Ăn trưa xong, Lý An ra kho rơm vác một bó to rơm khô đến chuồng ngựa cho ngựa ăn.
Rơm được phơi khô cong từ vụ trước, chuyển sang màu vàng óng, bó thành từng bó lớn mà Lý An phải dùng hai tay mới ôm xuể.
Thân thể nhỏ bé, sức lực yếu ớt khiến hắn mệt bở hơi tai khi ôm bó rơm đi đường.
Kho rơm cách chuồng ngựa khoảng hai trăm mét, nối với nhau bằng con đường đất rộng lớn.
Con đường đi ngang qua phía sau khu biệt viện rộng lớn, vây quanh bằng tường gạch cao quá đầu người, đó là nơi ở của Vương Như Sương, con gái yêu của Vương Tài.
Lý An hai tay ôm bó rơm, khó nhọc bước đi, rơm quét xuống đất phát ra tiếng xào xạt, bụi bay lấm lem mặt mày khiến hắn ho sặc sụa.
Đi được hơn nửa đường, Lý An bỗng dừng lại, quay mặt về phía tiểu viện của Vương tiểu thư để nghe ngóng.
Ban đầu tiếng rơm quét xuống đất xào xạt khiến hắn tưởng mình nghe nhầm, nhưng giờ thì hắn chắc chắn có tiếng người kêu cứu loạn xạ bên trong tiểu viện.
Hình như Vương Như Sương gặp chuyện không may.
Lý An do dự trong giây lát rồi vội vứt bó rơm xuống đường, chạy nhanh về phía cánh cửa nhỏ phía sau tiểu viện.
Cánh cửa nhỏ thường được người hầu sử dụng, lúc này không khóa.
Lý An đẩy nhẹ một cái, cửa mở toang, hắn vội vàng chạy theo hướng phát ra tiếng kêu cứu.
Bên trong tiểu viện, kiến trúc không cao lớn nhưng vô cùng tinh xảo.
Khắp nơi đều có vườn hoa, non bộ, cây cối xanh tươi, trăm hoa đua nở, suối chảy róc rách, cảnh đẹp vô cùng.
Lý An chạy thẳng đến một cái đình ngắm cảnh cạnh con suối nhỏ.
Cách đó không xa có một hòn non bộ cao hơn hai mét, bên trên nở rộ một loài hoa màu tím đậm có năm cánh.
Lúc này, trong đình ngắm cảnh có mấy người hốt hoảng như đàn kiến vỡ tổ.
Lý An liếc mắt liền thấy Vương Tài béo ú đang ngồi dưới đất, mặt mũi tái mét, không còn giọt m·á·u.
Bên cạnh hắn là một cô bé còn nhỏ tuổi, ngũ quan xinh đẹp vô cùng đang nằm dưới đất.
Cô bé mặt mũi tím tái, miệng há to ho sặc sụa, hai tay ôm c·h·ặ·t lấy cổ, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Rõ ràng cô bé bị mắc dị vật ở cổ nên không thể thở được.
Nếu cứ tiếp tục, chẳng bao lâu nữa cô bé sẽ t·h·iếu dưỡng khí mà c·hết ngạt.
Vương Tài vội vàng đỡ con gái dậy, không ngừng vỗ vào lưng cô bé, mong có thể đẩy dị vật trong cổ họng ra nhưng vô ích.
Nhìn con gái mặt càng ngày càng tím ngắt, hai mắt trắng dã, há miệng không thở được, Vương Tài ôm lấy con gái, k·h·ó·c ròng thành tiếng, sốt ruột mà bất lực.
Hắn ở trong giang hồ có biệt hiệu là Kim Cang Quyền, một thân quyền p·h·áp kín kẽ.
Đ·á·n·h đông dẹp bắc thì dễ, chữa v·ết t·hươ·ng đ·a·o c·h·é·m k·i·ế·m đ·â·m còn được, nhưng khi con gái yêu mắc nghẹn, không thở được thì hắn lại chẳng thể làm gì.
Cảm giác bất lực khiến hắn gần như p·h·át đ·i·ê·n lên."Không xong rồi!
Phải mau đưa Sương nhi đi tìm đại phu!"
Vương Tài cố gắng bình tĩnh, định cõng Vương Như Sương lên lưng.
Đám nô bộc bên cạnh nãy giờ hốt hoảng chạy qua chạy lại, nhưng thực chất chỉ thêm loạn chứ chẳng giúp được gì.
Nghe thấy Vương Tài nói vậy, một người vội can: "Bẩm lão gia, sợ rằng như vậy thì muộn m·ấ·t."
Vương Tài vừa ngồi xuống định cõng con gái lên, nghe vậy thì khựng lại, nhìn sang người nói.
Đó là một nô tỳ còn nhỏ tuổi, mặt trắng như thoa phấn.
Hắn đột nhiên đứng dậy, tung một quyền vào giữa n·g·ự·c nô tỳ đó.
Người nô tỳ giống như bị núi lở đè xuống, miệng phun m·á·u dài ba thước, cơ thể như bao tải bị đ·á·n·h bay khỏi đình nghỉ mát, rơi vào dòng suối nhỏ bên cạnh, s·ố·n·g c·hết không rõ.
