Dị Độ Lữ Quán

Chương 64: Đáng để mong chờ tương lai




Chương 64: Tương lai đáng để mong chờ
Hồ Ly rất nhanh liền mơ màng ngủ thiếp đi – mặc dù một khắc trước nàng vẫn còn đang mang theo hiếu kỳ và mong đợi trò chuyện cùng Vu Sinh, dường như trong hoàn cảnh mới có chút hưng phấn đến không ngủ được, nhưng gần như chỉ trong nháy mắt, Vu Sinh và Eileen liền chỉ nghe được tiếng ngáy đều đều lại dịu dàng truyền đến từ trên giường
Eileen ngồi bên giường Hồ Ly, nhìn yêu hồ đã chìm vào mộng đẹp
"Nàng thật đúng là ngủ trong nháy mắt..
Đã bắt đầu nằm mơ rồi
Ừm, vẫn ổn, là một giấc mơ yên ổn
"Nàng cũng đã rất lâu rồi không được ngủ ngon giấc," Vu Sinh bất giác hạ thấp giọng, "Ta ban đầu còn lo lắng nàng đến chỗ này sẽ không ngủ được, dù sao hoàn cảnh đột ngột thay đổi, nơi nàng ở trước đó ngay cả giường cũng không có
Eileen từ mép giường đứng dậy, đi tới giúp Hồ Ly đắp lại chăn, còn vừa nói rất chuyên nghiệp: "Nàng hẳn là cảm thấy nơi này rất an toàn – nàng đã nói với ta, trực giác của hồ ly rất chuẩn..
Tiểu nhân ngẫu lời vừa nói được phân nửa, Hồ Ly đang trong lúc ngủ mơ liền trở mình, ngay sau đó Vu Sinh thấy hoa mắt – cái đuôi mà yêu hồ thiếu nữ đã thu lại trước khi ngủ liền 'phanh' một tiếng bung ra, Eileen đang khom người giúp đắp chăn liền kêu lên 'Ui da' một tiếng rồi bị cái đuôi vung trúng mặt bắn bay ra ngoài, cả người cùng với bức tranh đều bị đập vào tường..
Vu Sinh lập tức "Ngọa Tào" một tiếng, vội chạy tới nhấc Eileen đang trượt xuống dọc theo tường lên, liền nghe thấy tiểu thư nhân ngẫu vừa mở miệng đã bắt đầu oanh vàng líu lo..
Kết quả Hồ Ly trên giường cũng không tỉnh lại, yêu hồ này chỉ lẩm bẩm mơ hồ hai tiếng, rồi xoay người đổi một tư thế thoải mái hơn, lấy ra hai cái đuôi từ trong đống đuôi của mình để ôm vào lòng, những cái còn lại thì thay thế chiếc chăn vừa bị tung ra, đắp cực kỳ chặt chẽ lên người
Trong hai giây đã bọc mình thành một cục hồ ly lông mượt
"Mấy cái đuôi chết tiệt
Ta &*& ¥#% tốt bụng giúp nàng..
Eileen treo trên cánh tay Vu Sinh miệng phun châu nhả ngọc, ngay sau đó lại đột nhiên quay đầu nhìn Vu Sinh: "Ta nói cho ngươi biết, ngày mai ngươi không cần mua chăn cho nàng đâu, ta thấy nàng căn bản không cần dùng
Vu Sinh vội vàng mang theo nhân ngẫu đang hùng hổ từ trong phòng chạy ra ngoài, ra đến hành lang bên ngoài mới thở phào nhẹ nhõm, có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn thoáng qua: "Được rồi, xem ra vẫn cần thời gian thích ứng một chút..
Eileen ngươi không sao chứ
"Lòng tự trọng có chút tổn thương thì có tính là có sao không
Nhân ngẫu cố sức nhướng mí mắt, men theo cánh tay Vu Sinh leo lên trên vai hắn, "Ai, nếu ta mà còn là thân thể trước kia của ta thì có thể chịu uất ức thế này sao, ngươi không biết lúc đầu ta lợi hại cỡ nào đâu, ta..
Tóm lại là rất lợi hại
"Được được được, ngươi lợi hại, ta tin mà..
Vu Sinh một bên hùa theo, một bên vác Eileen trở về phòng của mình
Nhưng mà nhân ngẫu trên vai hắn lại hiếm thấy không đấu võ mồm với hắn vì sự qua loa này, Vu Sinh cảm thấy rất kỳ lạ, liền ngẩng đầu nhìn một chút, lại thấy Eileen đang hơi cúi đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó
"Đang nghĩ gì thế
"Ta đang nghĩ..
