[Dị Giới Xâm Lấn] Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Chương 7: Trứng sáu giờ





Trước đây, cô thấy game này thật dễ chơi, không cần phải cày cuốc gì cả, nhưng giờ tự nhiên cô lại thấy tốn thời gian hơn
Nguyên Chanh có chút không quen
Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ là do cô chưa quen với chức năng mới, loay hoay trong kho lựa trứng, lãng phí khá nhiều thời gian
Vì vậy cũng không thể trách game được
Khi cô đã quen với thao tác rồi, mỗi lần đăng nhập chỉ cần thu trứng, đặt trứng mới vào tổ, nhận quà từ lũ thạch nhỏ mang về rồi lại gửi chúng đi thám hiểm
Đấy, đơn giản thế thôi, cùng lắm là từ một phút thành hai phút
Nghĩ như vậy, Nguyên Chanh cảm thấy thông suốt hơn
Game vẫn rất thú vị, chẳng hề tốn công gì cả
Buổi chiều bận rộn hơn buổi sáng, Nguyên Chanh chỉ mở game ra một lần, thậm chí còn không kịp ngó tới con thạch nhỏ vừa mới nở mà chỉ vội vã đặt một quả trứng khác vào tổ ấp rồi thoát game
Toàn bộ quá trình còn chưa tới nửa phút
Trước khi tan ca, Mao Điềm Điềm và Trịnh Nguyệt hỏi cô có muốn đi ăn thịt nướng tối nay không
Nguyên Chanh lịch sự từ chối, hai người cũng không lấy làm lạ
Hôm nay tan ca, Nguyên Chanh đi xe buýt về nhà một mình
Vừa lên xe đứng yên vị là cô lập tức rút điện thoại ra và mở game lên. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Đầu tiên là thu hoạch trứng
Quả trứng đặt lúc trưa đã nở, bên trong là một con thạch đỏ, cô thả nó đi và thu về mười ba đồng vàng
Giá trị đấy chứ
Nhưng trứng mới nở ra… đây là cục gì vậy
Một cục bông trắng to tròn, lơ lửng trong không trung, bay loạn xạ khắp nơi
Nhìn bộ lông của nó có vẻ sờ vào sẽ rất đã tay, nhưng tiếc là nó chẳng bao giờ chịu đứng yên
Dù sao thì cũng là ma vật mới, mà cô còn cần phảu ký thêm với năm loại ma vật mới nữa mới hoàn thành nhiệm vụ được
Ký khế ước với cục bông đó trước, rồi cô phải đặt tên cho nó
Nguyên Chanh nhăn mặt, điền tên "Bông Bông"
Cái tên này nghe..
cũng tạm, dù sao thì vẫn nghe tử tế hơn “Cục Bông”
Nguyên Chanh chọn một quả trứng khác để đặt vào tổ ấp
Cô cố tình tránh hai quả trứng thạch và quả trứng có vẻ giống với Bông Bông, hy vọng lần tới sẽ là ma vật mới
Để tổ ấp không bị bỏ trống, cô chuyển sang kiểm tra tình trạng thám hiểm của lũ thạch nhỏ
Sau khi Nhóc Lam và Nhóc Lục thám hiểm về cũng mệt lả, đang nằm nghỉ giống hệt Nhóc Bùn
May mắn là chúng không bị thương và còn mang về cho cô một vài thứ
Cô xem thử Nhóc Lam trước, nó mang về cho cô một mẩu xương, không biết là xương gì, nhưng theo mô tả thì có thể dùng để chế tạo thức ăn cho ma vật
Đây là tin tốt, sau này cô có thể tự làm thức ăn để nuôi lũ thạch nhỏ
Tuy cô vẫn chưa biết cách làm, nhưng chắc chắn tính năng chế tạo thức ăn sẽ được mở sau
Nhóc Lam mở đầu khá tốt, còn Nhóc Lục thì sao nhỉ
Nguyên Chanh trợn tròn mắt khi thấy Nhóc Lục nhả ra hai cây Tinh Tinh Thảo
Nguyên Chanh: !!
