[Dị Giới Xâm Lấn] Tôi Nhờ Chơi Game Ấp Trứng Mà Giàu Nứt Đố Đổ Vách

Chương 9: Mật Danh Hành Động 001





Hôm nay Nguyên Chanh hiếm khi được nghỉ nên cô tranh thủ ngủ nướng, cô không đặt báo thức và nướng mãi đến gần chín giờ mới dậy
Thức dậy, thói quen đầu tiên của cô là với tay lấy điện thoại và đăng nhập vào game
Quả trứng sáu tiếng mà cô ấp tối qua đã nở
Một con Golem* đầu to, vẻ mặt ngờ nghệch, trông có vẻ ngốc nghếch nhưng cực kỳ chắc chắn hiện ra
(*Golem là một khái niệm xuất phát từ văn hóa Do Thái, chỉ một thực thể hoặc sinh vật nhân tạo được tạo ra từ đất sét hoặc bùn
Theo truyền thuyết, các Golem được nhà giả kim hoặc thầy phù thủy tạo ra, ban cho sức mạnh nhờ các câu thần chú hay nghi lễ đặc biệt
Golem thường được sử dụng để bảo vệ hoặc phục vụ người tạo ra nó, nhưng vì không có ý thức hoặc trí tuệ riêng, nó chỉ làm theo lệnh một cách cứng nhắc
Trong các trò chơi, truyện hoặc phim ảnh, Golem thường xuất hiện dưới dạng những sinh vật khổng lồ, thường làm từ đá, đất, hoặc kim loại, với sức mạnh phi thường nhưng có phần chậm chạp và thô kệch.)
So với mấy con thạch nhỏ, con Golem này cao gấp bốn, năm lần cùng với thân hình đồ sộ
Nguyên Chanh ký khế ước với con ma vật này và đặt tên cho nó là “Thạch Cự Nhân”
Cô tiếp tục quy trình thường ngày: đặt thêm một quả trứng mới vào tổ ấp và xem lũ ma vật đã thu hoạch được gì sau chuyến thám hiểm
Những con ma vật đã mang lại cho cô một bất ngờ lớn: hai cây Tinh Tinh Thảo, một của Dây Leo và một của Nhóc Lam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyên Chanh vui mừng khôn xiết, cô lập tức lấy Viên Đá Sinh Mệnh mà cô đã giữ từ lâu ra để xây thêm một tổ ấp đơn sơ ngay cạnh tổ ấp cũ
Giờ thì cô có thể ấp hai quả trứng cùng một lúc. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nghĩ đến trứng, Nguyên Chanh chợt nhớ đến thùng trứng mà cô mua nhưng chưa mở tối qua
Khi kiểm tra, cô nhận ra bên trong toàn là những quả trứng quen thuộc, điều này khiến cô mất hứng ngay lập tức
Cô đóng thùng lại và quyết định sẽ chỉ tiếp tục ấp trứng và bán ma vật để kiếm tiền cho đến khi tích đủ một trăm đồng vàng lần nữa
Những con ma vật đầy sức khỏe đã được cô đưa đi thám hiểm, đặc biệt là con Chuột Tích Trữ
Sau khi nghỉ ngơi cả đêm, nó đã hồi phục hoàn toàn
Nguyên Chanh hy vọng lần này nó sẽ mang về nhiều thứ hơn
Cô hẹn Mao Điềm Điềm gặp nhau lúc 11:30 trưa tại quán thịt nướng
Buổi sáng cô dọn dẹp nhà cửa, đến khi gần đến giờ hẹn thì cô mới xuất phát
Theo địa chỉ Mao Điềm Điềm gửi, cô tìm đến một quán thịt nướng mới mở
"Bé Chanh
Mao Điềm Điềm ngồi ở gần cửa, từ xa đã thấy cô bước vào liền vẫy tay nhiệt tình
Nguyên Chanh nhanh chân chạy tới: "Cậu đợi lâu chưa
"Không, nhà tớ ở gần đây nên tớ cũng mới tới
Mao Điềm Điềm kéo cô vào quán, ngay lập tức đưa một ly sâm lạnh cho cô: “Phần trong set ăn của tớ đấy, uống đi.”