Ngươi nói muốn để Hồ Ly giúp ngươi đánh nhau," Eileen hiếm thấy có chút nghiêm túc, "Xem ra, ngươi đã quyết định sau này sẽ thường xuyên giao thiệp với dị vực đúng không
Ta không nói đến kiểu bị cuốn vào sự kiện liên quan, mà là..
ngươi muốn chủ động đi tìm phiền phức
Vu Sinh nhất thời không mở miệng, sự im lặng liền tương đương với ngầm thừa nhận
"Vì sao vậy
Eileen rất tò mò hỏi, "Ngươi đã cứu được Hồ Ly ra rồi, sau này hẳn là không có lý do gì phải chủ động đi tìm những phiền phức khác nữa chứ – mặc dù người đã từng tiếp xúc với dị vực xác thực cả đời đều rất dễ gặp lại những sự vật 'bên kia', nhưng ngươi cũng có thể lựa chọn hợp tác với bên cục đặc công, học một chút 'kỹ xảo có hệ thống' để lẩn tránh dị vực
Rất nhiều người đều sẽ chọn như vậy, cũng có thể sống yên ổn nhiều năm..
Ít nhất, sống yên ổn hơn so với đám Thám Tử Linh Giới và điều tra viên kia
Vu Sinh nghĩ ngợi, nửa đùa nửa thật nhìn Eileen: "Nếu ta nói là vì tò mò thì sao
Hiện tượng kỳ lạ như dị vực này đã khơi dậy sự hiếu kỳ của ta, ta muốn tìm chút kích thích..
Tiểu nhân ngẫu lập tức vò rối tóc Vu Sinh: "Ngươi nghiêm túc đó hả
Ngươi nghiêm túc đó hả
Vu Sinh vừa đưa tay giữ lại móng vuốt của Eileen vừa nhanh chóng mở miệng: "Dừng dừng dừng, đừng túm nữa – có gần một nửa là nghiêm túc
Eileen ngừng động tác vò tóc, trừng mắt nhìn Vu Sinh
"Lòng hiếu kỳ, đó đúng là một phần nguyên nhân, ta không nói đùa," Vu Sinh thở ra một hơi, vẻ mặt trở nên trịnh trọng, "Còn nhớ đêm đó ta mang theo ngươi mở hết cánh cửa lớn này đến cánh cửa lớn khác không
Những..
phong cảnh phía sau những cánh cửa lớn đó, còn nhớ chứ
"...Nhớ
"Ta cũng nhớ, ký ức sâu sắc," Vu Sinh ngồi trên ghế, chậm rãi nói, "Nhiều 'phương xa' như vậy nhỉ, chúng ta còn nghiêm túc thảo luận về ngọn núi phát sáng kia..
Eileen, ngươi không muốn đi xem thử sao
Còn có thành thị lơ lửng giữa không trung kia, những con chim bay qua từ khe nứt trên bầu trời kia nữa..
"Còn có đại sư huynh bị treo trên xà nhà nữa
"..
Đúng, còn có đại sư huynh bị treo trên xà nhà," Vu Sinh cười lắc đầu, "Eileen, bất kể chúng là một 'nơi xa' nào đó hay một 'dị vực' nào đó, ta thật sự bị những cảnh sắc đó hấp dẫn
Ngươi nói xem, ta đã mở nhiều cánh cửa như vậy, lại còn có thể mở lại chúng bất cứ lúc nào, ta đã biết bên ngoài Giới thành còn có thế giới rộng lớn như thế, liệu còn có thể như lời ngươi nói, cứ thành thật ở lại nơi giao giới này, sống 'cuộc sống yên ổn' sao
Vu Sinh nói đến đây, nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Chỉ cần tiếp tục 'mở cửa', ta nhất định sẽ tiếp tục liên hệ với những 'phong cảnh' đó – mà cánh cửa này đã mở ra rồi
"Hình như đúng là đạo lý này," Eileen ôm đầu Vu Sinh, nghiêm túc suy nghĩ một chút, bắt đầu vuốt lại mái tóc vừa bị mình vò rối, "Nếu ta là ngươi, lúc này đầu óc ta cũng toàn những suy nghĩ tìm đường chết – ta chắc chắn còn muốn tìm đường chết hơn ngươi nữa
Sau đó tiểu nhân ngẫu dừng một chút, lại hỏi: "Vậy phần nguyên nhân còn lại của ngươi đâu
Vu Sinh nhất thời không nói gì, chỉ hơi nheo mắt lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảnh tượng trong ký ức hiện lên trong lòng
Ánh nắng chảy tràn trong con hẻm cũ, bầu trời phớt hồng, ráng mây như mặt nước – tòa 'thành nhỏ gần biển' không lớn lắm, nhưng quen thuộc và thân thiết đó
"Có một nơi, ta muốn tìm ra nó
Vu Sinh nhẹ giọng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cảm nhận được đôi tay nhỏ đang nghịch tóc trên đầu mình đột nhiên ngừng lại
"Sao ta lại cảm thấy..
Eileen bỗng nhiên cúi người xuống, cực kỳ nhạy bén nhìn chằm chằm vào mặt Vu Sinh, "Ngươi hình như muốn đi đến một nơi nào đó, và không có ý định quay về nữa
Vu Sinh mở to mắt, liền nhìn thấy đôi đồng tử màu đỏ tươi kia đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt của nhân ngẫu khiến người ta có chút chột dạ
" ..
