"Chương 88: Đại cát đại lợi “Tiết thúc, ta muốn viết giấy nhắn tin không?” “Đều là người trong thôn còn sợ ai đổi ý không thành, cứ đi kiểm tra thuyền trước đi, kiểm tra thuyền tốt rồi sau, chúng ta lên trấn làm thủ tục sang tên là được.” Triệu Cần tự nhiên không có vấn đề, nghĩ một lát móc túi ra tiền, đếm ra hai ngàn đưa cho Lão Tiết, “Tiết thúc, tiền này coi như tiền đặt cọc, ngươi cứ cầm, thuyền ngày mai ta lái ra ngoài một ngày thử xem, nếu không có vấn đề, ngày kia ta đi lên trấn làm thủ tục.” Lão Tiết nhét tiền vào túi, trên mặt tươi cười càng rạng rỡ, “Trên thuyền có thùng dầu, các ngươi muốn ra biển, nhớ mang theo chút dầu diesel, trước đó sợ người trộm, ta đã rút hết dầu ra, chút nữa ta sẽ đưa chìa khóa khoang thuyền tới.” “Được, cảm ơn Tiết thúc.” Tiễn Lão Tiết vào cửa, cả nhà đều mặt mày tươi rói nhìn theo, Triệu Bình hỏi: “Đàm xong rồi à?” “Đàm xong rồi, ta vẫn còn hơi thiện tâm đó, nếu thân với Lão Tiết thêm tí nữa, ít nhất có thể tiện nghi được một ngàn đồng xuống, đúng là câu ‘Mã không ăn đêm, người không ăn của gian’, sao mà ta mềm lòng quá vậy.” “A Cần, ta nghe nói một vạn ba ngàn tám, giá này rất tốt rồi.” Hạ Vinh cao hứng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Cần không tiếp tục ba hoa, mà là nhìn đại ca nói: “Đại ca, thuyền anh chạy được không, không thì lát nữa ta phải thuê người chạy thử một chút.” “Không cần, thuyền mười hai mét nhỏ anh vẫn có thể chạy được, chỉ là đi xa phải có bằng, hồi xưa công ty cùng nhau làm cho bọn mình hai loại bằng lái thuyền, năm năm trước anh có rồi
Lát trưa Lão Tiết đưa thùng dầu tới, anh đổ dầu vào trước, rồi khởi động máy kiểm tra xem có vấn đề gì không.” “Được, việc này ta không hiểu, phiền phức đại ca vậy.” Vốn định chiều tối đi biển bắt hải sản, nhưng lúc này mua được thuyền vui quá, hắn cũng không còn tâm trạng, đêm nay dứt khoát giải quyết hết mọi chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tẩu tử, mua thuyền khả năng còn thiếu chút, em xem có thể cho anh mượn trước 5000 đồng được không, em yên tâm, đợt này ra biển, chỉ cần có tiền, anh sẽ trả liền….” “Nói cái gì vậy, 5000 đủ không?” Nghe nói đủ, Hạ Vinh nói, ngày mai Triệu Cần bọn hắn ra biển về sau, nàng sẽ lên trấn thu tiền lại
Triệu Cần dứt khoát đưa thẻ cho tẩu tử, để nàng tiện lấy tiền từ máy ATM, cả tiền thừa trong thẻ của mình cũng lấy ra luôn
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, hắn tản bộ đến quầy bán đồ vặt của Lão Chu, mua hai chai rượu ngon, một ít lạc rang
“Ngươi mua đồ ngon thế, đây là muốn đi nhà gái à?” “Mình mua về mình uống không được à, người ta, kiếm tiền là để bỏ miệng, ta đương nhiên sẽ không thiệt thòi chính mình rồi.” Lão Chu cười ha ha, “Người khác nói câu này thì ta đánh chết cũng không tin, mà ngươi nói ta lại thấy đúng là lạ.” “Lạ cái gì, cái này gọi sống rõ ràng, đi đây.” Mang theo đồ đạc về nhà, tắm rửa xem tivi, đến khoảng chín giờ hắn mới mang theo đồ ra ngoài, giờ này trên đường đã vắng tanh
Đi đến nhà bí thư thôn Lão Lâm, nghe tiếng chó sủa inh ỏi, nhưng không lâu đã bị quát im bặt
Hắn gõ gõ cổng trước nhà, không lâu sau cánh cổng hé mở, lão bà Lão Lâm thò đầu ra nhìn, thấy Triệu Cần mang theo đồ đạc, trên mặt lại tươi cười nói: “A Cần à, ngươi có chuyện gì à
Vào nhà nói.” Nói rồi, tránh người ra
“Thím, làm phiền thím nghỉ ngơi, cháu tìm lão bí thư báo cáo chút chuyện.” Triệu Cần vừa đi vừa nói, trong lòng thầm than, thấy bộ dạng quen thuộc này, đối phương chắc hẳn cũng hay nhận quà ban đêm, ai có quyền có là ngon
“Ấy chà, sinh viên có khác, câu nói sao mà lọt tai thế.” Lão bà Lão Lâm cười ha hả
