Chương 90: Thắng lợi trở về
"Không sai biệt lắm đại ca, ăn cơm đi, đói bụng rồi ăn xong chúng ta lại đi xem một chút chỗ khác
Triệu Cần Khả không muốn cánh tay trái của mình thành phế, cánh tay phải cũng chỉ đỡ hơn chút hôm nay, miễn cưỡng có thể ăn cơm
Nghe hắn nói vậy, Triệu Bình cũng ngừng tay, ba người lấy hộp cơm Hạ Vinh chuẩn bị từ sáng sớm ra, một hộp đồ ăn đầy ắp không chia phần, ba người mỗi người một hộp
"Ôi, mệt gần c·h·ế·t, mà chả có được bao nhiêu tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A Hòa ném xẻng lên thuyền, thở dài
"Được rồi, chỗ này tính ra tiền xăng đến trưa cũng tốn hết mấy chục tệ rồi, có chỗ này là tốt rồi, ít nhất hôm nay không thua thiệt
Mặt Triệu Bình lại mang theo ý cười, nhìn đám hào trên vách đá, nghĩ cơm nước xong phải khuyên hai người gõ thêm một hồi
"Đại ca nói đúng, ta lúc nào cũng có thể không kiếm được gì, duy nhất hôm nay thì không, chúng ta là chuyến đầu ra biển mà
Triệu Cần tán thành, vừa nãy hắn cũng nhận ra, chắc đại ca cũng có ý nghĩ đó
"Đúng, nên là ăn cơm xong chúng ta gõ thêm chút nữa, gom hết chỗ có thể tới, lúc đó rồi tính
Triệu Bình nhanh chóng nói ra ý của mình
Lần này hai người đều không phản đối
Triệu Cần gắp một miếng cơm cho vào miệng, hơi lạnh nhưng không sao, nhìn đám hào rớt trên boong thuyền, "Chỉ tiếc không có nồi, nếu có thể nấu mấy con hào ăn thêm thì ngon
Hắn khẽ lẩm bẩm
Vừa nhai cơm, hắn mở bảng hệ thống, lúc này hắn đờ người, bởi giá trị may mắn đang từ 65 điểm buổi sáng còn nhìn thấy biến thành 42 điểm
Không đúng, sao rớt nhanh thế, dù sao bọn họ thu hoạch hào hiện tại không đáng mấy đồng, tầm một hai trăm con, theo giá đại ca nói thì cũng chỉ tầm một hai trăm tệ, có đáng gì đâu mà tiêu 23 điểm may mắn
Quá vô lý, hệ thống bị lỗi à
"Hào sống ăn mới tươi, ta làm thử một con ăn xem sao
A Hòa vừa để hộp cơm xuống đã vội chọn một con hào, dùng xẻng cạy ra
Triệu Cần không quan tâm đến hắn, mà quay sang hỏi Triệu Bình: "Đại ca, hào có loại khác nhau hả, có loại nào đắt tiền hơn không
"Vùng biển của ta chỉ thế thôi, lúc đắt cũng chỉ tầm một tệ năm một con, con này hoang dã với nuôi không khác gì nhau, chỉ dân bản địa mới biết
Nghe đại ca nói thế, Triệu Cần hoàn toàn không nghĩ ra, giá trị may mắn hôm nay quá bất thường, nếu không chiều nay không gõ nữa thì 65 điểm may mắn này, đổi hơn ngàn cân hào, vui phải biết mấy
Đang nghĩ, A Hòa đã cạy xong hai con hào, đưa cho đại ca một con, và một con cho hắn
"Mỗi người một con, tươi lắm
Triệu Cần chưa từng ăn hào sống nhưng nhìn đại ca cầm một con, dùng tay lấy thịt cho trực tiếp vào miệng, vẻ mặt hưởng thụ, lại liếc nhìn A Hòa, thằng này giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, vừa cho vào miệng chưa nhai được mấy cái đã nuốt xuống
"Thật tươi
A Hòa xuýt xoa, vẻ như vẫn còn dư vị
"Còn béo nữa
Triệu Bình cũng hùa theo
Thấy vậy, Triệu Cần cũng không nhịn được muốn thử, bắt chước đại ca, trực tiếp cho thịt vào miệng, lúc mới vào hơi mặn, còn có mùi tanh của hải sản đặc trưng, nếu không chuẩn bị tinh thần chắc nôn ngay, nhưng nếu quen rồi, nhai từ từ thì lại cảm nhận được cái vị thơm ngon này
Nói thật, giờ khắc này trong đầu Triệu Cần, hiện lên cảnh tượng người ta nằm ăn bào ngư, cảm giác vị hình như không khác nhau mấy
Đang nghĩ ngợi thì, trong miệng phát ra một tiếng "cạch", răng bị cấn đau nhói, dùng lưỡi gạt một cái, không lâu sau một vật rắn từ miệng bị gạt ra, đặt lên lòng bàn tay
