Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 273: -




Màn đêm buông xuống, ánh đèn sáng rực
Vân Sơ và Tạ Phinh lúc này mới trở lại Tạ gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay Tạ Phinh ở Vân gia đã kết giao được với rất nhiều người mà trước đó nàng ta không thể với tới, nàng ta càng ngày càng tin tưởng hành động của mình ở chùa Khánh An ngày đó là vô cùng chính xác
Không có của hồi môn cũng không sao, sau khi trở thành An Tĩnh Vương phi, thứ nên có đều sẽ có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sáng hôm sau, Tạ Thế An vẫn là người đầu tiên tới thỉnh an
Trên trán hắn ta có một vết sẹo, chính là ấn kỳ lần trước bị Tạ Thế Duy đánh, nếu không nhìn kỹ sẽ nhìn không ra
“Mấy ngày nữa là ngày nghỉ của thư viện Hoài Đức.” Vân Sơ nhìn hắn ta nói: “Chờ đến tháng chín là phải tới Quốc Tử Giám đọc sách, chờ phụ thân con hết bệnh thì bảo ngài ấy tìm cách đưa con đến gặp lão sư của Quốc Tử Giám.”
Tạ Thế An vốn muốn nói nhờ ngoại công đưa hắn ta đến bái phỏng tế tửu của Quốc Tử Giám tế, nhưng mẫu thân đã mở lời như vậy, hắn ta cũng không tiện đòi hỏi
Hắn ta chắp tay rời khỏi thiên thính
Chỉ một lúc sau, đám người đến thỉnh an đều đã tới
Gần đây Tạ gia xảy ra rất nhiều chuyện, tâm tình của người Tạ gia cũng biến hóa rất vi diệu
Thính Vũ nắm tay Tạ Thế Doãn an tĩnh đứng đó, ngoài mấy câu thỉnh an thì không nói thêm lời nào
Đào di nương ngày ngày chăm sóc Tạ Thế Khang, hài tử sinh non vốn dĩ khó nuôi hơn hài tử bình thường rất nhiều, dù có nhũ mẫu giúp đỡ nhưng một phụ nhân trẻ tuổi như nàng ta cũng đã sắp chịu không nổi
Giang di nương đang hầu bệnh Tạ Cảnh Ngọc, thức ngày thức đêm, khí sắc cũng không được tốt
“Không có chuyện gì nữa thì lui ra đi.” Vân Sơ phất phất tay, mấy di nương cúi đầu lui ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng trở lại nội thất, thay một bộ xiêm y gọn gàng linh hoạt, mang theo một số thứ tiểu hài tử yêu thích, chuẩn bị khởi hành đến thôn trang suối nước nóng ở ngoài thành
Vừa ra tới sân Sanh Cư, Giang di nương đã quay lại nói: “Phu nhân, đại nhân nói có chuyện quan trọng muốn thương nghị với phu nhân, mời phu nhân sang đó một chuyến.”
Vân Sơ nhíu mày: “Cứ nói ta không rảnh.”
“Chiều hôm qua đại nhân đã bảo thiếp thân tới Sanh Cư rất nhiều lần mà không đợi được phu nhân về nên đành thôi.” Giang di nương nhỏ giọng nói: “Phu nhân vẫn nên đi một chuyến đi.”
Vân Sơ tính toán chắc phải tới giữa trưa nàng mới quay lại
Nàng nhếch môi theo Giang di nương tơi thư phòng của Tạ Cảnh Ngọc
Mới vừa vào đã nghe được mùi thuốc gay gắt lan tỏa khắp viện tử
“Đại nhân, phu nhân đã tới.”
Giang di nương đứng ngoài cửa thông báo, chờ Vân Sơ tiến vào thì nàng ấy cũng vào bếp canh lò thuốc
Vân Sơ cất bước đi vào: “Bảo Giang di nương tìm ta tới là muốn thương nghị chuyện gì?”
Ánh mắt Tạ Cảnh Ngọc dừng trên xiêm y của nàng cùng với kiểu trang điểm không giống bình thường, hắn ta mở miệng: “Phu nhân muốn ra ngoài sao?”
“Ừ, ra thôn trang ngoài thành.” Vân Sơ thuận miệng đáp: “Thời gian không còn sớm, có việc mau nói.”
Lúc nàng nói chuyện có để ý tới gương mặt của Tạ Cảnh Ngọc trắng bệch dọa người, vốn dĩ da hắn ta đã trắng, sau khi đổ bệnh thì lại càng trắng hơn
Nàng còn thấy trên cửa sổ cạnh giường bệnh xuất hiện thêm một chậu hoa, không biết đã có từ khi nào
Nàng đến gần, cẩn thận nhìn nhìn, không khỏi cong môi cười, nàng nhận ra thứ hoa này
Không lâu trước đây, nàng tìm phương thuốc tránh thai dùng cho Tạ Cảnh Ngọc thì có thấy qua loại hoa này ở trong sách, có thể khiến nam nhân đoạn tử tuyệt tôn, còn có rất nhiều tác dụng phụ
Nàng mở miệng: “Đây là hoa ai mang tới?”
“Mấy hôm trước An ca nhi đưa tới.” Tạ Cảnh Ngọc không muốn nói chuyện này, dừng một chút rồi nói: “Nhạc phụ đại nhân gần đây có bận rộn không, nàng có thể nhờ nhạc phụ đại nhân đưa An ca nhi đi gặp tế tửu Quốc Tử Giám không?”
Vân Sơ cười
Tạ Thế An cũng thật tàn nhẫn, lại có thể ra tay độc ác với cả phụ thân thân sinh của mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.