Chương 45: Mất tích
Cuộc đời mỗi người, cơn mưa nào rồi cũng tạnh, dù có lớn đến đâu cũng sẽ có lúc chấm dứt, mây đen tan đi nhường chỗ cho ánh mặt trời rực rỡ.
Cơn mưa lớn kéo dài hơn nửa ngày, cuối cùng nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến thành màn bụi lất phất, cả đất trời mờ ảo trong hơi nước trắng xóa.
Bầu trời vừa nãy còn đen nghịt như chậu mực, mây đen cuồn cuộn như có hàng trăm hàng ngàn con rắn đang cựa quậy, vậy mà trong chớp mắt, mây đen tan hết, bầu trời sạch sẽ không một gợn mây, xanh ngắt một màu, vạn tia nắng như dòng chảy ánh sáng rực rỡ tuôn xuống đại địa, nhấn chìm vạn vật trong cảm giác ấm áp dễ chịu của cái nắng đầu thu.
Đất trời sau cơn mưa thật trong sáng, sạch sẽ, mát mẻ và tươi đẹp!
Khi đám mây đen cuối cùng tan đi cũng là lúc trận chiến trong Vương phủ kết thúc. Lúc Trương Cáp sắp bị nam tử cầm thiết phiến đánh bại, thuộc hạ Vương phủ cũng đã chết gần hết thì Lỗ Túc kịp thời tới cứu viện.
Lỗ Túc có biệt hiệu trên giang hồ là Hắc Tuấn Long, cưỡi hắc mã, mặc hắc bào, cầm phương thiên họa kích dài gần 3 mét. Hắn một mình một ngựa xông thẳng vào Vương phủ, trước giết hơn mười hắc y nhân, sau đó đại chiến mấy trăm hiệp với nam tử cầm quạt sắt.
Cuối cùng, hai bên đánh ngang tài ngang sức, nhưng Trương Cáp vẫn luôn rình rập bên cạnh. Lão bị thương không nhẹ nhưng ra tay nào cũng chí mạng, nam tử cầm quạt sắt chỉ có thể rút lui.
Trương Cáp bị thương không nhẹ, mặt mày tái nhợt, khóe môi đầy máu. Thấy Lỗ Túc định đuổi theo, lão vội ngăn lại: "Lỗ công tử chớ đuổi theo! Tên mặt trắng kia sợ người Kim đao Bang đuổi tới nên mới chạy trốn, chứ thực ra hắn không bị thương nặng. Hơn nữa bên cạnh hắn còn nhiều thuộc hạ hung hãn, không sợ chết. Công tử đuổi theo chỉ sợ gặp nguy hiểm."
Lỗ Túc ghìm cương, mặt không vui nhưng không dám đánh cược tính mạng, hắn nhảy xuống ngựa, dựng mạnh phương thiên họa kích xuống đất. Bịch một tiếng, ngay cả thuộc hạ đứng cách đó một đoạn dài cũng cảm nhận được mặt đất rung nhẹ.
Hắn cao lớn, ít nhất cũng hơn 1m9, vậy mà đứng bên phương thiên họa kích lại thấp hơn một đoạn. Thân kích lớn bằng cổ tay, dường như làm bằng gỗ pha kim loại, màu sắc tối tăm, khắc hình kim long đoạt châu, mỗi vẩy rồng, vuốt rồng đều rõ ràng, sinh động như thật. Chỗ tiếp giáp giữa mũi kích và thân kích khắc vòng cổ tự không ai hiểu.
Đầu kích gồm mũi kích sáng bóng cực kỳ sắc bén, hai bên là hai lưỡi cong hình sừng rồng. Giữa mũi kích khảm một viên bảo thạch đỏ au như máu tươi, trông quỷ dị.
Phương thiên họa kích này nổi danh không chỉ ở An Nhạc Huyện mà trong toàn bộ Ngọc Châu, thậm chí cả Ngũ Linh Quốc, là một trong 108 thần khí của giang hồ Ngũ Linh Quốc, dù chỉ xếp hạng 104 nhưng cũng đủ quý giá.
Qua đó có thể thấy Lỗ Túc không hề tầm thường. Ngũ Linh Quốc có 8 châu, Ngọc Châu chỉ là một châu bình thường ở phía bắc, Ngọc Châu có 39 huyện, An Nhạc Huyện chỉ là một huyện hẻo lánh, Kim đao Bang chỉ là một thế lực hạng ba tầm thường. Nhưng trong thế hệ trẻ tuổi giang hồ hiện nay, nhắc tới Lỗ Túc không ai dám coi thường.
Lỗ Túc có lý do để kiêu ngạo, và quả thực hắn rất kiêu ngạo. Có lẽ chỉ với nghĩa phụ Kim đao Tôn Hàn hắn còn có chút kính ý."Bọn vô dụng, để người ta đánh tới tận nhà mà còn rụt đầu làm rùa! Nếu không nể tình Sương nhi, ta đây còn lâu mới tới cứu." Lỗ Túc lắc đầu, nhìn Trương Cáp cười mỉa mai. Sau khi tổng bộ nhận được bồ câu đưa thư của Vương phủ, hắn đã một mình một ngựa phi thẳng tới đây, may mà còn kịp cứu.
