[Dị Giới Xâm Lấn] Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Chương 21: Là một trò chơi, nó rất không đủ tiêu chuẩn





Nguyên Chanh ngồi trong căn phòng vừa được thẩm vấn
Trước mặt cô bây giờ là một đĩa trái cây với những miếng dưa hấu đã được cắt sẵn, quả đào đã rửa sạch, vải ngọt mọng nước và thậm chí còn có cả một bát kem mát lạnh tỏa ra khí lạnh mát dịu
Người phụ nữ vừa thẩm vấn cô giờ đã hóa thành người chị thân thiện, giống như một người bạn mới
Cô ấy ngồi bên cạnh Nguyên Chanh, ân cần mời cô ăn trái cây: "Chanh Chanh, đừng khách sáo nhé
Mùa hè phải có kem mới ngon, thử miếng dưa hấu này đi, ngọt lắm đó
"Cảm ơn chị Hân Hân
Trước sự nhiệt tình của cô ấy, Nguyên Chanh chỉ còn cách xiên một miếng dưa hấu đưa lên miệng
Ngon quá
Dưa hấu đã được ướp lạnh, giòn giòn ngọt ngào
Chân Hân đưa bát kem cho Nguyên Chanh, đợi cô ăn vài thìa rồi cười nói: "Ngon phải không
Kem ở căng tin bọn chị rất đặc biệt, nhưng tiếc là mỗi ngày chỉ có số lượng giới hạn
Nguyên Chanh gật đầu
Kem này thật sự rất ngon, cô nhớ lại ngày trước khi bố mẹ còn sống, cô cũng đã từng ăn loại kem đắt tiền với kết cấu mịn màng như vậy
Thấy Nguyên Chanh ăn ngon miệng, Chân Hân khẽ thở phào, mở máy tính bảng và đưa ra một tấm hình: "Chanh Chanh, giúp chị xem thử, thạch nhỏ mà em gặp có giống như thế này không
Nguyên Chanh quay sang nhìn
Ồ, đây chẳng phải là Nhóc Đỏ sao
Không đúng, đây không phải Nhóc Đỏ của cô mà là một thạch nhỏ cùng loài có màu đỏ khác
"Em gặp cái thạch màu xanh lam
Nguyên Chanh nói
Dù sao Nhóc Lam là ma vật đầu tiên mà cô ký khế ước nên khi cần phải nói về một quái vật thạch nhỏ thì cô lập tức nghĩ đến nó
Chân Hân nhanh chóng ghi lại thông tin, hóa ra thạch còn có nhiều màu sắc khác nhau
Tổ chức của họ có một cuốn bách khoa toàn thư, chia thành hai tập
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một tập ghi chép về các quái vật có xu hướng tấn công người, còn tập kia ghi lại những sinh vật kỳ lạ như Thạch Cự Nhân, Cầu Bông, và thạch nhỏ, những sinh vật có thái độ trung lập hoặc thân thiện với con người
Mỗi thông tin mà Chân Hân và đồng nghiệp thu thập sẽ được báo cáo và bổ sung vào cuốn bách khoa này, nhằm hỗ trợ các chiến sĩ khi đối phó với chúng
Bức ảnh về thạch nhỏ đỏ mà Chân Hân đưa cho Nguyên Chanh thực ra không phải do Trung Châu chụp, mà lấy từ Đông Châu, bọn họ đã phổ cập cho các cô một số kiến thức khác. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cũng giống như việc Thạch Cự Nhân cứu hai người bằng cách giẫm chết hai con quái vật, thạch nhỏ đỏ này cũng đã giúp một đội binh sĩ Đông Châu tiêu diệt quái vật
Nhưng sau đó, cấp trên của đội binh sĩ đã ra lệnh bắt giữ thạch nhỏ, và kết quả là cả đội phải nhập viện
Thạch đỏ có khả năng phun ra chất nhầy cực kỳ nguy hiểm
Đừng để kích thước nhỏ bé của chúng đánh lừa, chỉ một giọt chất nhầy rơi lên da người cũng có thể tạo ra một lỗ thủng lớn
Loại bỏng do chất nhầy của thạch đỏ gây ra không giống vết bỏng thông thường, chất nhầy này thậm chí còn có thể làm tan cả xương
Một binh sĩ bị đốt cháy xuyên qua lòng bàn tay, tay anh ta cũng đã coi như bị phế
Dù vậy, thạch nhỏ đỏ cũng không tránh khỏi tổn thương
Kết quả là cả hai bên đều chịu thiệt hại
