Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 15: -




Tạ Thế An thỉnh an xong thì còn phải tới học đường đọc sách
Mỗi ngày hắn ta đều đến đó sớm hơn nửa canh giờ, đọc sách luyện chữ, vô cùng khắc khổ
Hắn ta đang chuẩn bị rời đi
Lúc này, đột nhiên có tiếng ầm ĩ vọng đến
Vân Sơ nhíu mày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thính Phong chạy vào thông báo: “Phu nhân, nhị thiếu gia nhìn trúng dế mèn trên tay Trần bá, bây giờ phải làm sao đây?”
Nhắc tới dế mèn, trong đầu Vân Sơ lại hiện lên hình ảnh của tiểu hài tử phấn điêu ngọc trác hôm qua
Tuy hài tử kia không có giáo dưỡng không biết lễ nghi nhảy lên người nàng làm xằng làm bậy nhưng không biết vì sao nàng lại không hề chán ghét thằng bé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng đứng dậy bước ra sân
Ánh mặt trời sáng chói lóa, các di nương đã đưa theo đám ca nhi tỷ nhi tới thỉnh an, trong sân vô cùng náo nhiệt
Vừa vặn Trần Đức Phúc cũng cầm lồng dế mèn đi tới, hai người đụng mặt nhau, Tạ Thế Duy nhìn thấy con dế mèn kia
Tạ Thế Duy tám tuổi hất cằm ra lệnh: “Đưa dế mèn cho ta!”
Trần Đức Phúc khó xử: “Hồi nhị thiếu gia, dế mèn này là phu nhân ra lệnh cho lão nô mang tới...”
“Bảo ngươi đưa thì ngươi cứ đưa, sao lại nhiều lời vô nghĩa như thế chứ!” Tạ Thế Duy hừ lạnh: “Mẫu thân trước giờ là người rộng rãi, sao có thể tiếc một con dế mèn chứ!”
“Oa, con dế mèn này thoạt nhìn rất lợi hại!” Tạ Thế Doãn bốn tuổi mở to mắt: “Nhị ca, có thể cho đệ cùng chơi với con dế mèn này không?”
Tạ Thế Duy có chút không vui
Trước giờ mẫu thân thương tam đệ nhất, tam đệ muốn cái gì có cái đó, thế mà còn tới tranh một con dế mèn của nó..
“Một tên nhóc như ngươi biết chơi cái gì, tránh sang một bên đi!”
Nó trừng mắt liếc Tạ Thế Doãn rồi đi tới chỗ Trần Đức Phúc
Trần Đức Phúc dù sao cũng chỉ là một hạ nhân, hơn nữa ông ấy cũng biết phu nhân yêu thương những vị thiếu gia này
Ông ấy cũng không chắc phu nhân có cho nhị thiếu gia con dế mèn này không, sau đó lại bảo ông ấy đi tìm một con khác..
Đang lúc ông ấy do dự thì lồng sắt đã bị Tạ Thế Duy đoạt lấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Thế Duy mở lồng sắt, còn dế mèn nhảy khỏi lồng, chạy tới chỗ bụi cỏ gần đó
“Cũng dám chạy!”
Tạ Thế Duy ném lồng sắt chạy tới
Nam hài tám tuổi là lúc thân thể linh hoạt nhất, nó lập tức nhảy về phía trước, con dế mèn đã bị nó đè dưới lòng bàn tay
Nó bò dậy, vừa nhấc mắt thì đã thấy Vân Sơ đang đứng trên bậc thang cách đó không xa
Nó vội vàng hành lễ: “Mẫu thân.”
Nhưng người khác trong sân lúc này mới chú ý thấy Vân Sơ đã ra tới, sôi nổi cúi đầu thỉnh an
Ánh mắt Vân Sơ dừng trên người Tạ Thế Duy
Nhị thiếu gia Tạ gia không di truyền được một chút thông minh cần mẫn nào của Tạ Cảnh Ngọc, trời sinh tính tình bất hảo, không thích đọc sách, tám tuổi mà còn chưa chịu tới học đường
Ngày nào cũng ngủ đến lúc mặt trời lên cao, nửa tháng có thể đến thỉnh an ba bốn ngày đã là không tệ
Tuy rằng Tạ Thế Duy không phải hài tử nàng yêu thương nhất nhưng nàng cũng chưa từng bất công, hài tử nào cũng được nàng tận tâm giáo dục..
Tạ Thế Duy không thích đọc sách, nàng đã nhờ huynh trưởng vận dụng thế lực của Vân gia đưa hài tử này vào quân doanh..
Cũng vì quyết định sai lầm này đã giúp Tạ Thế Duy tự do ra vào quân doanh của Vân gia, vật chứng chứng minh Vân gia phản loạn chính là tự tay Tạ Thế Duy giấu trong đống thư liên lạc của nàng và phụ thân..
Đầu óc quay cuồng, bầu không khí xung quanh Vân Sơ có chút đáng sợ
Tạ Thế An đứng phía sau đã nhạy bén nhận ra cảm xúc của nàng thay đổi
“Thế Duy.” Tạ Thế An tiến lên một bước, bày ra bộ dáng huynh trưởng mở miệng: “Chưa được người ta cho phép mà đã tự tiện lấy dế mèn là việc làm không quân tử, Tạ phủ là thư hương thế gia, hành vi này của đệ thật khiến Tạ gia hổ thẹn, nếu tổ phụ và phụ thân biết, chắc chắn sẽ phạt đệ úp mặt vào tường, còn không mau thả dế mèn vào lồng, xin lỗi mẫu thân!”
Tạ Thế Duy thoáng nhìn Vân Sơ
Bình thường mẫu thân sẽ nói chỉ là một con dế mèn thôi, không có gì ghê gớm, cho nó cầm đi chơi
Nhưng hiện tại mẫu thân lại đang xụ mặt, ánh mắt dọa người
Nó đành phải thả tay ra
“A, sao con dế này lại bất động rồi?” Tạ Thế Doãn kinh hô: “Không ổn, hình như con dế này bị nhị ca đè chết rồi!”
Tạ Thế Duy khảy khảy, dế mèn vẫn không nhúc nhích
Nó nhíu mày: “Sao lại dễ chết như vậy chứ...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.