Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 185: -




Thân thể mềm mại rơi vào trong ngực khiến toàn thân Sở Dực cứng lại
Hắn chưa bao giờ gần gũi với nữ nhân như thế, trừ đêm hôm đó..
Hắn vội vàng đỡ nàng đứng lên
Trong khoảnh khắc đó, ngoài mùi thơm của dầu gội, hắn còn ngửi được hương vị chỉ thuộc về nữ nhân
Hình như đã từng ngửi được ở đâu đó..
“Đa tạ Vương gia.”
Vân Sơ lui về sau hai bước to, tránh xa nam nhân trước mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Dực nhìn nàng, so với từng cơn sóng đang gợn lên trong lòng hắn, nàng lại trông quá thản nhiên
Cứ như dù có chuyện gì xảy ra thì gương mặt của nàng vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh như vậy
Hắn còn đang nghĩ ngợi trong lòng thì sắc mặt của Vân Sơ đã trở nên khó coi, nàng nghiêng mặt, nhìn về phía Sở Hoằng Du đang đi bên cạnh
“Tiểu thế tử, ngài không có gì muốn nói sao?”
Lúc nãy nàng đột nhiên ngã về phía trước chính là do tiểu gia hỏa này đẩy nàng
Sở Hoằng Du cúi đầu, hai đầu ngón trỏ gõ vào nhau: “Thực xin lỗi, con, con không cố ý..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
con chỉ là...”
Nó chỉ muốn để mẫu thân cùng phụ vương bồi dưỡng tình cảm một chút, muốn mẫu thân yêu thích phụ vương, muốn cho phụ vương nguyện ý cưới mẫu thân làm vương phi
Mẫu thân có thể gả cho người kém cỏi như Tạ Cảnh Ngọc, cớ gì không được gả cho phụ vương của nó
Vân Sơ làm sao mà không biết thằng bé đang nghĩ gì
Nàng ngồi xổm xuống, mở miệng nói: “Du ca nhi, hôm nay con đã làm sai ba việc, thứ nhất là vu hãm Đàm nhị tiểu thư, thứ hai là chưa nhận sai đã chạy trốn, suýt nữa là xảy ra chuyện, thứ ba là cố ý đẩy người..
Tuy ta đã nói biết sai mà sửa là hài tử ngoan, nhưng cứ nhận sai rồi lại tiếp tục phạm sai, cái này không gọi là không việc thiện nào hơn mà là..
dạy mãi không sửa.”
Nếu không phải nàng vừa lúc đi ngang qua, không biết Đàm nhị tiểu thư sẽ gánh bao nhiêu tiếng xấu
Nếu không phải nàng biết bơi, e là tiểu gia hỏa này đã chết chìm dưới hồ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải nàng đã sống nhiều hơn mấy chục năm, bị nam nhân khác ôm như vậy, e là nàng đã xấu hổ và tức giận đến chết
Sở Hoằng Du mở to hai mắt nhìn
Đây là lần đầu tiên mẫu thân nói chuyện nghiêm khắc với nó như vậy, còn nói nó dạy mãi không sửa
“Ta hy vọng con là một hài tử phẩm hạnh đoan chính.” Vân Sơ sờ đầu nó: “Được rồi, ta phải đi rồi.”
Nàng đứng lên, hành lễ với Sở Dực: “Vương gia, là thần phụ vượt quyền.”
“Tạ phu nhân nói rất hay.” Sở Dực mở miệng: “Là bổn vương không biết dạy con, đã khiến Tạ phu nhân gặp nhiều phiền toái, sau này bổn vương nhất định sẽ chú tâm quản giáo khuyển tử.”
Vân Sơ không nói thêm gì nữa
Nàng rời khỏi thôn trang, bước lên xe ngựa, quay đầu thì lại thấy tiểu gia hỏa cũng đang nước mắt lưng tròng nhìn nàng
Nàng không khỏi thở dài
Sống lại một đời, nàng không từ thủ đoạn đối phó người Tạ gia, thật ra nàng cũng đâu có tư cách bảo Du ca nhi phải làm một người phẩm hạnh đoan chính
Nhưng nàng thật sự hy vọng nó trở thành một đứa trẻ ngoan, đọc vạn quyển sách, đi ngàn dặm đường, trở thành một thiếu niên chính trực, có khí phách tựa tùng bách, có tấm lòng thương xót thế nhân..
Mà người ti tiện như nàng đáng bị hư thối theo năm tháng, sao có thể nhận nổi sự yêu thích của thằng bé
Nhưng thằng bé đang khóc
Vân Sơ mềm lòng, rối tinh rối mù
Nàng đành phải lộ ra một nụ cười
Sở Hoằng Du tức khắc nín khóc mỉm cười, quơ chân múa tay nói: “Phụ vương, mẫu thân cười với con, ngài ấy chắc chắn sẽ tha thứ cho con...”
“Nếu nàng tha thứ cho con thì con cũng đừng phụ lại kỳ vọng nàng dành cho con.” Sở Dực mở miệng: “Một người phẩm hạnh đoan chính cần phải đọc rất nhiều sách, sau khi về nhà phải nghiêm túc chăm chỉ theo tiên sinh học tập, mùa thu năm nay, ta sẽ đưa con tới Quốc Tử Giám.”
Sở Hoằng Du khụt khịt gật đầu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.