Những sinh vật kỳ lạ này, giống như quái vật, đều miễn nhiễm với vũ khí nóng
Tuy nhiên, nếu bị đâm chém bằng vũ khí lạnh thì chúng vẫn bị tổn thương
Chất nhầy của thạch đỏ không phải vô tận, sau khi phun một lượng nhất định, cơ thể nó sẽ co lại, chỉ còn một phần ba kích thước ban đầu, trở thành một khối bùn thủy tinh không còn động đậy
Hiện tại, phần thạch đỏ còn lại này đang được nghiên cứu trong phòng thí nghiệm ở Đông Châu
Tất cả những thông tin này đều được các điệp viên của Trung Châu tại Đông Châu gửi về
Trung Châu và Đông Châu từng trải qua nhiều cuộc chiến lớn và nổi tiếng là kẻ thù không đội trời chung, nhưng chuyện hai bên cài gián điệp vào nhau thì chẳng ai lạ lẫm gì
Nguyên Chanh chưa đủ cấp bậc để biết những thông tin này
Chân Hân đưa ảnh thạch đỏ cho cô xem, chỉ để xác nhận xem liệu cô có từng gặp loại thạch nào giống như vậy không
Chân Hân hỏi tiếp: "Em có thể mô tả kỹ hơn về thạch nhỏ xanh lam không
Nguyên Chanh vừa ăn kem vừa giả bộ ngây ngô: "Nó trông giống hệt thạch nhỏ đỏ trong hình, chỉ khác màu thôi
Chân Hân tiếp tục hỏi kỹ hơn, yêu cầu Nguyên Chanh miêu tả chính xác sắc độ của thạch lam, thậm chí còn đưa ra cả bảng màu để cô chọn
Nguyên Chanh nhìn đến hoa cả mắt, cô ước gì mình có thể đăng nhập vào trò chơi ngay lúc này để gọi Nhóc Lam ra so sánh
Cuối cùng, cô chọn một màu gần giống nhất, Chân Hân cũng lập tức đánh dấu lại
Cô ấy hỏi thêm về địa điểm mà Nguyên Chanh gặp Nhóc Lam, có ai khác nhìn thấy không, cụ thể là trong hoàn cảnh nào, cô có chạm vào nó không, và sau khi biến mất, Nhóc Lam đã bao giờ xuất hiện trở lại chưa
Nguyên Chanh: “…”
Cô cố gắng nghĩ ra một câu chuyện, nhưng không nghĩ ra được gì, nên đành nói là cô không nhớ rõ nữa
Chân Hân ghi lại mọi thông tin, còn Nguyên Chanh ngồi một mình chán chường đến mức ăn hết cả đĩa trái cây
"Ôi, đói rồi đúng không
Giờ cũng đến bữa rồi, để chị mời em đi ăn nhé
Chân Hân vui vẻ đóng sổ ghi chép, kéo Nguyên Chanh đi ăn ở căng tin
Căng tin này còn ngon hơn nhiều so với căng tin ở trường cấp ba của Nguyên Chanh
Ở đây có năm món mặn, ba món chay, hai loại canh, và rất nhiều loại đồ ăn khác như trái cây và tráng miệng để lựa chọn, chỉ cần không lãng phí là có thể thoải mái chọn
Mùi vị cũng rất ngon, hơn hẳn những món mà Nguyên Chanh tự nấu
Chân Hân còn lấy một hộp sữa chua cho cô, và giới thiệu: "Bọn chị ăn uống bằng thẻ, bữa sáng chỉ có ba đồng, còn bữa trưa và tối thì năm đồng
Nguyên Chanh ngưỡng mộ: "Nấu ăn một mình thật sự rất khó
Nấu nhiều thì ăn không hết, nấu ít thì lại thấy lười
Sau bữa ăn, Chân Hân và đồng nghiệp tiễn Nguyên Chanh về nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi cùng họ còn có một đội binh sĩ
Nguyên Chanh kể với Chân Hân rằng cô đã gặp thạch nhỏ lam trong hành lang chung cư của mình nên họ quyết định đến đó kiểm tra
Khi đến khu chung cư, Nguyên Chanh chỉ vào góc khuất dưới chân cầu thang và kể: "Em đi làm về thì thấy nó nằm gọn trong góc, màu xanh lam, trông kỳ lạ lắm
Khu chung cư cũ, cầu thang tối tăm, ánh sáng rất kém
Chân Hân ngước lên: "Không có đèn à
Nguyên Chanh đáp: "Trước đây có, nhưng đã hỏng từ lâu rồi
Cô tiếp tục kể lại câu chuyện gặp thạch nhỏ lam, nhưng đội binh sĩ không tìm thấy gì
Chân Hân dặn dò: "Chanh Chanh, nếu em gặp lại thạch nhỏ lam đó thì nhớ liên lạc ngay với chị
