Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 182: -




Vừa nghe lời này, Sở Hoằng Du vốn đã ổn định tâm tình lại cắn chặt môi
Nếu phụ vương biết nó vu hãm Đàm tiểu thư, mắng nó chỉ là việc nhỏ, nhưng chắc chắn phụ vương sẽ thấy có lỗi với Đàm tiểu thư mà đáp ứng cưới Đàm tiểu thư vào cửa
Làm sao bây giờ, rốt cuộc phải làm sao bây giờ, tại sao nó lại phá hỏng mọi chuyện thế này
Nó thoáng nhìn Vân Sơ, vô cùng khát vọng bản thân có thể quang minh chính đại gọi nàng một tiếng mẫu thân, nhưng giấc mộng này có lẽ mãi mãi sẽ không thực hiện được
Nó không tự chủ lui về sau một bước
Chỉ nghe thấy tiếng thét chói tai của Đàm nhị tiểu thư, ngay sau đó là một tiếng bùm, Sở Hoằng Du lập tức rớt xuống hồ
“Du ca nhi!”
Vân Sơ không hề nghĩ ngợi gì đã vọt tới, cả giày cũng không kịp tháo ra mà đã nhảy thẳng xuống hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Phu nhân!”
Thính Sương bị dọa ngây người, cũng nhảy xuống theo, Thính Phong sẽ không biết bơi, vội vàng chạy khắp nơi tìm một nhánh cây dài
Do là mùa hè nên nước hồ cũng không lạnh, chỉ là hồ rất sâu
Vân Sơ cảm thấy vô cùng may mắn vì lúc nhỏ nương thường đưa nàng tới thôn trang chơi, nàng nghịch ngợm thích nghịch nước, nương sợ nàng rớt xuống sông chết chìm nên đã tìm người dạy nàng bơi lội
Nàng vừa nhảy xuống đã vội vã tìm Sở Hoằng Du đã bị chìm xuống hồ
Dưới đáy hồ đều là rong rêu, tiểu gia hỏa rơi xuống đã bị rong quấn lấy mắt cá chân, đang liều mạng giãy giụa
Vân Sơ nhanh chóng bơi qua đó
Nàng tháo bỏ mấy đám rong, sau đó ôm lấy bả vai của tiểu hài tử từ phía sau, kéo nó bơi lên trên mặt nước
Cuối cùng cũng trồi lên tới mặt hồ, tiểu gia hỏa có thể thở được thì lập tức lấy lại sức lực, hai tay hai chân ôm chặt eo Vân Sơ
Vân Sơ đã nhiều năm không xuống nước, bị nó quấn lấy như vậy, tay chân không biết phải dùng lực thế nào, thân thể lại chìm xuống, bất ngờ không kịp phòng bị nên uống mấy ngụm nước
Sở Hoằng Du căn bản không biết hành động của mình gây phiền toái cho Vân Sơ như thế nào
Nó chỉ biết ôm chặt lấy người trước mặt, bằng không sẽ chìm xuống nước lần nữa mất, loại cảm giác bị đè nén hít thở không thông này thật sự không thể tiếp thu nổi
Vân Sơ bị nó làm cho mất thăng bằng, liên tục uống ba bốn ngụm nước hồ
Nàng lại nghe được tiếng của Thính Sương từ xa truyền đến, từ nhỏ Thính Sương đã cùng nàng học bơi, có Thính Sương giúp đỡ hẳn là sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều
Đúng lúc này, nàng cảm giác trên đầu xuất hiện một bóng ma
Còn chưa kịp nhìn rõ là gì thì eo nàng đã bị người ta ôm lấy, ngay sau đó, nàng và Sở Hoằng Du đã được vớt ra khỏi mặt nước
Nàng theo bản năng ôm chặt hài tử đang treo trên người mình, cùng lúc đó, bản thân nàng lại rơi vào một lồng ngực dày rộng
Nàng ngẩng đầu thì trông thấy sườn mặt của nam nhân, là Bình Tây Vương
Nàng lập tức giãy dụa theo bản năng
“Đừng nhúc nhích.” Âm thanh của Sở Dực rất trầm: “Cẩn thận rơi xuống hồ.”
Nàng cúi đầu, chỉ nhìn thấy Sở Dực ôm lấy nàng rồi nhẹ nhàng điểm lên mặt hồ, chỉ trong nháy mắt đã đáp lên bờ
Một đám người lập tức vây lại, Sở Dực xoay người chặn tầm mắt của đám hộ vệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn rũ mắt, nhìn nữ tử toàn thân ướt đẫm, y phục mùa hạ mỏng manh phác họa ra thân hình tinh xảo..
Hắn nhanh chóng dời tầm mắt, cởi áo ngoài của mình đắp lên người Vân Sơ
Thính Phong cầm nhánh cây dài chạy đến hỗ trợ bị dọa cho sợ ngây người, mãi đến khi Sở Dực ôm Vân Sơ lên bờ, nàng ấy mới lấy lại tinh thần
Nàng ấy ném nhánh cây trong tay xuống, vừa cởi bỏ áo ngoài vừa chạy tới chỗ Vân Sơ, sau đó lại chen vào giữa Sở Dực và Vân Sơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng ấy một tay nắm lấy y phục nam nhân trên người Vân Sơ xuống, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất khoác áo của mình lên người Vân Sơ
Thấy Vân Sơ được bọc kín mít không lộ ra chút gì, lúc này nàng ấy mới thở phào một hơi, sau đó dùng y phục nam nhân trùm lên người Sở Hoằng Du cũng đã ướt đẫm
Bên kia, Thính Sương dưới sự trợ giúp của Đàm nhị tiểu thư cũng đã bò ra khỏi hồ, toàn thân sũng nước
Đàm nhị tiểu thư ở bên này giúp Thính Sương, tất nhiên không thấy được Vân Sơ nhảy ra khỏi hồ như thế nào..
Vu Khoa đi tìm đám người Trịnh ma ma vừa tới nơi thì thấy cả người Thính Sương đang ướt dầm dề, hắn không nói hai lời đã cởi xiêm y của mình, đi về phía Thính Sương

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.