Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dị Giới Thương Nhân

Chương 9: Gặp nạn




Chương 9: Gặp nạn

Lý An đội chiếc mũ rơm lên đầu, ngồi xổm trước cửa nhà, tay dùng dao phay cạo vảy con cá rô bé tí.

Dao phay vừa to vừa nặng, lưỡi lại cùn và mẻ nên công việc rất khó khăn, hắn phải loay hoay mãi mới đánh sạch vảy con cá.

Xong việc, hắn đặt con cá vào một cái bát rồi cất trong tủ gỗ trong nhà.

Hết việc làm, hắn lại chán nản ngắm mưa rơi ầm ầm bên ngoài.

Mới đó thôi mà hắn đã xuyên không tới nơi này được hơn 1 tháng rồi.

Khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng sao máy tính, điện thoại, những ngôi nhà cao tầng lấp lánh lại trở nên xa xôi với hắn thế, tựa như 21 năm sống ở thời hiện đại chỉ là ảo ảnh, còn cuộc sống cùng cực nghèo khổ nơi đây mới thực sự là cuộc sống của hắn.

Sau khi xuyên không, thân thể đau yếu, thường xuyên đói bụng, ăn mặc cũng không đủ ấm, nhưng thời gian trôi qua so ra còn dễ chịu hơn trước kia, bởi vì hắn không còn một mình lủi thủi sớm chiều nữa, hắn bây giờ đã có người nhà yêu thương chăm sóc.

Tất nhiên, Lý Tiểu Hoa và Ngũ Nương yêu thương không phải Lý An mà là Lý Nhị Ngưu không biết hồn phách ở nơi nào, nhưng Lý An không bận tâm chuyện đó.

Lần đầu tiên trong đời hắn biết được người thân yêu thương là như thế nào.

Đang ngẩn người thì đôi tai Lý An khẽ động đậy.

Hắn nghe thấy có người đang tới gần, dù tiếng mưa rơi ầm ĩ, tiếng sấm đinh tai nhức óc, nhưng thính giác siêu việt của hắn vẫn bắt được tiếng bước chân bì bõm của người kia.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, Dương Siêu khoác một chiếc áo tơi hồng hộc chạy vào nhà Lý An.

Lý An chú ý tới bên hông hắn đeo một cái giỏ cá, bên trong có ba con cá bống và một con tôm lớn bằng ngón tay cái.

Vẻ mặt Dương Siêu cắt không còn một giọt máu, hắn kinh sợ tột độ hét: "Tiểu Hoa bị đuối nước chết rồi!

Ở đầu thôn, ngươi mau đi xem."

Một cú giáng nặng nề vào thẳng đầu Lý An, hắn biết mình không nghe nhầm, không nói không rằng chạy ra khỏi nhà.

Vừa bước ra khỏi căn nhà, vô số hạt mưa quất vào mặt lạnh buốt, đau rát, gió thốc lên từng cơn làm hắn đứng không vững, chân phải thụt vào vũng bùn trong sân khiến hắn ngã sõng soài, cả người đều là bùn.

Dương Siêu vội tới đỡ bạn dậy, mưa lớn không làm hắn phát hiện ra hai mắt Lý An đã đẫm nước mắt."Cõng... ta...!"

Lý An đứt quãng nói, trong lòng vô tận bàng hoàng.

Dương Siêu không nói không rằng cõng bạn mình trên lưng rồi ầm ầm lao đi trong cơn mưa xối xả.

Đi được một lúc thì bắt đầu đến đoạn ngập nước, Dương Siêu vừa cõng Lý An vừa khó nhọc lội đi trong làn nước lạnh lẽo.

Ban đầu nước lũ chỉ ngang bắp chân rồi dần dần cao lên, chẳng bao lâu đã ngang ngực.

Khoảng 15 phút sau, hai người tới được chỗ đầu làng.

Nơi đây bởi vì gần Bạch Vân Giang hơn nên nhiều chỗ trũng thấp đã ngập lút đầu người trưởng thành, có những ngôi nhà chỉ còn nhìn thấy được nóc.

Nổi bật trong màn mưa, căn nhà rộng rãi vững chắc của Vương trưởng thôn được xây trên một mô đất cao hơn hẳn so với địa hình xung quanh, giữa mênh mông ngập lụt, căn nhà như một hòn đảo nổi đơn độc.

Những cơn gió giận dữ gào thét không thể mảy may lay chuyển bức tường đá chút nào, Lý An lờ mờ nghe thấy trong nhà ấy truyền ra tiếng cười đùa, tiếng nhạc cụ, còn có mùi thịt nướng thoang thoảng.

Trước cửa lớn đóng chặt của nhà Vương trưởng thôn, mấy người đàn ông đang đứng xúm xụm lại nói gì đó, phía trước bọn họ nằm một người, tóc đen bết dính che kín khuôn mặt.

Tuy nhìn qua y phục cùng thân hình giống Lý Tiểu Hoa như đúc.

Lý An không nghe được đứa bé đang nằm thở, cũng không nhìn thấy lồng ngực phập phồng, rõ ràng đã chết rồi.

