Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 65: Lạc Tiểu Y điện thoại




Chương 65: Điện thoại của Lạc Tiểu Y
Chuyện thuyền bè, Triệu Bình cùng bà lão đều đồng ý sẽ hỗ trợ liên hệ, sau đó lại bắt đầu nói chuyện về chuyện của Lại Bao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Buổi chiều Triệu Bình đi gửi tiền, đụng phải vợ Lại Bao cùng thím Đường của mình, hai người vừa ra khỏi trụ sở đã đứng ở cửa mắng chửi nhau, nếu không kinh động đến mấy chú c.a.n.g s.a.t, không chừng hai người đã xé xác nhau ngay tại thị trấn rồi
"Chuyện gì xảy ra vậy
Triệu Cần tò mò hỏi, tuy rằng Cận Tiểu Công đã nắm được đầu đuôi sự việc, nhưng lúc đó cũng chỉ nói là có khả năng, chứ chưa nói cụ thể xử phạt như thế nào
"Nghe nói phải đền tiền cua, còn bị phạt mỗi người hai ngàn nữa
Hạ Vinh tiếp lời, làng này bé tí xíu, hai người phụ nữ về nhà lại làm ầm ĩ một trận, mọi người muốn không biết cũng không được
"Đáng đời, cũng tại cái tâm của chúng nó, ta là người tốt, sống cuộc sống yên ổn
Bà lão nói câu này làm mặt Triệu Cần có chút đỏ, trước đây mình cũng đâu có tốt đẹp gì
Uống say khướt, Triệu Cần về nhà ngã vật xuống giường, mở TV xem để dễ ngủ, cái điện thoại để ở một bên thì lại đổ chuông
Điện thoại bây giờ đúng là tốt, một đêm không sạc, ngày hôm sau vẫn dùng bình thường, hai đêm không sạc, ngày thứ ba vẫn dùng tốt, đúng là bền thật
"Triệu Cần, cậu đang ra biển sao
Điện thoại là Lạc Tiểu Y gọi tới, có thể do uống rượu, Triệu Cần cũng không còn lạnh nhạt như trước, lập tức trả lời: "Muội tử à, chỗ này đang có bão, trâu đều bị gió thổi lên trời rồi, ta đang giúp người trong thôn đi tìm trâu
"A, thật hay đùa vậy
Thế mà cậu còn dám ra ngoài, không sợ mình cũng bị thổi lên trời à
Triệu Cần chợt nhớ tới một câu chuyện cười, có một cô phóng viên đi phỏng vấn ở vùng núi, tại đó cô ta gặp một ông lão, thế là cô hỏi: "Thưa bác, trong đời này bác có kỷ niệm nào khó quên nhất không
Ông lão cầm điếu t.h.u.ố.c lên châm rồi nói: "Có một năm, con lừa nhà ông Trương bị lạc, hơn 20 người chúng tôi đi tìm, tìm suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng thấy nó ở trong một hang động
Đáng tiếc, hôm đó trời gió to, tuyết rơi lớn, không còn cách nào, chúng tôi đành ở lại hang động
Đêm xuống cô đơn khó chịu, mọi người lại thấy chán, thế là chúng tôi thay nhau cho con lừa kia s.ư.ớ.n.g
Cô phóng viên nghe xong thấy xấu hổ liền nói: "Thế có kỷ niệm nào vui hơn không ạ
Ông lão hít một hơi t.h.u.ố.c rồi nói: "Có một năm, vợ ông Vương bị lạc, hơn 20 người chúng tôi đi tìm, tìm suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng thấy bà ta ở trong một hang động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không khéo, hôm đó cũng trời gió to, tuyết rơi lớn, thế là chúng tôi ở lại hang động, đêm xuống cô đơn khó chịu, mọi người lại thấy chán, chúng tôi hơn 20 người liền cho vợ ông Vương đêm đó s.ư.ớ.n.g hơn
Cô phóng viên nghe càng thấy khó chịu, bèn đổi chủ đề: "Thế trong đời bác có chuyện gì làm bác sợ hãi nhất không
Ông lão vừa nghe xong liền "bộp" một tiếng làm rơi t.h.u.ố.c, môi run rẩy không ngừng nói: "Có, có một năm ta bị l..ạ..c..
Nghĩ đến chuyện cười này, Triệu Cần cười rất tươi, tất nhiên là hắn không thể chia sẻ chuyện này với Lạc Tiểu Y được
"Cậu cười cái gì vậy
"Không có..