Biết đâu sau này chúng ta lại trở thành đồng nghiệp
Nguyên Chanh gật đầu rồi nhận thêm nhiều phương thức liên lạc của Chân Hân
Những lúc thế này, cứ gật đầu đồng ý là tốt nhất
Sau khi họ đi khỏi, Nguyên Chanh đóng cửa lại, vội vã mở điện thoại ra
Cô vừa định đăng nhập vào trò chơi thì nhận được tin nhắn của Mao Điềm Điềm: "Bé Chanh, cậu thấy đỡ hơn chưa
Về nhà rồi chứ
Nguyên Chanh:
Đỡ hơn cái gì
Nhớ lại lời Chân Hân nói, Nguyên Chanh thử trả lời: "Đỡ hơn nhiều rồi
Họ đã đưa tớ về nhà
Cậu thì sao
Về chưa
Mao Điềm Điềm nhắn lại ngay lập tức: "Tớ lo quá trời
Nghe bảo cậu bị cảm nắng ngất xỉu, họ không cho bọn tớ vào thăm, bọn tớ còn tưởng cậu có chuyện gì rồi đấy chứ
"Giờ bọn tớ đang trên đường về, Trịnh Gia Hưng bảo sẽ mời cả nhóm đi ăn đồ nướng
Cậu có đi không
Thôi, cậu cứ về nhà nghỉ đi, bọn tớ sẽ mua đồ mang qua cho cậu, cậu thích ăn gì
Nguyên Chanh định từ chối, nhưng nghĩ lại rằng có lẽ Mao Điềm Điềm đang lo lắng, muốn tận mắt thấy cô khỏe mạnh thì mới yên tâm
Nghĩ đến đó, lòng cô ấm lại
Cô nói muốn ăn mì lạnh, Mao Điềm Điềm liền gửi một biểu tượng cảm xúc đồng ý
Kết thúc cuộc trò chuyện, Nguyên Chanh mở trò chơi lên
Vừa vào trò chơi, cô lập tức vào ổ trứng để ấp hai quả trứng
Từ sáng tới giờ cô không có thời gian chơi, hai con ma vật ấp xong liền được bán, cô cũng kịp bổ sung nguyên liệu cho nhà máy thức ăn
Sau đó thì sao nhỉ
Chẳng có gì thay đổi cả, trò chơi này trông vẫn như một trò chơi nhàn rỗi bình thường
Nguyên Chanh mở hết các biểu tượng trong trò chơi, cố tìm xem có chỗ nào để gửi phản hồi hoặc liên lạc với bộ phận hỗ trợ không
Không có gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nhận ra rằng trò chơi này không chỉ không có cửa hàng, mà thậm chí còn chẳng có cả mục cài đặt
Xét về khía cạnh này, nó đúng là một trò chơi rất không đủ tiêu chuẩn
Tiếp theo phải làm gì đây
Nguyên Chanh nhìn chằm chằm vào Quyển Sách Khế Ước, ngẩn người ra
Những ma vật nhỏ quá mức dễ thương, nhưng nghĩ đến việc chúng có thể xuất hiện ngoài đời thực..
vẫn rất là đáng yêu
Hôm nay, cô gặp được Cầu Bông, trông bề ngoài vô cùng đáng yêu
Đặc biệt đối với những người yêu thích thú cưng lông xù thì việc nhìn thấy bộ lông mềm mại thế này chắc chắn sẽ khiến họ phát cuồng vì thích thú
Điều quan trọng nhất chính là hôm nay Chân Hân đã cho Nguyên Chanh một thông tin rất quý giá: Những ma vật nhỏ của cô sẽ không chủ động tấn công con người
Nếu chúng giống lũ quái vật, tấn công người, ăn thịt và uống máu người thì chắc chắn Nguyên Chanh sẽ không chịu nổi cú sốc đó
Dù có bị coi là người mất trí, cô vẫn sẽ báo cáo thông tin về trò chơi này cho chính quyền
Biết rằng các ma vật nhỏ này đứng về phía thân thiện khiến Nguyên Chanh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào
Nhưng nghĩ đến lũ quái vật, trái tim cô lại nặng trĩu
Dù Chân Hân không nói ra, Nguyên Chanh cũng đoán được rằng lũ quái vật có liên quan đến hố đen
Chính quyền rõ ràng đã có biện pháp ứng phó, nhưng vẫn không thể ngăn cản được lũ quái vật thoát khỏi núi Phúc Lâm và tấn công thị trấn nhỏ
Thế còn Lâm Thành thì sao
Thành phố này cũng chẳng cách xa núi Phúc Lâm là bao mà?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.