Nhóc Lục, cưng đúng là bé thạch tốt của chị
Sao có thể ghét bỏ Nhóc Lục không có giá được chứ, rõ ràng là nó có năng lực riêng mà
Xem ra tỉ lệ nhặt được Tinh Tinh Thảo không hề thấp
Cô rất muốn có thêm một tổ ấp nữa để có thể ấp hai quả trứng cùng lúc, tăng tốc độ hoàn thành nhiệm vụ và kiếm vàng
Nhóc Lam và Nhóc Lục đều đã kiệt sức, tạm thời không thể tiếp tục thám hiểm nên cô quay sang kiểm tra những ma vật khác
Nhóc Bùn đã nghỉ ngơi cả buổi chiều nên đã hồi phục, sau khi Bé Trong Suốt ăn xong thì đã lành vết thương, cơ thể cũng trở lại bình thường
Cả hai đều sẵn sàng cho chuyến thám hiểm mới
Sau một lúc lưỡng lự, Nguyên Chanh quyết định gửi cả Bé Trong Suốt, Nhóc Đỏ và cả Bông Bông đi thám hiểm cùng một lượt
Tổng cộng cô đã gửi bốn ma vật đi thám hiểm, chỉ có Bé Trong Suốt là bị đánh, có lẽ mọi chuyện không nguy hiểm như cô nghĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ kỹ lại, chẳng có game nào lại cho ma vật của người chơi chết dễ dàng như vậy
Nguyên Chanh tính toán thời gian, có lẽ khi về đến nhà, cô có thể thu hoạch trứng, còn ma vật thì không biết khi nào sẽ về
Nhưng chưa kịp xuống xe buýt, điện thoại cô đã vang lên thông báo
Mở game ra, cô thấy không phải trứng đã nở, mà là..
Bé Trong Suốt lại bị đánh và chạy về
Nguyên Chanh: “…”
Cô không hiểu nổi, Bé Trong Suốt gần như tàng hình rồi, sao cứ bị đánh hoài vậy
Lần này không còn thức ăn để cho nó nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nhẹ nhàng vuốt ve Bé Trong Suốt, nó yếu ớt kêu lên một tiếng "gừ gừ"
Thôi vậy, chắc Bé Trong Suốt không hợp để đi thám hiểm
Cô quyết định sẽ không gửi nó ra ngoài nữa, lỡ một ngày nào đó nó không kịp chạy về thì toi đời
Ngoài Bé Trong Suốt bị đánh trở về sớm, những ma vật khác đều đang thám hiểm bình thường
Về đến nhà, Nguyên Chanh đăng nhập vào game để thu trứng
Quả nhiên, trứng mới nở ra là một loại ma vật mới, trông giống như một sợi dây leo, quấn quanh tổ ấp
Sau khi ký khế ước với nó, cô đặt tên là "Dây Leo"
Cô chọn một quả trứng mới để đặt vào tổ ấp
Nhưng trước khi bấm xác nhận, cô dừng lại, đưa tay khỏi màn hình
Hmm
Quả trứng này cần tận sáu tiếng để ấp
Có vẻ đây là quả trứng đặc biệt
Cố gắng kiềm chế sự tò mò, cô để quả trứng này vào kho
Sáu tiếng sau thì cô cũng đã ngủ rồi, chi bằng ấp những quả trứng có thời gian ngắn trước, trứng sáu tiếng thì để dành ấp trong lúc ngủ
Đó mới là sắp xếp hợp lý
Vì muốn hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn, giờ đây Nguyên Chanh ưu tiên những quả trứng chưa ấp bao giờ
Trước khi xác nhận, cô nhìn lại thời gian ấp, đúng là chỉ một tiếng nên mới bấm xác nhận và đặt trứng vào tổ
Rửa mặt, giặt đồ, nấu ăn, ăn cơm, đọc sách và học bài, cuộc sống của Nguyên Chanh có thể coi là đơn điệu
