Chương 41: Hồi phủ
"Khụ... khụ....!!!"
Vương Tài nằm trong xe ngựa, tưởng chừng đã c·hế·t, đột nhiên ho khan mấy tiếng.
Tiếng ho cực kỳ khẽ, cộng thêm tiếng mưa lớn làm Vương Như Sương ở bên cạnh cũng không nghe được, nhưng Lý An đứng ở trong Vương Phủ lại nghe rõ ràng."Vẫn còn s·ố·n·g!"
Tiếng ho đối với Lý An chẳng khác nào sấm động giữa trời quang, khiến hắn có chút giật mình, vội chạy đi gọi thêm người tới.
Ngoài cửa chính, Trương Cáp đang không biết làm sao để đưa lão gia về phủ.
Trời mưa lớn như vậy, lão gia lại vừa trải qua một phen cửu t·ử nhất sinh, vô cùng yếu ớt, không thể dính dù chỉ một giọt mưa, nhưng cũng không thể mãi đứng ở đây chờ mưa tạnh được?!
Vương Như Sương hiển nhiên cũng nhận ra vấn đề này.
Nàng đưa tay ra hứng nước mưa từ mái xe ngựa, hạt mưa rơi trên bàn tay trắng nõn trông như châu rơi vào đ·ĩa sứ."Trương thúc thúc, hay là...."
Vương Như Sương quay người nhìn phụ thân, vẻ mặt có chút thất lạc.
Nàng quay sang Trương Cáp định nói gì thì đột nhiên thấy một đám hơn mười người từ trong phủ chạy ra, dẫn đầu là t·h·iếu niên Lý An mà nàng vô cùng quen thuộc.
Không biết có phải đã quá quen với việc có người này bên cạnh hầu hạ hay không, mấy tháng nay, ngoài việc đau lòng cho phụ thân, nàng còn có chút nhớ nhung người này.
Không phải kiểu nhớ nhung như biển trời trong thơ ca, cũng không phải kiểu nhớ nhung ngày đêm như vợ nhớ chồng, chỉ là trong lúc ăn cơm uống nước, thỉnh thoảng nàng lại nghĩ nếu có hắn ở đây nói chuyện với mình thì thật tốt.
Lý An vẫn mặc bộ đồ vải s·ờn rách đã mặc mấy năm, chân đi đôi giày đen dính đầy bùn và nước mưa, tay cầm một chiếc dù đỏ thắm, tán ô vẽ một cành hoa đào đang nở rộ.
Chiếc dù vốn là vật thường dùng của Vương Như Sương, trong màn mưa xám xịt nó đột nhiên trở nên n·ổi bật khác thường.
Lao động chân tay quanh năm suốt tháng, luyện quyền bắn cung, dù mới mười lăm tuổi nhưng thân hình Lý An đã khá cao lớn, dáng đi lúc nào cũng như đang chạy, eo lưng thẳng tắp.
Khuôn mặt hắn không thể coi là anh tuấn, nhưng lại càng không thể gọi là x·ấ·u xí, mũi thẳng mày rậm cằm vuông, làn da ngăm đen khiến cho đôi mắt như p·h·át sáng."Đã lâu không gặp!"
Lý An chạy nhanh tới bên ngoài xe ngựa, tay cầm dù đỏ như son, mỉm cười nhẹ nhàng."Ừm!
Đã lâu không gặp!"
Vương Như Sương một tay vén rèm che, cũng mỉm cười dịu dàng t·r·ả lời, ánh mắt hơi chếch sang bên phải như đang tránh nhìn thẳng vào người trước mặt.
Trước đây rất lâu rồi, lâu tới nỗi không nhớ được là khi nào, nàng đọc được trong một cuốn sách rằng "Nơi nào có người đợi ta trở về, nơi đó là nhà".
Lúc trước chưa bao giờ đi xa nên nàng không hiểu lắm câu nói đó, nhưng giây phút gặp lại người trước mặt, nàng đột nhiên hiểu ra.
Trương Cáp nhìn đôi chủ tớ lâu ngày gặp mặt, rồi quay sang nhìn đám nô bộc vừa chạy tới.
Thấy bọn chúng cầm một tấm da thú cực lớn được may từ nhiều tấm da thú nhỏ, lão nghi hoặc."Tên tiểu t·ử nhà ngươi trước giờ vẫn luôn lắm trò, lần này mang tấm da thú dùng để dựng lều ra đây làm gì?!
Trời mưa gió thế này còn định lên núi dựng lều nướng t·h·ị·t à?"
Trương Cáp khàn khàn giọng nói, hiếm khi nói đùa một câu.
Có lẽ bị chọc cười bởi chính câu chuyện cười nhạt nhẽo của mình, nói xong lão không nhịn được cười ha ha mấy tiếng.
Lý An cũng cười t·h·e·o, nụ cười rất chân thành.
Hắn cười không phải vì lời nói đùa nhạt nhẽo kia, mà vì được gặp lại Trương Cáp.
Đối với Lý An, Trương Cáp vừa là chủ nhân vừa là thầy, cũng vừa là "hàng xóm".
