Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dị Giới Thương Nhân

Chương 44: Đấu tiễn thuật




Chương 44: Đấu tiễn thuật

Trên không trung, mây đen vần vũ, mưa trút xuống như thác, dòng Bạch Van Giang cuồn cuộn dâng trào, cả thiên địa ngập trong một màn lầy lội.

Bên trong Vương Phủ, máu đổ như mưa, người chết như ngả rạ, khắp nơi là cảnh hắc y nhân cùng đám thủ hạ Vương Phủ chém giết lẫn nhau.

Thủ hạ Vương Phủ thân thủ có lẽ không bằng, nhưng lại là những nhân sĩ giang hồ lấy chém giết làm nghề mưu sinh, ai nấy đều hung hãn không sợ chết, chiến đấu như thể dù chết cũng phải cắt được một miếng thịt của đối phương, nhất thời đôi bên bất phân thắng bại.

Đám nô bộc trong Vương Phủ xưa nay chỉ quanh quẩn nơi chuồng gà chuồng lợn, giặt rũ nấu nướng, cảnh giết heo mổ lợn thì thấy nhiều, nhưng đã bao giờ chứng kiến cảnh máu chảy đầu rơi như thế này?

Ai nấy cũng sợ vỡ mật, đua nhau trốn chạy khắp nơi.

Nữ tử đeo cung sau khi bỏ qua Trương Cáp, chạy vào trong phủ, thấy nơi này loạn thành một đoàn, đâu đâu cũng là người.

Nàng ta do dự trong chốc lát rồi dứt khoát chọn một hướng mà chạy, không biết là trùng hợp hay thế nào mà vừa khéo lại dẫn tới nhà bếp.

Nữ tử này chạy cực nhanh, gặp vách tường mái nhà cũng chỉ cần nhún người là nhảy qua được, y phục trên người ướt sũng vì mưa, dính chặt lấy thân thể, chiếc mũ rộng vành che kín khuôn mặt lúc xiên lúc vẹo, để lộ chiếc cằm như ngọc cùng với khuôn miệng đỏ tươi như hoa đào.

Tuy nhiên, chỉ dựa vào thân hình, dáng người và một phần nhỏ khuôn mặt lộ ra thôi cũng đủ biết nàng ta nhất định là một đại mỹ nữ.

Một người như vậy lại giết người như ngóe, mũi tên bắn ra đều trúng chỗ hiểm, chí tử, chỉ có thể nói rằng mỹ nhân càng đẹp thì càng độc.

Chẳng bao lâu, nữ tử đã chạy vào trong phòng bếp.

Nàng hơi dừng mắt lại ở chiếc lu nước trước cửa bếp một chút rồi nhanh chóng tiến đến trước một cái giá gỗ đã cũ.

Nàng hơi nheo mắt, thấy rõ phần chân giá gỗ phủ một lớp bụi dày, nhưng lại có một vệt sạch bụi trông vô cùng mất tự nhiên."Hừ!

Cũng tinh vi đấy, đáng tiếc lại gặp phải bổn cô nương ta đây."

Nàng nhếch miệng cười, sờ soạng trên chiếc kệ một hồi, quả nhiên phát hiện ra nút bấm ở mặt sau của kệ.

Không do dự, nàng kích hoạt nút bấm, một màn cũ lặp lại, chiếc kệ từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra cánh cửa kim loại nặng nề.

Nàng dùng mũi chân đá vào cánh cửa mấy cái, phát ra tiếng "cong cong" vang vọng một lúc lâu."Hơi khó nhằn rồi đây!"

Tuy nói vậy, nhưng nàng ta không hề nóng nảy chút nào, ngược lại còn vô cùng nhàn nhã lấy từ trong ngực ra một thanh kim loại nhỏ như cây kim, sau đó chọc thanh kim loại vào ổ khóa rồi nghí ngoáy không ngừng.

Nếu Lý An ở đây, nhất định sẽ bất ngờ tới trợn mắt há mồm, đây chẳng phải là cảnh tượng quen thuộc trong những bộ phim Hollywood, bọn trộm dùng một chiếc ghim giấy mở ổ khóa hay sao?!!

Khoảng một phút sau, một tiếng "cạch" vang vọng khắp căn phòng bếp.

Cánh cửa, tưởng chừng như có thể chặn đứng cả một đội quân, vậy mà cứ thế từ từ mở ra, để lộ đường hầm đen kịt phía sau."Ngân khố của An Nhạc Huyện này ta còn ra vào như chơi, nói gì tới chút tài sản cỏn con này chứ!"

Nữ tử áo đen đắc ý lẩm bẩm một câu, sau khi cất kỹ thanh kim loại nhỏ vào túi áo thì khom người chui vào trong đường hầm.

Cửa hầm thực sự rất hẹp, người trưởng thành bình thường phải cúi người mới có thể vào được, mà cây cung nàng đeo sau lưng lại dài gần 2 mét, nhét vào thì cũng được thôi nhưng coi như vô dụng.