Ba năm qua, cô vẫn sống như vậy
Cô lớn luôn khen cô biết điều, thầy cô thì nói cô là người chín chắn, bạn bè thì thấy cô lạnh lùng, khó gần
Nhưng ba năm trước, Nguyên Chanh không phải là một người như vậy
Cô từng nhõng nhẽo, dễ khóc, giả vờ bệnh để nghỉ học, trốn đi xem phim với bạn
Cô còn hay vòi vĩnh bố mẹ mua cho mình chiếc điện thoại mới nhất, trong nhà có cả hai hộp đồ dùng học tập đẹp đẽ nhưng lại vô dụng
Có lần, cô cãi nhau với em họ chỉ vì chụp ảnh không đẹp, đến mức cả hai còn lao vào túm tóc nhau
Nguyên Chanh đã trưởng thành, vì cô không còn bố mẹ nữa
Cô luôn hối hận vì ngày trước đã không học hành chăm chỉ hơn, không khiến bố mẹ tự hào về mình
Ba năm qua, cô luôn cố gắng để trở thành một đứa con giỏi giang, khiến bố mẹ trên trời có thể nhìn thấy và cảm thấy tự hào
Nhưng đôi lúc, cô vẫn thấy cô đơn
Trong nhà chỉ có một mình cô, bước chân vang lên nghe rõ mồn một
Căn nhà không lớn, nhưng lại trống trải đến kỳ lạ
Cô không phải người dũng cảm
Trong những ngày đầu, đêm đến cô sợ đến mức không dám ngủ, đành bật đèn ngồi học, đến khi mệt lả mới ngủ được
Khi cô lớn gọi điện hỏi thăm, cô luôn nói rằng mọi chuyện đều ổn
Thỉnh thoảng, cô cảm thấy nhà quá lạnh lẽo, muốn xem phim hay chương trình gì đó để nghe tiếng người
Nhưng khi bật lên rồi thì cô lại chẳng thể tập trung mà xem được
Một bộ phim mất đến hai tiếng để xem hết, một bộ phim truyền hình thì còn tốn thời gian hơn
Ba năm qua, cô không dám lơ là một chút nào, đến khi thi đại học xong, cô gần như quên mất cảm giác thư giãn là như thế nào
Nguyên Chanh biết bản thân có vấn đề, và cô đang cố gắng điều chỉnh nó
Thỉnh thoảng, nếu các đồng nghiệp rủ cô ra ngoài chơi, nếu chi phí không quá cao thì cô sẽ đồng ý đi cùng họ
Cảm giác tội lỗi khi lãng phí thời gian sẽ giảm bớt khi cô đi chơi cùng mọi người
Game trên điện thoại cũng là một bước đột phá mới
Thời gian chơi rất ít, chủ yếu là dùng những lúc rảnh rỗi nên không mang lại gánh nặng tâm lý
Dù game không phải chuyên về nuôi thú cưng, nhưng những con ma vật nhỏ đáng yêu cũng khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn
Thỉnh thoảng vuốt ve mấy con thạch nhỏ, nghe tiếng chúng kêu "gừ gừ" cũng rất giảm stress
Trước khi đi ngủ tối hôm đó, trong game của cô đã ấp thêm được hai quả trứng
Một quả nở ra con ma vật trông giống hoa hướng dương, quả còn lại là một con ma vật mang theo một chiếc đèn lồng như một bông hoa
Nguyên Chanh ký khế ước với cả hai con rồi đặt quả trứng sáu tiếng vào tổ ấp
Những ma vật được gửi đi thám hiểm cũng lần lượt trở về
Bông Bông chẳng thu được gì, giống như nó chỉ đi dạo một vòng rồi về
Cho đến khi Nguyên Chanh xem lại nhật ký thám hiểm:
[Ma vật Bông Bông nhặt được một viên đá.]
