Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 297: -




Sở Dực cưỡi ngựa đến
Hắn đến trước mặt mọi người, xoay người xuống ngựa, nhìn Vân Tư Lân rồi nói: “Đến tiễn tướng quân một đoạn đường, cũng may không tới muộn.”
Vân Tư Lân đưa Sở Dực sang bên cạnh: “Vương gia bây giờ diệt phỉ vô số, được Hoàng Thượng vô cùng tín nhiệm, bá tánh kính yêu, cũng vì vậy mà khiến Thái Tử kiêng kị, không biết Vương gia có nhận ra?”
Sở Dực mở miệng: “Nếu vì Thái Tử kiêng kị mà che giấu mũi nhọn, từ bỏ binh quyền thì là thẹn với phụ hoàng, thẹn với bá tánh, chuyện ta nên làm ta vẫn sẽ tiếp tục làm.”
Vân Tư Lân gật gật đầu
Ông ấy chính là thưởng thức tính tình này của Bình Tây Vương nên mới nguyện ý mang hắn cùng ra chiến trường rèn luyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những vị hoàng tử đã trưởng thành trong cung hiện nay, Thái Tử là chính cung Hoàng Hậu sinh ra, nhị hoàng tử tài năng xuất chúng, bên ngoài có hiền danh, tam hoàng tử cũng chính là Bình Tây Vương theo võ, rất có uy danh trong dân chúng..
Trên triều đình bây giờ cũng đã âm thầm hình thành ba đảng phái
Nếu Vân gia muốn chọn hiền chủ thì chỉ có thể chọn một trong số bọn họ
Có lẽ Bình Tây Vương..
Nhưng vẫn cứ phải quan sát thêm hai năm rồi mới quyết định
Ông ấy mở miệng: “Lần này ta đi Nam Việt, không biết bao lâu mới có thể trở về, nếu Vân gia xảy ra chuyện gì, mong Vương gia quan tâm nhiều hơn.”
Sở Dực vui vẻ đồng ý
Nói xong chuyện cần nói, Vân Tư Lân từ biệt mọi người, xoay người lên ngựa chạy về phía nam
Nhìn ông ấy biến mất trên đường lớn, Sở Dực lúc này mới thu hồi ánh mắt, vừa quay đầu đã nhìn thấy sườn mặt Vân Sơ
Hôm ấy nàng vừa rời khỏi thôn trang suối nước nóng thì hắn đã cho người đi tra chuyện hậu viện Tạ gia
Hắn biết tự tiện đi thăm dò chuyện hậu trạch của một nữ tử như vậy là không ổn..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
nhưng hạt giống trong lòng hắn bây giờ đã thành đại thụ che trời, còn điên cuồng mọc ra vô số cỏ dại, hắn căn bản không thể khống chế cảm xúc bí mật kia, hắn cần phải tìm một nơi phát tiết ra ngoài
Hắn vẫn luôn cảm thấy bản thân là một người thẳng thắn, sẽ không bao giờ dùng thủ đoạn để giành được thứ mình muốn
Nhưng lúc hạ nhân tới hội báo cho hắn những chuyện xảy ra ở Tạ gia, hắn lại cảm thấy may mắn vì cuộc sống của nàng quá tệ, như để hắn có lý do làm những chuyện không tưởng..
Nhưng hắn lại càng đau lòng nhiều hơn, đau lòng năm năm nàng ở Tạ gia..
Hắn chậm rãi kiên định, không ngại dùng một ít biện pháp khiến nàng rời khỏi Tạ gia..
Ngoài đêm tân hôn, nàng và trượng phu lại chưa cùng phòng
Trượng phu của nàng trước sau nạp bốn tiểu thiếp, sinh một đống thứ tử thứ nữ
Nàng ở Tạ gia sống không được như ý
Vân Trạch đang muốn mở miệng nói chuyện thì cảm giác hình như Sở Dực đang nhìn Vân Sơ
Hắn nhìn về phía Sở Dực, trong đôi mắt lạnh băng kia, lại thấy được một tia đau lòng
Lồng ngực hắn kinh ngạc run lên, làm bộ ho khan
Sở Dực lại dường như không nghe thấy, cặp mắt kia vẫn cứ như mọc trên người Vân Sơ
“Đại ca, huynh cảm lạnh à?” Vân Sơ quan tâm hỏi
“Chỉ là hơi khô cổ.” Vân Trạch làm như không có việc gì: “Đi thôi, chúng ta về thành.”
Lâm thị cùng Vân Sơ đỡ Liễu Thiên Thiên đang mang thai lên xe ngựa, Vân Trạch cùng Sở Dực cưỡi ngựa đi phía trước xe
Vân Trạch thở dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Dực hỏi hắn: “Vân đại nhân phát sầu chuyện gì sao, đang lo lắng cho an nguy của Vân tướng quân à?”
“Cha ta mang theo ba trăm thân binh, không có gì để lo lắng.” Vân Trạch thầm nghĩ, Sơ nhi còn ghi hết tất cả những chuyện ông ấy sẽ gặp trên đường, người nào, nguy hiểm gì..
vào giấy, nếu cha hắn còn xảy ra chuyện thì chỉ có thể nói là vận mệnh của Vân gia vốn đã như vậy
Hắn dừng một chút rồi nói: “Là chuyện của Sơ nhi, chuyện nhà không nên nói với Vương gia.”
Nghe vậy, Sở Dực lập tức nói: “Ta và cha ngươi là bằng hữu vong niên, cũng coi như cùng lớn lên với ngươi, ngươi phiền lòng, ta thân là bằng hữu, nguyện ý lắng nghe, cùng ngươi phân ưu.”
Vân Trạch chợt khựng lại
Xem ra không phải là hắn nghĩ nhiều, Bình Tây Vương đối với Sơ nhi quả thật là..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.