Tạ Thế An cầm thiệp đến bái phỏng đồng học
Xe ngựa đang đi trên đường thì đột nhiên bị chặn ở đằng trước, hắn ta chỉ đành xuống xe đi bộ, đi chưa được vài bước thì đã thấy một hình bóng quen thuộc xuất hiện
Con ngươi hắn ta co rút, nhanh chóng đuổi theo
Nhưng thân ảnh kia xuyên qua ngõ nhỏ, không biết đã vào cửa hàng nào mà lại biến mất không thấy tăm hơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Thế An ngẩng đầu, trước mặt là một sòng bạc
Hắn ta lập tức trầm mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu hắn ta không nhìn lầm thì bóng người vừa nãy chính là Hạ Húc đã biến mất mấy tháng trước
Tuy chỉ thấy một sườn mặt nhưng hắn ta chắc chắn đó là thân cữu cữu của hắn ta, tên thật là Hà Húc
Kinh thành có người tra chuyện của Hà gia, Hà Húc xuất hiện ở kinh thành thật sự là quá nguy hiểm
Mẫu thân thân sinh của hắn ta đã bị bức chết, sao Hà Húc lại còn tiêu dao tự tại, nếu là bị người khác theo dõi, hậu quả không dám tưởng tượng..
Tạ Thế An nhanh chóng quyết định đi vào sòng bạc, bên trong tiếng người ồn ào, khắp nơi đều là người với người, hắn ta tìm khắp một vòng cũng không tìm được bóng dáng của Hà Húc
Hắn ta bất chấp việc đưa thiệp mời cho đồng học, vội vàng quay người về Tạ phủ
Hắn ta đến thư phòng tìm Tạ Cảnh Ngọc, hạ nhân lại nói Tạ Cảnh Ngọc còn chưa trở về
Hắn ta biết sau khi đại tỷ thành Vương phi u, phụ thân đã được triều đình “đoạt tình”, kết thúc hiếu kỳ sớm, cho nắm giữ một công việc béo bở ở Hộ bộ
Nghe nói người của Hộ bộ luôn nhắm tới vị trí này, ngày ngày kiểm kê kho bạc..
Tới đêm Tạ Cảnh Ngọc mới trở về
Thân thể hắn ta vốn đã không tốt, cộng thêm nhiều ngày mệt nhọc, đi đường cũng có chút khập khiễng, chân trái kéo lê trên đất, không còn phong thái Trạng Nguyên lang nhẹ nhàng như lúc xưa
Nhưng thần thái của hắn ta vẫn sáng láng, nét mặt cứ như đang tỏa sáng
Tạ Thế An vội vàng bước qua đỡ phụ thân vào phòng, ngồi xuống ghế rồi lại rót thêm một ly trà
Tạ Cảnh Ngọc không vội uống trà, lấy ra một chồng ngân phiếu từ trong tay áo, ít nhất là năm sáu ngàn lượng bạc
Tạ Thế An không thể tin được: “Phụ thân, số bạc này từ đâu mà có?”
Sau lễ tang của lão thái thái, Tạ gia đã chẳng còn lại bao nhiêu bạc, bằng không cũng không đến mức không chuẩn bị nổi hồi môn cho đại tỷ
“Sổ sách của Hộ bộ phức tạp rườm rà, mấy ngày nay ta đã đối chiếu sửa sang sổ sách trong vòng năm năm nay, đã nhiều ra được chừng này bạc.” Tạ Cảnh Ngọc lộ ra vẻ hưng phấn sâu thẳm: “Có thể thấy đám người quản sổ sách của Hộ Bộ phế vật thế nào, chỗ thì thừa, chỗ thì thiếu, thêm thêm giảm giảm, cuối cùng nhiều ra khoảng bảy ngàn một trăm lượng
Ta chỉ lấy ngàn, còn thừa hơn hai ngàn đều ghi vào sổ sách.”
Tạ Thế An nhíu mày: “Phụ thân, ngài vừa mới tiếp nhận vị trí này, làm như vậy sợ là không ổn.”
Chờ đến khi đứng vững gót chân, chờ chung quanh không còn nhiều người nhìn chằm chằm thì mới làm, không phải sẽ càng ổn thỏa hơn sao
“Con không hiểu.”
Tạ Cảnh Ngọc lắc lắc đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ta nhờ vào quan hệ của Bình Tây Vương mới nhận được công việc béo bở này, hắn ta phải đào được thành tích thì mới có thể làm Bình Tây Vương tin phục
Hắn ta chia nửa năm ngàn lượng kia, một nửa cất trong thư phòng, nửa còn lại được đặt trong một cái tráp, chờ tích lũy được kha khá thì sẽ đưa tráp này cho Bình Tây Vương, biểu hiện lòng trung thành của hắn ta
Tạ Thế An mấp máy môi, còn muốn khuyên gì đó nhưng đột nhiên nhớ ra bản thân còn có chuyện quan trọng hơn, lập tức đổi đề tài: “Phụ thân, hình như hôm nay con thấy Hà Húc ở trên phố.”
“Thật sao?” Tạ Cảnh Ngọc vội vã đứng lên: “Không phải hắn ta thiếu hơn chục ngàn lượng bạc, sợ bị chủ nợ chém chết nên đã sớm rời khỏi kinh thành sao?”