Chương 69: Bạo Diễm Long
Nước hồ trong veo, phẳng lặng như một tấm gương lớn, những chiếc lá vàng rơi xuống từ thân cây, chạm nhẹ vào mặt nước, tạo nên những vòng tròn lan tỏa rất khẽ. Gió mùa thu mang theo hương thơm thoang thoảng, thổi về phía này những đám mây trắng xốp.
Lý An ngửa mặt lên trời, để ánh nắng ấm áp chiếu rọi. Đã lâu lắm rồi mới có một ngày thời tiết dễ chịu đến vậy. Bỗng nhiên, trong lòng hắn vang vọng mấy câu thơ mà kiếp trước không biết đã nghe được từ bao giờ: Ao thu lạnh lẽo nước trong veo, Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc th·e·o làn hơi gợn tí, Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt, Ngõ trúc quanh co kh·á·c·h vắng teo.
Tựa gối buông cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
(Thu Điếu - Nguyễn Khuyến)"Haaaa!!!... Đúng là học đòi văn vẻ!" Lý An ngâm nga xong bài thơ, cuối cùng lại không nhịn được cười thầm. Trước giờ hắn vẫn luôn rất t·h·í·c·h văn chương, nhưng chắc chắn là chẳng có chút năng khiếu nào. Dù sao thì hắn cũng là sinh viên kỹ t·h·u·ậ·t. Đoán chừng bài thơ hắn thuộc chỉ có mỗi bài vừa đọc thôi.
Chỉ là, dù sao thì tâm trạng của Lý An hôm nay cũng không tệ. Trước đây, nếu không phải lo lắng cho tính m·ạ·n·g của bản thân, thì cũng là lo lắng cho người nhà. Hiện tại, tuy người nhà đang lưu lạc tha hương, bản thân hắn cũng không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ít ra an nguy vẫn được đảm bảo, không cần phải lo lắng chuyện đang ngủ thì có người xông vào nhà."Mà hình như có người đẩy cửa xông vào cũng không đến nỗi quá tệ đi!" Lý An nghĩ đến đây, đột nhiên nhớ lại đêm ở Trương gia, chỉ có thể lắc đầu cười khẽ. Thật sự, nghĩ lại thì nếu nói không tiếc nuối, tất nhiên là giả, nhưng hắn không hối h·ậ·n, dù sao thì hắn cũng đã làm điều đúng đắn.
Đang ngẩn ngơ suy nghĩ vẩn vơ, Lý An đã đi hết một vòng quanh hồ từ lúc nào. Phía trước xa xa là đám người Chu Hương đang ngồi ăn điểm tâm trong đình nghỉ mát.
Hai bên lại nhìn nhau một cái rồi thôi, không ai thèm để ý tới ai.
Lý An cầu còn không được như vậy, đang đi ngang qua đình nghỉ mát, chuẩn bị trở về tiểu viện để luyện võ thì đột nhiên: ẦMMMM!!!
Một t·iếng n·ổ đinh tai nhức óc vang lên, như thể ở ngay bên cạnh. Mặt đất dưới chân r·u·n lên một cái, giống như địa long trở mình, một làn khói đen đặc bốc thẳng lên trời, từ vị trí cách chỗ Lý An không xa.
Lý An cảm thấy hai tai đau như bị kim châm. Hắn chỉ nghe được một tiếng "ing" cực kỳ lớn, ngoài ra thì không nghe thấy gì cả. Mấy người Chu Hương đang la h·é·t bên cạnh, nhìn vào chẳng khác nào diễn viên diễn kịch câm.
Hắn không màng đến sự đau đớn, vội vàng nhìn về phía cột khói nghi ngút ở phía xa. Hình như có một bóng đen vừa bay ra khỏi cột khói, và rõ ràng là nó đang bay về phía bên này.
Mãi đến lúc này, tiếng "ing" nhức óc mới dừng lại, Lý An mới có thể nghe lại âm thanh bên ngoài."Các ngươi nhìn kìa!""Bóng đen kia là cái gì vậy?""Là Bạo Diễm Long!" Lý An khó khăn nuốt một ngụm nước bọt khô k·h·ố·c, khàn giọng t·r·ả lời. Trong số tất cả những người có mặt ở đây, hắn là người đầu tiên nhìn rõ bóng đen vừa bay ra khỏi cột khói là thứ gì!
Đó là một con quái vật mình thằn lằn đầu rắn, toàn thân phủ kín lớp vảy màu đỏ cam, dọc th·e·o x·ư·ơ·n·g s·ố·n·g mọc ra những chiếc x·ư·ơ·n·g nhọn vô cùng sắc bén. Hai cánh của nó, khi sải rộng, dài tới hơn 10 mét, phần khớp cũng mọc đầy x·ư·ơ·n·g nhọn. C·h·óp đuôi của nó bốc cháy như ngọn đuốc. Không thể sai được, đó chính là hung thú Bạo Diễm Long!
Bạo Diễm Long tung cánh v·út đi, trên đường đi, dù gặp phải người hay kiến trúc, nó đều há miệng phun ra một ngọn lửa màu vỏ cam, t·hiêu r·ụi tất cả. Uy lực của nó lớn đến mức kinh hồn.