Ờ, chỉ là muốn tìm đến nơi đó, đến xem một chút, rồi sẽ về mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thật không
Eileen nghi ngờ cau mày
"Thật," Vu Sinh gật đầu, sau đó hắn dừng một chút, dường như thực sự đã nghiêm túc suy nghĩ về chuyện gì đó, rồi lặp lại một lần nữa, "Là thật
"Có vẻ như..
không lừa ta," Eileen nghiêng đầu một chút, tạm thời dường như tin lời Vu Sinh, nhưng rất nhanh nàng lại lắc đầu, "Thôi vậy đi, dù sao ngươi muốn lừa ta thì ta cũng chẳng có cách nào, bản lĩnh mở cửa là ở trong tay ngươi mà..
Không nói chuyện này nữa, đã ngươi quyết định sau này muốn liên hệ với những thứ linh tinh lộn xộn đó, vậy ngươi đã nghĩ kỹ bắt đầu thế nào chưa
Ngươi muốn làm một Thám Tử Linh Giới
Đi nhận những ủy thác có khả năng liên quan đến dị vực
Hay là làm một điều tra viên đơn thương độc mã
Chủ động đi tìm kiếm manh mối về dị vực và phương xa trong các xó xỉnh
Hay là nói..
mỗi ngày ngẫu nhiên mở cửa, sau đó nhảy qua đó tìm đường chết..
"Cái cuối cùng thì tạm thời không cân nhắc," Vu Sinh lập tức xua tay, "Ta không sợ chết, nhưng cũng không tìm đường chết đến mức đó, lỡ như thật sự chọc phải loại không đánh lại cũng chạy không thoát thì đúng là xong đời thật rồi..
"Ồ, vẫn ổn, cũng chưa có bị điên nhỉ," Eileen vui vẻ lắc lắc đầu, "Nói cách khác, là muốn làm Thám Tử Linh Giới hoặc điều tra viên đúng không
Người trước chủ yếu dựa vào nhận đơn ủy thác, đặc điểm là 'công việc' ổn định nhưng bị hạn chế; người sau chủ yếu dựa vào mạng cứng và liều mạng, đặc điểm là hành động tự do nhưng thường xuyên gặp phải 'kinh hỉ' lớn..
Vu Sinh nghĩ ngợi, hỏi: "Vậy 'Cô Bé Quàng Khăn Đỏ' là loại nào
"Chắc chắn là Thám Tử Linh Giới rồi, nàng nhận việc thuê ngoài từ cục đặc công, hơn nữa còn là sinh viên làm thêm," Eileen xua tay, "Có điều theo lời nàng nói, phía sau nàng còn có một tổ chức nữa cơ, gọi là 'Truyện Cổ Tích' gì đó..
Vu Sinh trong lòng nảy ra ý nghĩ: "Tổ chức..
Loại tổ chức này có cần đăng ký không
"...Chắc là vậy
Eileen gãi gãi đầu, "Ngươi hỏi ta ta cũng không biết đâu, quên sạch rồi ~ nhưng tám phần là cần đăng ký chứ nhỉ
Dù sao cũng có cục đặc công là cơ quan quản lý chính thức ở đó, ngươi tụ tập một đám chuyên gia dị vực có kỹ năng chuyên nghiệp mà không ghi danh lập hồ sơ, thế chẳng phải biến thành 'đoàn thể xã hội năng nổ nhưng bất hợp pháp' rồi sao
Nói đến đây, tiểu thư nhân ngẫu đột nhiên ngẩn ra một chút, hơi nghi hoặc nhìn Vu Sinh: "Sao thế, ngươi còn định thành lập tổ chức à
Chúng ta hiện tại tính cả con hồ ly kia tổng cộng mới có ba người, mà con hồ ly đó còn chưa có thẻ căn cước – đương nhiên ta cũng không có
Ai da, nói kiểu này thì trong nhà chỉ có mỗi mình ngươi được tính là 'người' à
"Hình như cũng đúng," Vu Sinh lập tức lúng túng sờ mũi, lúc này mới nhận ra muộn màng, "Ái dà, ta phải đi đâu làm thẻ căn cước cho Hồ Ly bây giờ..
"Hay là chờ lần tới người của 'cục đặc công' đến liên hệ với ngươi thì hỏi thử xem
Eileen bắt đầu nghĩ kế, "Chuyện nhỏ thế này chắc họ không ngại giúp đâu nhỉ
"..
Việc này mà cục đặc công cũng lo sao
"Hỏi một chút đâu có mất tiền
"Ừm, cũng phải
Vu Sinh gãi đầu, mà đúng lúc này, hắn lại chợt nhận ra một vấn đề
"Chờ đã, Eileen, hôm nay ngươi còn định ăn vạ phòng ta nữa à?
"Nói nhảm
Phòng của ta kỳ quái lắm
"Chính ngươi cũng đủ tà môn rồi, về phòng mình đi
"Ta không về!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.