“A nương, ai vậy?” “Không có gì, con lên lầu ngủ đi.” Người hỏi là con dâu Lão Lâm, khoảng ba mươi tuổi, nhan sắc coi như có tiếng trong thôn, chó má nhà Lâm Dương (con trai Lão Lâm) thật có phúc, dáng dấp mình thì méo mó lệch lạc, đúng là câu “Cải trắng tốt đều bị heo ủi” mà
Đoán chừng cũng vì thân phận bí thư thôn của nhà Lão Lâm mà đối phương mới chịu gả
Triệu Cần không chào hỏi đối phương, thậm chí còn không nhìn lấy một cái, chỉ cúi đầu đi theo lão bà Lão Lâm vào nhà
Vừa vào nhà, đã thấy Lão Lâm đang ngồi xem TV, thấy Triệu Cần cũng đứng dậy khách sáo hỏi, “Có việc gì thì ngày mai tìm ta nói cũng được, tối còn cầm đồ tới làm gì.” “Lâm bí thư…” “Thôi đi, ở nhà rồi, ngồi xuống nói chuyện.” “Lâm thúc, là cái này mới mua cái thuyền, con muốn thi bằng lái, con đối với mấy cái này cũng không rõ lắm, nên đến nhờ thúc chỉ giáo.” “Muốn làm bằng lái đúng không, chuyện nhỏ ấy mà, đều là thanh niên trong thôn, muốn vươn lên ta đương nhiên ủng hộ hết mình, không khó đâu, đồ đạc cứ xách về đi.” Triệu Cần mà thật sự xách đồ về mới là người không biết làm người đó, hắn đứng dậy cười nói: “Tết con không đến chúc tết chú được, coi như đây là bù, chú đừng chê muộn.” “Ha ha ha, chỉ có tiểu tử nhà ngươi đầu óc nhanh nhạy, ngày mai rảnh thì đến thôn ủy mà cầm.” “Lâm thúc, để tẩu con đi lấy một chút có được không, ngày mai con muốn ra biển rồi.” “Chuyện nhỏ ấy mà, nhưng không được thả lưới biết chưa, trước kia con thả lồng thì ta không nói, giờ thì cấm biển có nhiều quy định rồi, coi như con chơi sát luật đi.” “Chú cứ yên tâm, con nhất định nghe theo chỉ thị và lãnh đạo của tổ chức.” “Nói như lên giọng quan đấy, còn có việc gì không?” Được thôi, người ta đuổi người rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Cần lại nói cảm ơn rồi đi ra
Trước khi đến hắn đã quyết định rồi, thà tiêu ít tiền lo việc này, cũng sẽ không vì chuyện mình muốn tranh cử thôn cán bộ mà ép Lão Lâm lúc này, bởi vì hắn không làm chuyện nhỏ mất lớn như thế
…Sáng sớm, Triệu Cần hưng phấn nhảy múa trên giường một hồi, mới xuống giường rửa mặt
Vừa mới tỉnh ngủ, hắn mở hệ thống lên, phát hiện hôm nay thời gian may mắn lại cao đến tận 65 điểm, trước kia hơn 70 điểm thì một ngày kiếm gần 10 vạn, hôm nay 65 điểm thì ít nhất cũng phải kiếm được 5-6 vạn
Đối với chuyện ra biển hôm nay, Triệu Cần càng thêm mong chờ, về chuyện hôm nay làm gì, hắn đã nghĩ sẽ đi một vòng các đảo không người lân cận, xác định vị trí về sau đặt lồng
Hắn sẽ không đi quá xa, nên cũng đi cái hòn đảo nhỏ giống hồi trước theo Tiền Khôn, hắn về sau có lẽ một tháng sẽ đi một lần
Sau khi rửa mặt xong, đi về nhà đại ca, trên đường vẫn không nén được hưng phấn trong lòng, trên mặt thi thoảng nở nụ cười
“A Cần, hôm nay đi biển bắt hải sản không?” Người hỏi là con dâu thứ hai của nhà họ Lâm
“Không có, cái này vừa mua cái thuyền, ta định hôm nay chạy thử.” “Nha, nhanh vậy đã mua thuyền rồi, đúng là ngươi có tiền đồ, mà thuyền mua hết bao nhiêu?” “Còn chưa có quyết định đâu, hôm nay chỉ thử thuyền thôi.” Triệu Cần đương nhiên sẽ không nói thật, ứng phó qua loa mấy câu, cũng đã tới cổng nhà đại ca
Trong nhà, chính đường đang thắp hai cây nến, phía sau cây nến đặt một pho tượng Mụ Tổ nhỏ, phía trước còn có một cái lư hương nhỏ
“Sao mà trễ thế, mau lên, thuyền của ngươi, ngươi phải lên thắp hương đầu chứ.” Hạ Vinh thấy hắn vào cửa liền thúc giục nói
Triệu Cần phát hiện, A Hòa thế mà còn đến sớm hơn mình
Không kịp chào hỏi, hắn tiến lên thắp ba nén hương, thành kính dâng hương cho Mụ Tổ, trong miệng lẩm nhẩm mấy lời cầu bình an, sau khi hắn xong, đến lượt đại ca và A Hòa.