Hung thú cũng có nhiều loại. Yếu thì phạm huyết luyện thể sĩ cũng có thể đ·ị·c·h lại. Mạnh thì dù mấy Kim Huyết cũng không đủ cho nó nh·é·t kẽ răng. Bạo Diễm Long hiển nhiên thuộc về loại thứ hai. Người ta thường nói "tính nóng như lửa", và loài hung thú này từ xưa đến nay n·ổi tiếng với tính tình t·à·n bạo. Chỉ cần nhìn thấy sinh vật s·ố·n·g hoặc thành trì, làng mạc, nó liền đ·i·ê·n c·u·ồ·n·g p·h·á huỷ, cho đến khi tất cả chỉ còn là bình địa.
Đã có vô số báo cáo về việc Bạo Diễm Long t·hiêu r·ụi cả một ngôi làng hoặc thành trì. Chỉ là, An Nhạc Huyện không phải là nơi sinh s·ố·n·g của loài hung thú này, và từ trước đến nay chưa từng nghe nói về sự xuất hiện của nó. Do đó, hung danh của nó không lớn đến mức dọa người như ở những nơi khác.
Bạo Diễm Long đột nhiên xuất hiện ngay tr·u·ng tâm tổng bộ, chỉ sợ nơi đây hôm nay sẽ bị san phẳng thành bình địa m·ấ·t. Không, đoán chừng nếu không kịp thời ngăn cản, thì cả An Nhạc Thành này cũng sẽ tan t·à·nh."Không ổn! Nó đang nhắm vào chúng ta!" Lý An hoảng sợ tột độ, h·é·t lên thất thanh. Vừa rồi hắn vừa chạm mắt với con ngươi dọc màu vàng đất kia. Hung tính ngập trời trong đó là thứ mà hắn lần đầu tiên nhìn thấy, khiến cho hắn hít thở cũng khó khăn.
Rõ ràng, lúc này con Bạo Diễm Long kia đang bay thẳng tới đình nghỉ mát bên này, và xung quanh cũng không có kiến trúc hay người nào khác.
Con quái vật dài hơn 10 mét, nặng không biết bao nhiêu tấn, nhưng tốc độ của nó lại nhanh đến mức kinh khủng. Cộng thêm khoảng cách giữa hai bên chỉ có tr·ê·n dưới 500 mét, Lý An chôn chân tại chỗ, biết rằng dù mình có t·r·ố·n chạy cũng vô ích. Đứng trước con quái vật mà ngay cả kim huyết luyện thể sĩ cũng không dám nhìn thẳng, hắn chẳng khác gì một con ruồi.
Chu Hương và những người khác cũng biết Bạo Diễm Long lợi h·ạ·i, sợ vỡ cả m·ậ·t, chạy t·r·ố·n tán loạn.
Bạo Diễm Long như một ngọn núi bay lướt qua tr·ê·n đình nghỉ mát, há miệng phun ra một ngọn lửa khổng lồ, nhấn chìm đình nghỉ mát và hồ nước nhỏ bên cạnh. Đình nghỉ mát, vốn được làm từ đá và gỗ chắc lâu năm, giống như giấy, phừng một cái liền bị đốt thành tro bụi.
Đám người Chu Hương, đã t·r·ố·n được khoảng vài chục mét, chợt thấy sóng lửa sau lưng phả tới, áp lực khiến bọn hắn ngã nhào xuống đất. Bạo Diễm Long không hề dừng lại, há miệng phun ra một q·uả c·ầu l·ửa hình tròn, đường kính khoảng 1 mét, mục tiêu chính là đám người Chu Hương đang nằm tr·ê·n mặt đất.
C·hết chắc rồi! Đây là suy nghĩ duy nhất n·ổi lên trong đầu đám người Chu Hương. Bọn hắn thậm chí còn không nghĩ đến việc chạy t·r·ố·n, đứng trước sức mạnh tuyệt đối, bọn hắn chỉ có thể nhắm mắt chấp nh·ậ·n số ph·ậ·n.
Mắt thấy q·uả c·ầu l·ửa sắp t·hiêu r·ụi đám t·h·iếu niên t·h·iếu nữ còn chưa tới tuổi hai mươi, thì từ hành lang bên cạnh, một bóng người thướt tha nhanh như chớp phóng ra.
Nàng ta có mái tóc đen tuyền dài tới tận eo, ngũ quan tinh xảo, da dẻ trắng nõn. Không ai khác, đó chính là tứ trưởng lão Tô Nguyên Anh mà Lý An từng có duyên gặp một lần!
Người phụ nữ với tuổi tác khó đoán này, nhanh như chớp phóng tới trước mặt đám nhóc, hai mắt lạnh lùng nhìn thẳng Bạo Diễm Long, tay trái khẽ chạm vào môi dưới, nhỏ giọng h·é·t: "Hộ!"
Lập tức, từng vòng ánh sáng màu xanh lục từ miệng nàng ta nhanh c·h·óng lan tỏa ra không gian xung quanh, rồi ở phía trước đám người tụ lại, tạo thành một tấm khiên ánh sáng lớn như cánh cửa.
Tấm khiên có hình tròn, toàn thân bằng phẳng trong suốt, trông giống như một mảnh ngọc hảo hạng được mài dũa cẩn t·h·ậ·n bởi một người thợ lành nghề.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, chỉ trong chớp mắt. Q·uả c·ầu l·ửa dùng thế sét đ·á·n·h không kịp bưng tai đ·ậ·p mạnh vào chiếc khiên ánh sáng màu xanh lục.
Một t·iếng n·ổ đinh tai nhức óc vang lên, vô số tia lửa bắn tung tóe khắp nơi, như tiên nữ tung hoa.