Cây cung này không chỉ giá trị liên thành, sức mạnh vô song mà còn là đồ vật mà người kia tặng cho nàng, cho nên nàng không nỡ vứt nó lại trong phòng bếp, sợ mất đi sẽ hối hận cả đời.

Chỉ là không ngờ, đường hầm chỉ có phần miệng là nhỏ mà thôi, bước vào bên trong một đoạn thì đỉnh hầm liền cao vút lên hơn 3 mét, bốn phía rộng rãi thoáng đãng giống như đường lớn cho xe ngựa chạy.

Đáng tiếc, nơi này vô cùng tối tăm, người thường đưa tay ra là không thấy năm ngón, nhưng nữ tử áo đen lưng đeo cung tên lại chạy đi như bay, không hề có chút ngập ngừng hay sợ hãi nào.

Đường hầm bằng phẳng, nữ tử áo đen dốc sức chạy đi khoảng mười lăm phút mà phía trước vẫn đen tuyền như đêm tối không trăng, cũng không cảm nhận được chút không khí lưu chuyển nào, rõ ràng lối ra còn ở rất xa."Đi xa như vậy?!"

Đang khi trong lòng nàng ta có chút nóng vội, chợt nghe bên tai một tiếng "sưu" cực kỳ, cực kỳ nhỏ, âm thanh có thể so với tiếng muỗi kêu kiến bò.

Nếu là người bình thường, dù nghe được âm thanh này cũng sẽ không quan tâm, nhưng người phụ nữ này thì khác, âm thanh này nàng quen thuộc hơn bất cứ thứ gì khác trên đời, đây chính là âm thanh mũi tên rời khỏi dây cung."Bụp!"

Âm thanh trong bóng tối trở nên rõ ràng tới cực hạn, một mũi tên từ phía đối diện nhanh như chớp phóng tới, đâm sâu vào bả vai bên trái của nữ tử mặc hắc y.

Dù không nhìn thấy, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra một màn máu tươi ứa ra không ngừng khỏi miệng vết thương.

Nàng ta còn chưa kịp phản ứng lại, đối diện đường hầm lại có hai mũi tên liên tiếp lao tới.

Mũi tên thực sự quá xảo trá, chuẩn xác vô cùng, phong bế đường lui của nàng.

Tiếp theo là một màn thực sự khiến cho người ta mở rộng tầm mắt, nữ tử hắc y thấy nguy không loạn, nhanh như chớp tháo cây cung ra cầm trong tay, vung mạnh một cái liền đánh bay mũi tên bắn vào đầu mình.

Còn mũi tên thứ hai vốn chỉ dùng để chặn đường lui, vụt qua khoảng không bên cạnh nàng ta rồi biến mất vào bóng tối phía sau."Không thể nào!"

Lý An khó có thể tin hét lên, dây cung trong tay vẫn còn đang run rẩy nhè nhẹ.

Hắn nhịn thở mai phục ở chỗ này, xung quanh hoàn toàn không có ánh sáng, đối phương lại không hề hay biết có mai phục, thiên thời địa lợi nhân hòa đều có đủ, ấy vậy mà liên tục bắn ra ba mũi tên đều không thể giết được đối phương!

Đây không phải là do hắn bắn kém, ngược lại là khác, mỗi một mũi tên hắn bắn ra đều có thể xưng là hiểm độc vô cùng.

Chỉ có thể nói, nữ tử áo đen quá mức lợi hại, đối mặt với cái chết cận kề mà vẫn có thể điềm nhiên như không, ứng phó xuất thần nhập hóa như vậy.

Càng vô lý chính là đối phương hoàn toàn không chịu ảnh hưởng bởi bóng tối nơi đây, nếu không thì người bình thường đi đường còn khó chứ đừng nói tới việc đánh bay mũi tên như vậy.

Trong tích tắc, thế chủ động đã xoay chuyển.

Nữ tử hắc y ở đối diện trở tay, liền bắn ra một mũi tên, động tác như nước chảy mây trôi, liền mạch thành một đường, nhanh hơn Lý An không chỉ một chút.

Lý An cũng nhanh chóng giương cung tên, nhưng lúc này đối phương đã bắn ra mũi tên rồi.

Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể cắn răng bắn ra một mũi tên."Cong!"

Hai mũi tên trên không trung đâm vào nhau, bắn ra đóa hoa lửa rồi cùng nhau rơi xuống đất, phần mũi nhọn bằng kim loại đều đã bị đâm gãy.

Gần như cùng lúc, Lý An lại nghe thấy bên tai tiếng "sưu sưu" mấy tiếng, nữ tử hắc y ở đối diện đã cùng lúc bắn ra ba mũi tên.

Trong đó, một mũi tên bắn vào cánh tay phải, một mũi bắn vào cánh tay trái, một mũi nhằm ngay giữa trán, hiểm độc tới mức không thể hiểm độc hơn được nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.