỗ cắm lồng đến đây cách khoảng hai trăm mét, đoạn này toàn bộ phải lội qua chỗ nước
“Đại ca, chúng ta đứng thành hàng đi, ta đi chỗ sâu nhất, A Hòa đi chỗ trên cùng, anh đi ở giữa, nói không chừng lồng lại bị sóng đánh vào bên này.” Triệu Cần đúng là cái đồ ngốc, lúc cắm lồng cũng không nghĩ đến làm phao đánh dấu, bất quá nhìn con sóng buổi sáng đó thì, buộc cả tạ chì cũng đoán chừng vô dụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Bình nghĩ lại thấy cũng phải, bây giờ quỷ mới biết cái lồng ở đâu, dứt khoát cứ mò từ chỗ này sang hướng đông, nếu không có thì lát nữa lại mò sang hướng tây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ơ, các người đang mò cái gì thế?” Ngay trên đường có người làng đi ngang qua, thấy bên này có ba ngọn đèn sáng, lập tức tò mò, ban đêm ánh đèn của đối phương lại không soi rõ mặt, nên cũng không biết dưới đó là ai
Ngược lại chính hắn vừa mở miệng, ba người đều biết là Lão La nhà Triệu Cần, cũng chính là người chiều muốn chặn xe của Trần Đông
“Chú La, là chúng cháu, sáng nay A Cần thả mấy cái lồng xuống dưới, cháu đã bảo nó không được rồi, thế là bây giờ sóng rút là lại đến tìm.” Triệu Bình lớn tiếng trả lời
“Sáng sớm đã thả lồng
Sáng nay sóng lớn vậy, làm sao mà thả được, vậy giờ đi tìm đi.”
Lão La tuy nói vậy, cũng không đi mà là ngồi trên một tảng đá, châm một điếu thuốc nhìn bọn họ tìm, dù sao trên bờ cát cũng không có gì nhặt được, hắn vốn định về nhà, giờ phút này cũng không vội nữa, nhỡ đâu mấy thằng nhóc tìm được một hai cái thì hắn cũng tò mò xem có thu hoạch gì không
Triệu Cần thực sự không muốn Lão La ở đây, nhưng hắn cũng không thể đuổi người đi
“Anh, anh, hình như em chạm được rồi.” Một lát sau, A Hòa mừng rỡ kêu lên
Triệu Cần mừng đến quên cả đau, vẫn đang ở trong bãi đá, nước đã sắp quá đầu gối, chỗ hắn đang đứng là chỗ sâu nhất, hòn đá dưới đáy cũng nhiều nhất
Kết quả không cẩn thận, đầu gối va vào tảng đá
“Ngọa Tào.” Hắn chửi một tiếng, trực tiếp nhào vào trong nước biển
Triệu Bình kinh hãi, vội vàng chạy về phía hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Cần chống tay đứng dậy, liền vội nói không sao, bảo bọn họ không được lại đây, mình bị đau thôi, cũng không thể làm hai người bị ngã
Đầu gối truyền đến cơn đau, làm hắn suýt nữa không nhịn được mà rơi nước mắt, tay xoa nhẹ lên đầu gối, trong lòng thầm mắng
“Sao thế?” Triệu Bình mang theo giọng oán trách hỏi
“Không sao, va phải tảng đá.”
“Cẩn thận một chút, chúng ta đổi chỗ cho nhau, cậu ra giữa đi, tôi vào chỗ của cậu.”
“Chờ một lát xem tình hình cái lồng của A Hòa đã.” A Hòa không lên tiếng, hắn mò được cái lồng kéo lên không được, hắn biết chắc bị mắc vào đâu đó, không dám dùng lực mạnh, làm hỏng cái lồng không tính gì, nhưng nhỡ trong lồng có đồ thì không phải là lại rơi xuống biển hết à, Cho nên hắn cẩn thận mò mẫm từng chút một định từ đầu từ từ lôi cái lồng ra
Triệu Bình chạy tới chỗ A Hòa, hắn cũng sờ được lồng, ý nghĩ cũng giống A Hòa, hắn tìm vào phía bên kia của lồng
Đến lúc Triệu Cần đến nơi, hai người đã kéo lồng ra, một người nắm một đầu, đầu A Hòa hơi thấp xuống, còn Triệu Bình thì nhấc cao một chút, bắt đầu rung nhẹ, vừa rung vừa kéo vào
Lồng dưới biển phải dài hơn lồng nước ngọt một chút, Triệu Cần lấy từ hệ thống, mỗi cái dài 9 mét, kích thước vòng thép 35cm*50cm thuộc loại lồng phổ thông
“Ngọa tào.” Lúc ba ngọn đèn đều chiếu vào cái lồng, hàng trong lồng có thể thấy rõ tám chín phần, A Hòa không khỏi kinh hô một tiếng
Triệu Cần vội vàng hắng giọng, ngắt lời A Hòa định nói
“Tìm được rồi phải không, có hàng không?” Lão La ở trên cao nghe thấy tiếng kêu lớn, cũng bật đèn pin chiếu xuống, nhưng cách mấy chục mét, nhìn lồng dưới biển còn miễn cưỡng, đừng nói nhìn thấy đồ bên trong
“Bình thường thôi, có ít con cua.” Triệu Cần vội vàng cất giọng đáp lại
Lập tức lại nhìn A Hòa và anh cả, hai người cũng kịp phản ứng, lẳng lặng phát tài, không thể quá lộ liễu, “Toàn là cua đá.” A Hòa cũng thêm vào một câu
“A Hòa, cứ ném cái lồng này lên tảng đá bên kia đi, chúng ta tiếp tục tìm.”
A Hòa đáp một tiếng, khó nhọc ôm lồng đặt lên tảng đá, lồng không nặng, nhưng hàng trong lồng lại nặng
“A Cần, mang theo ít túi xách da rắn quá.” Triệu Bình vừa mừng lại vừa tiếc, nhỏ giọng nói
“Cứ tìm trước đã, nhỡ chỉ tìm được một cái này thì sao.”
Triệu Bình không vui liếc hắn một cái, “Mới vừa xuống đã nói vớ vẩn, nhanh nhổ hai bãi đi.”
Triệu Cần: …Phát hiện anh cả hóa ra lại là nghiêm túc
Triệu Cần bất đắc dĩ nhổ hai bãi, anh cả còn dặn thêm hai câu, xui xẻo mất linh may mắn có linh
Không còn cách nào khác, người biển quả thực rất mê tín, hoặc là cũng không thể nói là mê tín, xem như là một loại tập tục và tín ngưỡng thôi, giống như lúc lái xe không ai đi nói những chuyện lật xe sự cố gì đó
“Đầu gối của cậu không sao chứ?”
“Đỡ đau rồi.”
“Được, vậy cậu ra giữa đi, ta vào chỗ sâu nhất, tiếp tục tìm, có cái đầu tiên khẳng định sẽ có cái thứ hai.”