Ly sâm được ướp lạnh, bên ngoài ly còn đọng những giọt nước
Nguyên Chanh uống một ngụm, vị chua ngọt thanh mát khiến cô cảm thấy sảng khoái hẳn
"Ngon không
Mao Điềm Điềm cười tươi, lại rót thêm cho cô một ly nữa
Nguyên Chanh cầm ly nước, cảm nhận hơi lạnh dễ chịu từ lòng bàn tay, thở ra một hơi thoải mái
Cô để ý thấy điện thoại của Mao Điềm Điềm liên tục hiện lên thông báo tin nhắn liền nhắc nhở: “Cậu có tin nhắn kìa.”
Mao Điềm Điềm gõ vào trán mình, nhấc điện thoại lên và hạ giọng nói với Nguyên Chanh: “Là Tiểu Kiệt đấy, hôm nay bọn họ lên núi Phúc Lâm
Tớ tò mò quá nên hỏi xem họ có thấy cái hố trong video đó không.”
Nguyên Chanh cũng rất tò mò
Cái video kia khiến cô cảm thấy rất lạ lùng, nó cứ ám ảnh mãi trong đầu cô
“Vậy họ sao rồi
Đã đến nơi chưa?” Nguyên Chanh hỏi
“Chưa đâu,” Mao Điềm Điềm trả lời trong lúc nhắn tin: "Họ xuất phát lúc tám, chín giờ gì đó, giờ mới đến chân núi
Ủa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ nói gặp nhân viên kiểm lâm và bị chặn lại rồi..
Hình như có người vào rừng sâu mấy hôm trước, đội cứu hộ tìm cả ngày mới thấy
Giờ ngọn núi ấy đã bị phong tỏa, không ai được lên cả.”
Núi Phúc Lâm là ngọn núi cao nhất gần Lâm Thành, nhưng không có chùa hay đền gì đặc biệt
Những truyền thuyết về thần tiên cũng mập mờ không rõ nên ngọn núi này không được khai thác du lịch
Thỉnh thoảng chỉ có cư dân địa phương mới leo núi vào dịp lễ nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người leo núi nhiều nên trên đỉnh đã xây một đài quan sát, và dưới chân có con đường mòn cố định
Phần còn lại vẫn là khu rừng rậm rạp, hoang sơ
Mùa hè này, rắn, kiến và côn trùng nhiều vô kể nên số người leo núi cũng giảm hẳn, mà có ai đi cũng không dám bén mảng vào rừng sâu
Nếu những gì kiểm lâm nói là thật thì có lẽ những người kia cũng đang tìm cái hố trong video
Cảm giác vừa có chút tiếc nuối, lại vừa thở phào nhẹ nhõm
Nguyên Chanh nhấp thêm một ngụm sâm rồi quay sang thấy Mao Điềm Điềm vẫn đang nhắn tin, liền hỏi: "Vậy họ định về chưa
"Về sao được
Mao Điềm Điềm cười đáp
"Hôm qua vì chuyến đi này mà Triệu Anh Kiệt với Tiêu Khải bị quản lý mắng té tát
Khó khăn lắm mới xin được nghỉ, sao họ chịu về ngay được chứ
Nguyên Chanh hỏi tiếp: “Nhưng họ đâu được phép lên núi đâu?”
Mao Điềm Điềm hạ giọng: “Không được phép leo theo đường chính, nhưng trong nhóm có một người là dân địa phương, sống dưới chân núi Phúc Lâm
Cậu ấy nhận ra ngay đó là ngọn núi trong video, cậu ta cũng biết có lối tắt để leo lên
Thế là họ quyết định đi theo đường đó.”
Nguyên Chanh: “…”
Thấy cô có vẻ quan tâm, Mao Điềm Điềm vui vẻ nói: “Hay là tớ thêm cậu vào nhóm chat nhé, họ đang nói chuyện trong nhóm cũng vui lắm.”
Tuy Nguyên Chanh tò mò, nhưng vẫn hơi do dự: “Nhóm hành động của họ mà, kéo tớ vào có được không?”
Mao Điềm Điềm cười: “Tớ cũng ở trong nhóm mà, cả Trịnh Nguyệt cũng vậy, không sao đâu.”