"Đại ca, trân châu
Trong con hào còn có trân châu sao
Triệu Cần mừng như điên, hệ thống không lỗi mà, giá trị may mắn chính là rơi trên đám hào này
Triệu Bình và A Hòa gần như đồng thời tiến đến xem, thấy còn dính thịt hào Triệu Cần cắn nát, "A Hòa, múc ít nước rửa qua xem nào
A Hòa chưa cần nhắc đã đi làm ngay, sau khi rửa sạch, Triệu Bình cầm trên tay nhìn kỹ
"Đại ca, cái này đáng tiền không
"Trân châu hào tuy hiếm nhưng đáng lẽ không đáng tiền, so ra còn kém viên trân châu bào ngư kia, vì sao á, trân châu trong hào bình thường hình dạng không đều, mà lại nhỏ xíu, trơn như mỡ, nhỏ như hạt gạo thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng của ngươi chắc tầm 1,5cm mà hình tròn thế này, độ bóng tốt, chắc là cũng có giá đó
"Bình ca, anh cứ đánh giá giá đi
A Hòa nghe Triệu Bình nói một tràng dài, chả thấy nói ra giá trị cụ thể nào, hơi nóng ruột
"Để ta làm sao mà đánh giá, ta cũng chỉ nghe thôi, đây cũng là lần đầu ta thấy đó
Dù nói vậy nhưng ý cười trên mặt anh càng lúc càng rõ, vỗ nhẹ vào vai Triệu Cần nói: "Cũng là do vận khí tốt, ba anh em mỗi người ăn một con mà mỗi mình cậu ăn trúng
Triệu Cần cảm thấy cái này chắc là có giá trị không nhỏ, đại ca cũng nói, đa phần hình dạng xấu với nhỏ, vậy thì viên này không những lớn mà còn tròn trịa, huống chi hệ thống của mình đã đánh giá là chắc chắn có giá rồi
"Đại ca, ăn nhanh lên, chiều em không đi lung tung nữa mà gom hết mấy chỗ có thể tới gõ hết
Triệu Bình mong còn không được, đằng nào cũng là tiền xăng, ai biết lỡ chuyển sang đảo khác còn có ăn không
"A Hòa, ăn nhanh lên rồi làm
"Dạ
Tốc độ đào cơm của A Hòa cũng nhanh lên, ba người ăn trưa cũng chỉ tầm mười phút, giải quyết xong rồi lại tiếp tục công việc
"Cẩn thận chút, trong khoang thuyền có cái lưới bắt hàu đó, đừng tay cầm xẻng tay cầm lưới hứng lấy, nãy giờ cậu làm rớt mấy con rồi đấy
Thấy A Hòa xẻng xuống mà rớt mấy con xuống biển, Triệu Cần vừa xót vừa tiếc
"Ca, sáng nay em cũng làm như vậy
"Cái này có thể giống nhau à, sáng nay đã biết trong đó có trân châu đâu
Triệu Bình rất muốn nhắc nhở thằng em một câu, trân châu hào không có tác động nhân tạo thì cả vạn con mới có một con, có thể ăn được một con cũng là may mắn lắm rồi, đáng lẽ sẽ không còn, nhưng lời đến miệng lại thôi, nói rõ ra thằng Cần nhất định không bỏ qua chuyện này, mà lái thuyền đi lung tung mất
Ba người làm hăng say, không lâu sau hào đã đầy boong thuyền, cũng chả có thời gian nhặt
Đến khi làm được hơn ba tiếng nữa, chỗ với tới đều đã cạy sạch thì họ mới dừng tay
"Cũng không sai biệt lắm, chỗ còn lại không nhiều, với cũng không tới, chỗ này chắc được tầm hai ngàn cân nhỉ
Ba người ngồi trên boong thuyền thở hồng hộc, Triệu Bình nhìn trời, xem ra cũng phải bốn giờ rồi
"Ừm, đại ca, chúng ta về thôi, chỗ còn lại không đến lượt chúng ta, cho vùng này chút mầm giống cũng tốt
"Để anh lái, hai chú nhặt hào trên boong tàu bỏ vào bao, bao không đủ thì cứ để xuống thành đống, đến bờ điện thoại có sóng, bảo chị dâu mang xe ba gác ra, coi như hôm nay thắng lợi trở về
Ba người phân công, Triệu Cần với A Hòa bắt đầu nhặt hào rớt trên boong, Triệu Bình nổ máy, theo tiếng động cơ dầu ma dút "tông tông tông", thuyền chậm rãi rời khỏi vách đá đảo này...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
PS: GOGOGO, bốn chương gửi đến, hoan nghênh anh em bình luận nhé.