Tới nơi này nước đã rất sâu rồi, Dương Siêu cùng Lý An chỉ còn lộ mỗi đầu trên mặt nước, chậm chạp nhích lại gần đám người từng chút một.

Khi cách đám người chừng 10m, cánh cửa lớn nhà Vương trưởng thôn đột ngột mở ra, một thiếu niên cường tráng, má phải có một vết sẹo dài đi ra, hết nhìn thi thể một cái rồi lại nhìn mấy người đàn ông, giọng âm hàn: "Cho các ngươi ba hơi thở, mau chuyển cái xác đi chỗ khác, nếu không ông xé xác bọn mày."

Mấy người đàn ông phần vì sợ hãi Vương trưởng thôn, phần sợ hãi thiếu niên mặt sẹo nên vội vàng hợp sức khiêng cái xác đi về phía trong thôn.

Nước đã ngập tới cổ rồi, đám người đàn ông hết cách chỉ có thể để cái xác trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước, dùng tay đẩy đi.

Thi thể bồng bềnh như một khúc củi mục, tóc đen rủ ra trên mặt nước như lá sen, để lộ khuôn mặt ngâm nước trắng bệch.

Lý An giương mắt nhìn, đột nhiên vung tay đánh thật mạnh vào đầu Dương Siêu một cái.

Cú đánh lén đột ngột làm Dương Siêu giật mình, vô thức buông Lý An ra ôm đầu.

Người sau lập tức rơi tõm vào trong nước.

Lý An trước kia không phải không biết bơi, nhưng bây giờ với thân thể yếu ớt này thực không làm được, ngụp lặn không ngừng trong dòng nước lũ màu đất, miệng uống vào mấy ngụm nước vị khó chịu.

Dương Siêu hốt hoảng quá đỗi, phải tốn một phen vật lộn mới đưa được Lý An lên một khoảng đất khá cao, nước chỉ ngập ngang eo."Tên khốn kiếp!

Ngươi sủa bậy cái gì, làm ta chút nữa đau tim chết rồi."

Lý An mặt trắng bệch như cái xác chết đuối, nhìn đối phương mắng ầm lên.

Dương Siêu ngẩn người."Cái xác kia không phải là Tiểu Hoa!

Ngươi chưa nhìn rõ ràng đã hét ầm lên làm ta sợ chết khiếp."

Lý An nghĩ lại vẫn còn sợ hãi không thôi, trong giọng nói không có tức giận mà tràn đầy vui mừng."Ta... ta... ta không biết!

Rõ ràng là ta nghe đám con gái la hét cái xác kia là Lý Tiểu Hoa, hơn nữa quần áo với dáng người cũng giống như đúc nên..."

Dương Siêu theo thói quen gãi đầu, hắc hắc cười như con gấu.

Hắn cũng rất vui mừng vì cái xác kia không phải Lý Tiểu Hoa, chỉ là nghĩ tới việc mình báo tin sai hại Lý An thê thảm như vậy lại thấy hơi có lỗi."Ta cũng không trách ngươi, ngươi là có ý tốt mà thôi.

Bây giờ phiền ngươi cõng ta về nhà, mới dầm mưa có một chút mà ta thấy lạnh run rồi."

Hai hàm răng Lý An đánh lập cập vào nhau, rét run nói không rõ.

Dương Siêu vội vàng gật đầu, cởi chiếc áo tơi đang mặc cùng với chiếc mũ rơm đưa cho Lý An rồi cõng hắn trở về.

Lý An mặc áo tơi nhưng nhất quyết không chịu đội mũ rơm.

Thời gian tiếp xúc không dài, nhưng có thể thấy Dương Siêu là thực lòng đối tốt với Lý Nhị Ngưu, mà đối tốt với Lý Nhị Ngưu cũng là đối tốt với Lý An hắn.

Hiện giờ không có cách nào, nhưng sau này có cơ hội hắn nhất định sẽ báo đáp thật tốt Dương Siêu.

Đợi hai người cõng nhau về tới nhà đã là trưa.

Lý Tiểu Hoa đang chán chường đứng ở cửa đợi mẫu thân cùng đệ đệ trở về.

Sáng nay bắt được con cá rô nhỏ làm nàng ý chí lên cao, lăn lộn trong bùn đất và nước lũ cả buổi sáng, kết quả ngoài đá cùng cành cây ra thì cái gì cũng không mò được.

Đại bại trở về làm nàng rất bực mình, cứ đứng đấm tay dậm chân cả buổi, miệng chu ra.

Thấy đệ đệ cả người ướt sũng trở về, cô còn định tiến lên dạy dỗ một phen, đệ đệ từ nhỏ ốm yếu, dễ mắc mưa một cái là sẽ nằm liệt giường, vậy mà trời mưa gió như thế này còn chạy ra ngoài?

Đây là muốn mẫu thân và cô phải thức đêm chăm sóc hắn tiếp đây mà.

Không ngờ vừa vào nhà, Lý An liền ôm ghì lấy Lý Tiểu Hoa làm cô bé giật nảy mình."Tạ ơn trời phật."

Cô nghe được đệ đệ mình nói như vậy, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Dương Siêu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.