Trương Cáp mặt trắng bệch, không biết là do bị thương hay tức giận. Tr·ê·n người lão lúc này vô số vết c·ắ·t, đều là vết nhỏ không động đến gân cốt nhưng chi chít khắp người khiến người ta sợ hãi. Đây là do những cây đ·a·o nhỏ ở mũi quạt sắt c·ắ·t ra."Đối phương không phải hạng vô danh tiểu tốt! Cây quạt sắt trong tay hắn là Phong Ma Phiến, đứng thứ 79 trong 108 thần khí.""79 ư?!", Lỗ Túc nhìn phương thiên họa kích trong tay, đột nhiên cảm thấy bất an."Đúng rồi! Tiểu thư?!" Trương Cáp chợt nhớ đến Vương Như Sương không biết đang ở đâu, hốt hoảng hét lên rồi chạy tới nhà bếp.
Lỗ Túc nghe nói tới Vương Như Sương cũng lo lắng, vội đuổi theo.
Hai người đều là kim huyết cảnh võ giả, tốc độ nhanh hơn ngựa chạy, chớp mắt đã đuổi tới nhà bếp.
Khi họ tới cửa, đúng lúc thấy một thiếu niên mặc quần áo nô bộc thập thò chui ra khỏi miệng chum nước ở cửa bếp. Mặt mũi hắn sợ hãi méo xệch, đ·ũ·n·g q·u·ầ·n sớm đã ướt sũng nước.
Trương Cáp tóm lấy tên nô bộc, vội hỏi: "Ngươi có thấy tiểu thư không?"
Hắn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu lia lịa.
Nhưng ngay sau đó hắn vội bổ sung: "Không thấy, nhưng có nghe thấy. Lúc nãy tiểu thư và Lý An vào nhà bếp, sau đó hình như mở cửa đi đâu rồi. Quái lạ, trong đó còn có cửa nào nữa đâu?!"
Nói rồi hắn ngó nghiêng vào trong bếp, quả thực không thấy cánh cửa nào khác.
Trương Cáp đang thở phào thì tên nô bộc lại nói: "Sau khi tiểu thư đi không lâu thì có một người nữa vào, cũng mở cửa đi rồi. Là giọng phụ nữ, tiểu nhân nghe rất lạ tai, không đoán ra được là ai."
Trương Cáp nhớ tới nữ nhân mặc đồ đen đuổi theo tiểu thư, lòng lập tức chùng xuống, vội chạy vào bếp, lão quen thuộc đẩy giá gỗ, dùng chìa khóa mở cửa sắt rồi cùng Lỗ Túc chạy vào.
Dù là bọn họ thì trong đường hầm tối đen như mực cũng chẳng thấy gì, nhưng vì lo lắng nên chỉ cắm đầu chạy. Họ chạy mãi, khoảng 20 phút sau thì thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Vì ở trong bóng tối quá lâu, con mắt nhìn vào lối ra như nhìn vào cánh cửa dẫn tới thế giới bên kia, không thấy chân thật. Họ ra khỏi đường hầm, đợi mắt quen với ánh mặt trời ch·ói chang rồi nhìn quanh.
Lối ra của đường hầm nằm tr·ê·n vách đá ch·e·o leo, phía trước là một tảng đá nhô ra khoảng 2m, xung quanh đều là vách đá dựng đứng, bên dưới là rừng cây dày đặc như tấm t·h·ả·m. Nơi này ít cũng phải cao hơn rừng cây bên dưới mười mấy mét, muốn rời khỏi không đơn giản."Sương nhi chạy trốn ra từ đường hầm này sao?" Lỗ Túc đứng ở rìa tảng đá, cúi đầu nhìn xuống.
Trương Cáp chỉ gật đầu."May mà có Lý An hộ tống tiểu thư, nếu không leo xuống vách đá này cũng đủ lấy m·ạ·n·g tiểu thư!" Trương Cáp lẩm bẩm, thầm may mắn đã dạy võ c·ô·ng cho tiểu t·ử họ Lý.
Lỗ Túc nhìn rừng cây rồi quay vào nhìn đường hầm phía sau, nói: "Đường hầm này dài thật!""Đây là đường hầm tự nhiên, lão gia mới xây Vương phủ ở đây. Giờ không biết tiểu thư ở đâu, ngươi leo xuống tìm tiểu thư, ta về gọi người tới khu rừng bên dưới tìm." Trương Cáp quay đầu nhìn Lỗ Túc, hỏi ý kiến.
Thấy Lỗ Túc gật đầu, lão vội chạy vào đường hầm trở về Vương phủ.