Vừa dứt lời thì Nguyên Chanh đã thấy thông báo được thêm vào nhóm
Cô nhìn thoáng qua tên nhóm: "Mật Danh Hành Động 001
Cái nhóm này thật sự toát lên khí chất trẻ trâu đến kỳ lạ
Nói là nhóm nhỏ nhưng thực ra không nhỏ chút nào, có tổng cộng mười một người
Chỉ có năm người là tham gia hành động “001”, sáu người còn lại, bao gồm cả Nguyên Chanh, đều là bạn của các thành viên của nhóm đó, chỉ vào để xem náo nhiệt
Nguyên Chanh vừa được thêm vào nhóm, liền thấy một người có tên "Năm 18 Tuổi Chết Vì Poker" đang gửi video ngắn vào nhóm, video rung lắc liên tục, toàn quay cảnh cây cối và bụi rậm, rõ ràng là họ dùng điện thoại quay trên đường đi
Vì nội dung video khá nhàm chán nên phản hồi của mọi người cũng thưa thớt
Tin nhắn chào đón Nguyên Chanh còn nhiều hơn phản ứng với video
Thấy cô vào nhóm, Tiêu Khải gửi ngay một sticker biểu cảm “thấy gái đẹp liền sáng mắt”
Mấy người trong nhóm cũng hùa theo trêu chọc
Nguyên Chanh làm như không thấy gì, Mao Điềm Điềm và Trịnh Nguyệt thay phiên gửi sticker đối đáp với Tiêu Khải
Nhìn Trịnh Nguyệt châm chọc Tiêu Khải trong nhóm, Nguyên Chanh không nhịn được hỏi: “Sao Nguyệt Nguyệt lại trong nhóm này nhỉ
Cô ấy đâu có tin cái video đó đâu.”
Mao Điềm Điềm cười khúc khích: “Chính vì không tin nên cô ấy vào đây để vạch trần sự thật đó chứ.”
Nguyên Chanh: Cũng hợp lý
Vì đi theo đường vòng nên họ phải leo lâu hơn
Trong nhóm, “Năm 18 Tuổi Chết Vì Poker” vẫn tiếp tục gửi video, nhưng tất cả đều giống nhau: toàn cảnh cây cối, núi rừng, thỉnh thoảng mới có bóng dáng đồng đội lọt vào khung hình, vô cùng tẻ nhạt
Mao Điềm Điềm thậm chí còn không thèm mở video mà vẫn trò chuyện rôm rả với mọi người trong nhóm, trong khi mấy người kia thì tất tả leo núi, bụng còn đang đói meo
Món thịt nướng của Nguyên Chanh và Mao Điềm Điềm đã được dọn lên
Mao Điềm Điềm nhanh chóng chụp một đống ảnh, đăng lên nhóm
Trịnh Nguyệt lập tức tham gia bình luận và khoe bữa trưa của mình
Đúng giờ ăn trưa, các thành viên khác trong nhóm cũng lần lượt chia sẻ ảnh bữa ăn của mình
Dù chỉ là một bát mì lạnh thì cũng hơn hẳn đám hành động đang ngồi gặm bánh mì khô
Khi được hỏi còn bao xa nữa mới tới nơi, cậu bạn dẫn đường đáp rằng với tốc độ của bọn họ, ít nhất cũng phải hai tiếng nữa
Bị đả kích hết lần này tới lần khác, có vài người trong nhóm họ đã bắt đầu muốn bỏ cuộc, nhưng có người lại không đồng ý, thế là bọn họ cãi nhau
Trong nhóm, có một người tên là "Quản Trị Mạng Bị Treo" thấy náo nhiệt không sợ lớn chuyện, liền đề nghị họ bật video lên để cãi nhau
Những người đang cãi nhau không có thời gian để ý tới anh ta
Trong khi đó, Nguyên Chanh và Mao Điềm Điềm chỉ tập trung vào đĩa thịt nướng của mình
Sau khi ăn hết hai phần thịt, họ mới dừng lại nhìn vào điện thoại
Trong nhóm giờ chỉ còn chín người
Mao Điềm Điềm như một con chuột nhảy vào vườn dưa hấu, lật đật lục lại lịch sử trò chuyện, rồi chia sẻ với Nguyên Chanh: “Bọn họ cãi nhau to lắm, có một người bỏ cuộc rồi
Chính là cái người có tên hai chữ cái ấy, còn một người khác là bạn của cậu ta, cũng bị đá khỏi nhóm luôn.”
Nguyên Chanh ăn một miếng ngô nướng phô mai, hơi ngọt quá mức, rồi hỏi: “Bọn họ xuống núi rồi à?”
Mao Điềm Điềm đáp: “Chắc thế
‘Poker’ vừa đá họ khỏi nhóm, giờ Triệu Anh Kiệt và Tiêu Khải đang đi tiếp vì sợ hai người kia sẽ tố cáo họ.”