Mấy người hầu khác thấy vậy thì sợ vỡ cả m·ậ·t, không ai dám thở mạnh một tiếng.
Vương Tài cõng con gái lên, nhanh c·h·óng chạy ra khỏi đình nghỉ mát, hắn phải đưa con gái vào huyện thành tìm đại phu ngay lập tức.
Đột nhiên có một tên nô bộc tuổi còn nhỏ từ đâu lao ra, chặn ngang đường đi của hắn.
Trong lòng gấp gáp vô cùng, tức quá hắn nghiến răng nghiến lợi, lao thẳng tới, xem ra phải đụng c·h·ết tên nô bộc thấp hèn có mắt như mù này mới hả dạ."Lão gia khoan đã!
Tiểu nhân có thể cứu được tiểu thư."
Lý An mặt c·ắ·t không còn một giọt m·á·u, vừa rối rít tránh đường, vừa h·é·t lớn hết mức có thể.
Thân hình Vương Tài béo như voi, lao đi ầm ầm chẳng khác nào núi lở.
Khó khăn lắm hắn mới dừng lại được ngay khi sắp đ·â·m sầm vào Lý An.
Nghe vậy, hắn h·u·n·g ·á·c hỏi: "Ngươi nói thật không?
Nếu dám chậm trễ việc cứu chữa Sương nhi thì ta sẽ cho ngươi muốn s·ố·n·g không được, muốn c·hết cũng không xong."
Lý An thầm nuốt một ngụm nước bọt.
Nắng xuân ấm áp mà cả người hắn đều toát mồ hôi.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, t·r·ả lời: "Bẩm lão gia, tiểu nhân không dám nói dối.
Nếu ngài cứ khăng khăng đem tiểu thư đi tìm đại phu thì sẽ muộn m·ấ·t."
Vương Tài mặt đỏ bừng.
Lúc nãy, tỳ nữ kia cũng bởi vì nói câu này mà bị hắn một quyền đ·á·n·h cho m·ấ·t nửa cái m·ạ·n·g.
Thực ra, Vương Tài tức giận đến mức g·iết người như vậy cũng là do hắn biết lời nói ấy là đúng.
Đợi hắn đem Sương nhi đi gặp được đại phu, chỉ sợ đã mấy canh giờ sau.
Với tình trạng của Sương nhi bây giờ, liệu có trụ được lâu như vậy không?
Nhưng hắn còn cách nào khác ngoài cách này đâu.
Hắn cả đời chỉ biết c·h·é·m g·iết, dù có một thân sức lực có thể g·iết hổ xé báo thì vào lúc này cũng có ích gì?
Đám nô bộc trong phủ thì càng không cần hy vọng.
Chính vì bị nói trúng chỗ khó trong lòng nên Vương Tài mới tức giận đến thế, ra tay là muốn lấy m·ạ·n·g người.
Bây giờ đột nhiên lại có một tên nhảy ra nói có thể chữa trị cho con gái lão.
Vương Tài thấy hắn ăn mặc rách rưới, mặt mày gầy nhom, đầu còn chưa cao tới n·g·ự·c lão thì làm sao an tâm giao con gái cho hắn chữa trị được?
Lý An hít sâu một hơi lấy can đảm, lạnh giọng h·é·t: "Tiểu thư đã không thở được nữa rồi, nếu còn chậm chạp không quyết thì chỉ có c·h·ết!!!"
Mặt Vương Tài đỏ lên, hai mắt trợn n·g·ư·ợ·c, tiến lên một bước.
Trong lòng Lý An lạnh toát.
Thôi xong, đời này chẳng lẽ tới đây là chấm hết?
Không biết sau khi c·hết có còn được x·u·y·ê·n không đến chỗ nào khác không?
Chắc chắn là không rồi, tr·ê·n đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?
Đáng lẽ ra nên mặc kệ đứa bé gái này mới phải, sao lại lên giọng mắng chửi Vương Tài như thế làm gì?
Đủ loại suy nghĩ vụt qua đầu Lý An với tốc độ bàn thờ, nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỉnh bơ, không lùi một bước."Xin hãy cứu lấy con gái của ta!
Nếu ngươi cứu được nó, ta sẽ trọng thưởng, cả đời không quên đại ân."
Vương Tài hai mắt đẫm lệ, r·u·n r·u·n bế Vương Như Sương đặt trước mặt Lý An.
Cô bé năm nay mười một tuổi, da trắng như tuyết, tóc đen tết thành b·í·m, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu như b·úp bê sứ.
Chỉ là lúc này, mặt cô bé tím tái như x·á·c c·hết, hai mắt đỏ bừng lồi lên, hai tay tự b·óp c·ổ, miệng há to như đang h·é·t, trông vô cùng đáng sợ.
Cô bé dùng cặp mắt tràn đầy hoảng sợ nhìn chòng chọc vào Lý An, hai hàng nước mắt lăn dài tr·ê·n má.
