Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dị Giới Thương Nhân

Chương 37: Một quyền




Chương 37: Một quyền

Vương Tài mặt trắng bệch, có lẽ do sợ hãi hoặc do độc tố phát tác, lão ta ưỡn thẳng lưng, lạnh giọng hỏi: "Các hạ là ai? Chúng ta quen nhau sao?""Không quen!" Nữ tử váy đen thờ ơ đáp, vừa nói vừa tháo chiếc cung tên sau lưng xuống."Vậy xin hỏi tại sao các hạ muốn dồn Vương mỗ vào chỗ c·hết? Nếu có người thuê các hạ, chỉ cần ngươi dừng tay, Vương mỗ sẽ trả gấp đôi, thậm chí gấp năm lần. Dù Vương mỗ không đủ tiền trả c·ô·ng cho các hạ, thì ngân khố Kim đ·a·o Bang chắc chắn đủ." Vương Tài như người c·hết đ·uối vớ được cọc, giọng nói vừa như thương lượng, vừa như c·ầ·u· ·x·i·n."Ta đúng là được người ta thuê tới g·iết ngươi! Nhưng tiếc là tiền c·ô·ng không phải là tiền, tên béo ngươi muốn dùng tiền mua m·ạ·n·g cũng không được. Vương Tài, mau nộp m·ạ·n·g!!!" Nữ tử váy đen đột ngột h·é·t lớn, mũi chân đạp mạnh xuống mặt nước, thân hình liền bật lên cao hơn 3 mét. Ngay khi còn trên không trung, nàng ta đã bắn ra một mũi tên nhắm thẳng vào Vương Tài.

Nếu là bình thường, với cách bắn ngang nhiên từ chính diện như vậy, Vương Tài thừa sức né tránh. Nhưng lúc này, lão ta trúng kịch độc, toàn thân vô lực, tay chân không nghe sai bảo. Lão khó khăn lắm mới tránh được một mũi tên x·u·y·ê·n đầu, nhưng vai phải vẫn bị tên sượt qua, để lại v·ết t·hương sâu tới tận x·ư·ơ·n·g."Mũi tên có đ·ộ·c!" Vương Tài nhìn v·ết t·hương tr·ê·n vai, m·á·u đen chảy ra, mặt vốn đã trắng bệch càng thêm tái mét."Khốn nạn!!! Hổ không gầm ngươi lại tưởng là c·h·ó con à? Lúc ta tung hoành giang hồ, nhà ngươi còn b·ú sữa mẹ. Con đàn bà thâm đ·ộ·c, ăn của lão phu một quyền!!!" Vương Tài như c·h·ó già bị dồn vào đường cùng, đột nhiên da mặt đỏ ửng như người u·ố·n·g· ·r·ư·ợ·u, khí tức uể oải tan biến, hai chân lão dẫm mạnh khiến thuyền nhỏ chìm gần 1 mét, thân hình to lớn phóng ra nhanh như đ·ạ·n p·h·áo."Không thể nào!" Nữ tử áo đen vừa bắn trúng đích, còn chưa kịp đáp xuống thuyền đã thấy đối phương lao tới, nàng ta hoàn toàn trở tay không kịp.

Vương Tài chớp mắt đã áp sát nữ tử váy đen, mắt trợn ngược như tượng thần giữa cửa, răng cắn chặt kêu ken két, tay phải đ·á·n·h ra một quyền.

Một quyền tưởng chừng bình thường nhưng lại vô cùng nhanh, chớp mắt đã đ·á·n·h thẳng vào mặt nữ tử, khiến nàng ta không thể nào tránh né.

Nữ tử váy đen chỉ kịp thấy một bóng mờ loé lên, theo phản xạ tự nhiên đưa cây hắc cung lên ngang mặt để đón đỡ.

ẦMMMMMMMM!

Thuyền nhỏ dưới chân nữ tử áo đen đột ngột bị đ·á·n·h chìm hẳn xuống nước, nước sông xung quanh bắn cao hơn 3 mét, t·iếng n·ổ như núi sập biển lật.

Động tĩnh quá lớn khiến chim c·h·óc đậu tr·ê·n cây hai bên bờ sông bay tán loạn, đám người đang c·h·é·m g·iết tới đỏ mắt tr·ê·n thuyền lớn cũng dừng tay nhìn qua.

Tr·ê·n mặt sông chỉ còn con thuyền nhỏ của Vương Tài, hai người kia đã biến mất.

Khoảng nửa phút sau, chiếc thuyền bị Vương Tài đ·á·n·h chìm mới từ từ n·ổi lên, nhưng đã bị đ·á·n·h gãy làm đôi, vết đ·ứ·t nham nhở như bị người ta dùng tay bẻ g·ã·y.

Một bóng người cũng chầm chậm n·ổi lên, một cánh tay trắng nõn vươn khỏi mặt nước, vỗ mạnh vào đáy nửa chiếc thuyền, thân hình nữ tử áo đen liền bay v·út lên rồi rơi xuống nửa chiếc thuyền còn lại.

Lúc này, nàng ta ướt sũng, mũ che mặt đã biến mất, để lộ mái tóc đen tuyền dày cùng với dung nhan. Khuôn mặt nàng ta trắng bệch, khoé miệng không ngừng rỉ m·á·u tươi, hai mắt đỏ hoe, tóc bết dính vào da mặt, trông có chút t·h·ả·m thương.

Dù vậy, vẫn không thể che giấu được khuôn mặt tuyệt mĩ. Làn da trắng như mỡ đông, mũi cao thẳng, hai mắt to tròn rực rỡ, lông mi cong như lá liễu, nói là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành cũng không ngoa.