[Ma vật Bông Bông đánh rơi một viên đá.]
Nguyên Chanh: “…”
Cô nhìn kỹ Bông Bông, cả người nó chỉ là một cục lông to, không có tay chân
Rơi đá là chuyện bình thường
Mấy con thạch có thể quấn đồ vật vào người, nhưng Bông Bông thì không làm được điều đó
Có lẽ nên để nó ở nhà làm bạn với Bé Trong Suốt
Hai con thạch khác, Nhóc Bùn mang về một viên đá giống bùn, theo mô tả thì đó là nguyên liệu để nâng cấp tổ ấp
Nguyên Chanh thầm nghĩ, Nhóc Bùn quả là một nhóc thạch tốt
Nếu cô có thức ăn, chắc chắn sẽ cho nó ăn đến no căng
Nhóc Đỏ cũng mang về một khúc xương, nhưng nhỏ hơn khúc mà Nhóc Lam mang về
Theo mô tả, đó là "xương bị thiếu", cũng có thể dùng để làm thức ăn
Sau khi gửi hết những con thạch còn lại và còn sức đi thám hiểm, Nguyên Chanh nằm xuống ngủ
Sáng hôm sau, khi đồng hồ báo thức vang lên, cô liền với tay lấy điện thoại, mở game lên
Cô rất tò mò, muốn biết quả trứng sáu tiếng ấp ra con gì
Một con chuột
Không đúng..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoại hình của nó giống chuột lang, nhưng đuôi thì lại giống đuôi sóc, tuy vậy cũng không to bằng đuôi sóc
Mặt và mồm của nó không nhọn như chuột, trông hơi giống thỏ
Tóm lại, thoạt nhìn thì giống chuột lang, nhưng khi nhìn kỹ vẫn có gì đó khác, nhưng nó thật sự rất đáng yêu
Nguyên Chanh không hiểu tại sao nó lại cần đến sáu tiếng để nở, nhưng dù sao cô cũng ký khế ước với nó để hoàn thành nhiệm vụ
Tạm thời cô chưa để ý tới nhiệm vụ mà kiểm tra lũ ma vật thám hiểm trở về
Những ma vật bình thường sẽ nghỉ ngơi trong vài giờ là hồi phục
Tối qua, cô cũng đã gửi Nhóc Lam và Nhóc Lục đi
Mấy con thạch nhỏ đều rất hữu ích (trừ Bé Trong Suốt), mỗi lần ra ngoài đều mang gì đó về cho cô
Nhóc Lam đã quấn về một cọng cỏ, tuy không phải Tinh Tinh Thảo, nhưng cũng là nguyên liệu để chế thức ăn
Nhóc Lục thì đỉnh hơn nhiều, nó lại mang về cho cô thêm hai cây Tinh Tinh Thảo
Nguyên Chanh vừa vuốt ve Nhóc Lục vừa cảm thán: "Nhóc Lục, em đúng là nhóc thạch mà chị thích nhất
Về phần các ma vật mới, con trông giống hoa hướng dương – Hướng Dương Nhỏ, không những chẳng mang gì về mà còn bắn ra một nửa hạt giống của mình
Giờ nó đang ủ rũ, còn chưa hồi phục lại sức
Dây Leo thì quấn về một miếng thịt không rõ nguồn gốc, cũng là nguyên liệu để chế thức ăn
Con kỳ lạ nhất là Đèn Lồng Thảo
Nó ra ngoài, nhưng sợ bóng tối nên lại quay về
Nguyên Chanh: “…”
Bé Trong Suốt ít nhất còn bị đánh nên mới quay về
Còn Đèn Lồng Thảo, nó sợ bóng tối
Có lẽ cái tên Đèn Lồng Thảo này là sai lầm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.