Vừa nói, Mao Điềm Điềm vừa đắm chìm trong niềm vui ăn dưa
Nguyên Chanh gắp cho cô ấy thêm hai miếng thịt nướng
Mao Điềm Điềm liền cười, tiếp tục kể: “Thực ra Tiêu Khải cũng muốn bỏ cuộc rồi, nhưng Trịnh Nguyệt đang mỉa mai, kích bác cậu ta trong nhóm
Cô ấy còn nhắn riêng cho tớ bảo: ‘Phải làm cho thằng ngốc đó mệt chết đi.’”
Nguyên Chanh: Quả là một cách trả thù độc đáo
Hai người bọn họ ăn thịt nướng hơn một tiếng đồng hồ, trong lúc đó Nguyên Chanh cũng vào game hai lần, một lần để thu hoạch trứng và một lần kiểm tra xem những con ma vật thám hiểm đã mang về gì
Mao Điềm Điềm liếc nhìn qua: “Cậu vẫn còn chơi game đó à?”
Nguyên Chanh gật đầu: “Ừ, tớ thấy cũng vui, cậu có muốn thử không
tớ gửi cho cậu.”
Mao Điềm Điềm vốn không thích các game dạng “nhàn rỗi”, nhưng thấy Nguyên Chanh vốn chẳng mặn mà với game mà nay lại chơi hăng say như vậy, cô cũng thấy tò mò
Cô liền đáp: “Cậu gửi cho tớ đi.”
Nguyên Chanh giữ biểu tượng game một lúc: “Ơ, không chia sẻ được.”
Mao Điềm Điềm chế giễu: “Cái game rác rưởi gì thế, thôi, kiểu game này có nhiều mà
tớ sẽ tự tìm một cái
À, chúng ta ghé qua Thiên Nhai trước nhé, tớ muốn xem đôi giày… Bé Chanh
Cậu có nghe không đấy?”
“Hả?” Nguyên Chanh giật mình ngẩng đầu lên: "À, ừ, được rồi.”
Cô nắm chặt điện thoại, khẽ cau mày
Vừa rồi cô phát hiện ra, trò chơi này không chỉ không thể chia sẻ mà còn không thể xóa
Thông thường, khi nhấn giữ biểu tượng sẽ hiện ra nút xóa, nhưng lần này thì không
Cô vào phần quản lý ứng dụng của điện thoại, tìm mãi cũng không thấy trò chơi này đâu
Điều này khiến cô hơi lo lắng, mặc dù cô chưa có ý định xóa game vì còn lưu luyến những con ma vật nhỏ của mình
Nhưng không muốn xóa và không thể xóa là hai chuyện hoàn toàn khác nhau
Sau khi ăn thịt nướng xong, hai người đi đến trung tâm thương mại gần đó
Mao Điềm Điềm chọn một bộ đồ, rồi đi vào phòng thử
Nguyên Chanh ngồi lại giữ đồ giúp cô ấy
Có lẽ thời gian này nhóm hành động đang đi bộ đường dài nên không có ai nói gì trong nhóm, ngay cả "Poker" cũng ngừng gửi video cả tiếng đồng hồ rồi, chắc họ đang dồn sức để leo núi
Nguyên Chanh mở game ra, quả trứng của cô cũng sắp nở
Lũ ma vật vẫn đang thám hiểm, cô vuốt ve Bé Trong Suốt, nghe tiếng nó "gừ gừ" dễ thương khiến tâm trạng của cô cũng trở nên dễ chịu
Đột nhiên, một loạt tin nhắn nhảy lên liên tục từ phía trên màn hình điện thoại
Nguyên Chanh nhìn thấy thông báo từ nhóm hành động, theo phản xạ liền thoát game và mở nhóm chat ra
Tiêu Khải: [Mẹ nó, các cậu nhìn xem chúng tôi vừa chụp được gì này!]
Tiêu Khải: [ảnh.jpg] [ảnh.jpg] [ảnh.jpg]
Tiêu Khải: [Tôi đã nói video là thật mà không ai tin, nhìn mà xem, chắc chắn có chuyện ở đây!]
Tiêu Khải: [@Trịnh Nguyệt, ra đây mà xem…]
Nguyên Chanh lặng người khi nhìn những bức ảnh kia, trong đó là hình ảnh những chiến sĩ được trang bị vũ khí đầy đủ
Cô chợt im lặng
Đây là những thứ có thể đăng lên được ư?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.