không có gì, ở nhà xem TV, vừa vặn có tiểu phẩm
"Triệu Cần, sao cậu không mua máy tính, như vậy còn có thể QQ video
"Muội tử à, ta bị bệnh nên không mua máy tính được
"A, bệnh gì vậy, có nặng không, nếu không đến Kinh Thành đi, chỗ đó điều kiện chữa bệnh tốt hơn
Triệu Cần không nhịn được suýt nữa lại cười, nha đầu này so với Trần Tuyết còn ngây thơ hơn chút, ít nhất Trần Tuyết còn biết Táo Đường tử có vấn đề, chắc nha đầu này chẳng biết gì
"Bệnh này của ta nó hay tái phát, có khi nặng, có khi chẳng sao, như giờ nằm ở nhà thì không sao, nhưng chỉ cần vào nhà hàng, trung tâm thương mại lớn gì đó là y như rằng bị, còn bị rất nặng
"Đây là bệnh gì
"Bệnh nghèo đó
Lạc Tiểu Y ngẩn người, sau đó liền bật ra một tràng cười như tiếng chuông bạc, một lát sau cô mới dừng cười, có chút oán trách nói: "Vậy tiền anh trai tớ cho, sao cậu lại từ chối
"Ta không muốn mấy thứ bên ngoài làm bẩn tình bạn trong sáng của chúng ta
Lạc Tiểu Y im lặng một hồi rồi nói: "Triệu Cần, cậu có thể hát lại bài ca tối đó cậu đi biển bắt hải sản không
"Muốn nghe à, không vấn đề, mười đồng một bài, già trẻ không phân biệt
"Được, vậy cậu hát trước đi, hôm nào gặp mặt tớ đưa tiền cho cậu, còn tính cả lãi nữa
"Ta hát nha
"Chờ chút
Lạc Tiểu Y giống như đang ở ban công, nói xong câu này liền vào phòng, rồi mới nói: "Cậu hát đi
Triệu Cần cũng không nghĩ nhiều, vẫn nằm trên giường, đưa điện thoại đặt cạnh tai lên gối rồi nhẹ giọng hát
Kết quả một lần hát xong, Lạc Tiểu Y vẫn bắt hắn hát lại, "Cậu hát thêm lần nữa đi, nếu không như vầy đi, lần sau gặp mặt tớ có thể đáp ứng cậu một yêu cầu nhỏ
Nghe đến đó, Triệu Cần lập tức tỉnh táo hẳn, quyết đoán lại hát thêm một lần
"Triệu Cần, tớ có việc rồi, tớ cúp máy đây, tối mai cậu có ra biển bắt hải sản không
"Cũng không chắc nữa
"A, vậy tối mai tớ nhắn tin cho cậu, cậu đi biển thì không cần về sớm, nhưng mà thường xuyên thức đêm không tốt đâu, cậu cố gắng ban ngày đi nha
Cô nàng dường như cảm thấy mình nói hơi nhiều, nên đã cúp máy ngay
Triệu Cần cũng không để ý, tiếp tục xem TV, chuyển qua vài kênh, cuối cùng tìm được một kênh đang chiếu phim truyền hình "Hoàng tử Ếch", nghe xong tên phim là hắn đã hết hứng thú, thà xem quảng cáo còn hơn
"Năm nay tết nhất không nhận quà đâu nhé, nhận quà thì nhận..
á phi!"..
Kinh Thành, Lạc Tiểu Y vừa cúp máy vẫn còn đang ngẩn ngơ
"Này đại tiểu thư, bị ai bỏ bùa mê rồi, tỉnh lại đi chứ
Bên cạnh cô, một cô gái lớn hơn cô vài tuổi vừa nói vừa đưa tay quơ trước mắt cô
"Dì Miêu, dì lại nói bậy
Đúng rồi, bài hát vừa rồi thế nào
Nhìn vẻ mặt chờ đợi của Lạc Tiểu Y, Miêu Di lộ ra vẻ khó xử, "Cũng tàm tạm thôi, bài hát như vậy một năm tôi ít nhất cũng thu vài trăm bài, bình thường thì tôi sẽ không nhận
Nhưng nếu là Lạc đại tiểu thư giới thiệu thì tôi sẽ cố mà xem..
"Hứ, dì không thích thì thôi, nhưng tuyệt đối không được làm khó dễ nha, dù sao tớ thấy hay là được rồi
"Vậy cậu nói xem người đó là ai
Miêu Di vẻ mặt bát quái
"Chỉ là một người bạn bình thường tớ gặp ở bờ biển thôi, anh ấy..
dạy tớ, đúng rồi, anh ấy dạy tớ bắt cua đó, dì Miêu, tớ nói dì nghe, tớ bắt cua ghê lắm luôn, phải đè nó xuống rồi mới cột lại..
Nhìn cô nàng cố ý lảng tránh, Miêu Di trợn mắt, "Thôi được rồi, đừng có giả bộ nữa, ai cũng nhìn ra vẻ mặt tươi rói của cậu rồi, bài hát rất hay, câu này không phải là nói nịnh đâu, thật sự là rất hay
Cậu hỏi bạn của cậu xem, bao nhiêu tiền thì cậu ta bằng lòng cho mình mua bản quyền
"Bọn dì mua bài hát bao nhiêu tiền một bài
Lạc Tiểu Y cẩn thận hỏi
"Bình thường mua ca khúc của người mới thì 3.000 đến 8.000 tệ, người nổi tiếng hơn một chút thì từ 30.000 đến 50.000 tệ
"Thấp vậy sao
"Đại tiểu thư, bọn tôi rủi ro lớn lắm, nếu như sản phẩm tung ra thị trường mà không ai mua thì lỗ là chắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu cũng biết đồ nhái bây giờ lợi hại như thế nào rồi, in đĩa chỉ có lỗ để kiếm danh tiếng thôi, còn chưa chắc có kiếm được gì không
"Vậy dì cứ đưa 50.000 cho anh ấy đi, nhiều hơn tớ sợ anh ấy nghi ngờ
Dì cứ yên tâm, dì muốn đưa bao nhiêu tiền là việc của dì, phần còn lại tớ bù
"Cậu..
sao cậu không đưa tiền trực tiếp cho anh ta luôn đi
"Hừ, dì không biết đấy thôi, trông anh ấy có vẻ lười biếng, chẳng có hình tượng gì nhưng lại có nguyên tắc lắm, không phải tiền của anh ấy làm ra thì anh ấy chắc chắn sẽ không nhận
"Tùy cậu vậy, nhưng cậu ta phải xác nhận bản quyền là của cậu ta nhé."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.