Tuy nhiên, chỉ cần thấy cách nàng dùng một mũi tên ép Vương Tài trọng thương, không ai còn dám khen nàng xinh đẹp."Con c·h·ó già khốn kh·iếp! Đừng để lão nương bắt được ngươi." Nữ tử đứng tr·ê·n nửa chiếc thuyền, tay cầm cung tên đen dài gần 2 mét, như hổ dữ rình mồi nhìn khắp mặt sông. Đáng tiếc, bốn phía chỉ có nước, chẳng thấy bóng dáng ai."Khốn kh·iếp!!!"

Cuối cùng, nữ tử váy đen chỉ có thể tức giận mắng một câu rồi lên thuyền buồm tham gia c·h·é·m g·iết.

Không ai biết thân ph·ậ·n nữ tử này, không chỉ tiễn t·h·u·ậ·t đạt tới cảnh giới bách p·h·át bách trúng mà chưởng p·h·áp còn đáng sợ hơn. Nàng ta x·u·y·ê·n qua x·u·y·ê·n lại giữa đám người như chốn không người, mỗi chưởng đ·á·n·h ra lại có một thuỷ thủ x·ấ·u số thất khiếu đổ m·á·u xuống đất, c·hết bất đắc kỳ t·ử.

Chưởng p·h·áp và tiễn t·h·u·ậ·t lợi h·ạ·i, lại thêm dung mạo xinh đẹp, kỳ lạ là giang hồ mấy huyện xung quanh chưa từng nghe tin tức gì về nàng ta. Nàng ta đột ngột xuất hiện gây khó dễ cho Kim đ·a·o Bang.....

Sông chảy không thể quay đầu, thời gian qua đi không lấy lại được. Đến khi người Kim đ·a·o Bang nhận tin và mang quân ứng cứu thì đã là chuyện của một ngày một đêm sau.

Lúc này trời còn tờ mờ, mặt trời chưa mọc, cả t·h·i·ê·n địa chìm trong trạng thái nửa sáng nửa tối, sương mù giăng đầy hai bên bờ sông như mộng cảnh.

Đám người Kim đ·a·o Bang cưỡi ngựa phi nhanh bên bờ sông, vó ngựa h·ã·m sâu vào bùn mềm. Hơn 30 con ngựa tốt chạy hết tốc lực suốt một ngày một đêm, con nào con nấy sùi bọt mép, mắt trắng dã, lưỡi thè ra ngoài, không trụ được bao lâu nữa.

Nhưng lúc này, họ không còn thời gian quan tâm đến điều đó. Chuyến thuyền này chở hàng buôn bán sang châu khác, giá trị lớn hơn nhiều so với bình thường, nếu có sai sót, Kim đ·a·o Bang dù không sụp tiệm cũng khó mà gượng dậy.

Dẫn đầu đám người là bang chủ Kim đ·a·o Bang, Tôn Hàn, biệt hiệu Kim đ·a·o. Hắn là một người đàn ông tr·u·ng niên ngoài tứ tuần, mặt chữ điền, lông mày như hai thanh đ·a·o dựng n·g·ư·ợ·c, tóc đen c·ắ·t ngắn, trông uy m·ã·n·h. Ngay cả con ngựa hắn cưỡi cũng là chiến mã t·r·ải qua trận mạc. Dù những con ngựa khác đã mệt sắp c·hết, nó vẫn bốn vó phi như bay, bờm trắng tung bay như mây trong gió.

Tôn Hàn cưỡi ngựa dẫn đầu, bên hông đeo thanh đại đ·a·o nặng hơn 100 cân, uy chấn giang hồ, mặt trầm như nước. Kim đ·a·o Bang đã quá yên ổn, đột nhiên xảy ra chuyện như vậy khiến cả hắn và thuộc hạ đều trở tay không kịp.

Sự việc đã đến nước này, hắn biết kiểu gì mình cũng đến muộn, chỉ có thể trông chờ vào người huynh đệ kết nghĩa kia sẽ không làm hắn thất vọng."Bang chủ, phía trước hình như có người!!"

Tên thuộc hạ bên cạnh trầm giọng nói, k·é·o Tôn Hàn ra khỏi suy nghĩ. Hắn vội tập tr·u·ng tin thần nhìn về phía trước, quả nhiên thấy bên bờ sông có một đám người nằm la l·i·ệ·t.

Tôn Hàn vội thúc ngựa chạy tới, quả nhiên đám người nằm bên bờ sông là thuỷ thủ trên thuyền chở hàng của Kim đ·a·o Bang. Chỉ là tình trạng của họ lúc này thê t·h·ả·m vô cùng, tr·ê·n người không có mảnh vải che thân, toàn thân tr·ê·n dưới đều có v·ết t·hương lớn nhỏ, m·á·u tươi đông lại bết dính vào da.

Giữa đám người còn có mấy cỗ t·hi t·hể lạnh ngắt, tím tái, trông rất kinh khủng.

Tôn Hàn ước tính số lượng, phát hiện chỉ còn hơn 10 người còn s·ố·n·g, cùng với hai cái t·hi t·hể không biết c·hết vì lạnh hay vì m·á·u chảy quá nhiều. So với số thuỷ thủ tr·ê·n thuyền chở hàng thì chưa được một phần năm.

Hắn nhìn quanh khắp nơi, không thấy thuyền chở hàng, ngay cả huynh đệ kết nghĩa Kim Cương Quyền Vương Tài cũng không thấy bóng dáng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.