Tuy lão ăn nói khó nghe, khuôn mặt vốn đã x·ấ·u còn t·h·í·c·h nhăn nhó, nhưng Lý An có thể an ổn s·ố·n·g ở Vương phủ này, hơn nữa còn s·ố·n·g khá thoải mái, học được võ c·ô·ng, học được tiễn t·h·u·ậ·t, tất cả đều là nhờ Trương Cáp quan tâm.
Nếu không thì với thân ph·ậ·n của hắn, không bị người ta đ·ánh c·hết đã là may rồi, chứ làm sao còn giành dụm được tiền gửi về nhà như bây giờ.
Lý An cười ha ha, vội vàng nói: "Bẩm tiểu thư, Trương quản gia, tiểu nhân mang tấm da thú ra đây là để đón lão gia vào phủ!
Không phải mọi người đang lo lão gia dính nước mưa sẽ ảnh hưởng đến thương thế sao?""Làm phiền mọi người rồi, mọi người chia nhau ra cầm các góc của tấm da thú, sau đó k·é·o căng ra."
Lý An quay sang mỉm cười với những người nô bộc khác.
Mọi người đều mỉm cười gật đầu, làm th·e·o chỉ dẫn.
Đều là nô bộc, nhưng cũng có người này người kia, Lý An coi như là nô bộc cấp cao, rất được tiểu thư, quản gia và lão gia yêu thích, bọn hắn không dám không nghe.
Không chỉ vậy, Lý An là người hiền lành, thường ngày hay giúp đỡ những nô bộc khác, cũng không bao giờ lên mặt vì được chủ nhân yêu t·h·í·c·h, dù không ai ép buộc, mọi người cũng không ngại giúp hắn một tay.
Tấm da thú được hơn mười người k·é·o căng hết cỡ, che phủ một diện tích rộng khoảng mười mét vuông, bên dưới không có một hạt mưa nào rơi.
Cảm giác như màn mưa bị người ta chọc thủng một lỗ vậy.
Vương Như Sương cũng hiểu được ý tưởng của Lý An, mỉm cười gật đầu.
Quả nhiên là Lý An, lúc nào cũng nghĩ ra những biện p·h·áp kỳ quái nhưng vô cùng hiệu quả."Tốt lắm!
Các ngươi di chuyển tấm da thú tới trước xe ngựa đi."
Trương Cáp gật đầu, khàn giọng ra lệnh.
Đám nô bộc sợ r·u·n lên trong lòng, vội vàng làm t·h·e·o lời lão.
Trương Cáp đích thân cùng mấy hộ vệ đeo đ·a·o cẩn t·h·ậ·n dùng cáng gỗ khiêng Vương Tài vào phủ.
Vương Tài từ đầu tới cuối nhắm c·h·ặ·t mắt, khắp người mồ hôi, nhưng quả thực dưới trời mưa to lại không hề dính một giọt nào.
Nếu dùng dù che, có lẽ lão đã ướt như chuột lột rồi.
Đám người đi được một đoạn, nước mưa đọng thành vũng nhỏ trên tấm da thú khiến đám nô bộc bốn phía gắng sức, hai tay nâng tấm da thú hết chùng xuống rồi lại đưa lên.
Lý An thấy vậy, mỉm cười đi tới giữa tấm da thú, dùng chiếc ô đỏ đã gấp gọn làm gậy, nâng phần giữa tấm da thú lên cao.
Tấm da thú lúc này thành hình chiếc nón, ở giữa cao còn phần rìa thấp, nước mưa dễ dàng chảy ra ngoài."Tên nhóc nhà ngươi đúng là thành tinh rồi, cái gì cũng nghĩ ra được."
Trương Cáp tấm tắc lấy làm lạ, trong lòng đã tính, đợi Lý An lớn hơn một chút sẽ mang hắn th·e·o bên mình lúc ra ngoài làm việc.
Để một đứa trẻ sáng dạ như thế này ở trong phủ quét dọn pha trà thì phí lắm.
Vương Như Sương bên cạnh gật đầu liên tục, cảm thấy trên đời này có lẽ không có việc gì làm khó được tên nô bộc đã hầu hạ mình năm năm này.
Lý An khiêm tốn mỉm cười không nói, chuyên tâm ch·ố·n·g tấm da thú lên cao.
Thực ra hắn chẳng phải thông minh gì, chỉ là x·u·y·ê·n tới từ thế giới hiện đại, ở thời đại internet kia thấy nhiều hơn người khác một chút thôi.
Đoàn người dùng tấm da thú khổng lồ che mưa, nhanh c·h·óng đi qua cửa lớn vào Vương Phủ.
Một tên hộ vệ đeo đ·a·o ở cuối đoàn, thấy mọi người đã vào trong phủ hết, tinh ý quay người lại định đóng cửa.
Nhưng khi hắn sắp khép cánh cửa nặng nề, đột nhiên động tác c·ứ·n·g đờ, hai mắt co lại. v·útttttttt!
Một mũi tên nhanh như chớp phóng qua khe cửa, chuẩn x·á·c đ·â·m vào giữa hai hàng lông mày của tên hộ vệ x·ấ·u số.
Ầm ầm.
Tên kia như cây đại thụ bị đốn gãy gốc, ngã xuống đất, m·á·u tươi nóng ấm lan ra như dầu đổ khỏi bình.
