“Sơ nhi, con đừng đi...” Nguyên thị giữ nàng lại: “Hiện giờ Tạ gia chỉ còn một mình con sáng suốt, con không thể mặc kệ được, Sơ nhi, con mau nghĩ cách đi, giúp An ca nhi qua khỏi cửa ải khó khăn này rồi lại nói...”
Vân Sơ rút tay áo của mình ra, tiếp tục cất bước đi ra ngoài
“Nó sợ bị Tạ gia liên lụy, sợ Vân gia cũng sẽ bị người ta chỉ trích!” Tạ Trung Thành tức giận nói: “Nó bày ra bộ dáng vô tâm như vậy, nhất định là muốn hòa ly, Cảnh Ngọc, ta nói cho ngươi biết, dù thế nào cũng không được cho nó thư hòa ly
Hưu thư cũng không được
Cả đời nó cứ cột chung với Tạ gia đi!”
Vân Sơ vừa bước ra ngoài đã nghe thấy một câu như thế, không nhịn được cười khẩy
Đến lúc này mà người Tạ gia vẫn chưa nhìn rõ tình thế..
Một đám người Tạ gia ở từ đường nói chuyện suốt một đêm nhưng cũng chẳng nghĩ ra được cách gì
Sáng hôm sau, Tạ Cảnh Ngọc gấp rút sắp xếp xe ngựa đưa Tạ Thế An về Ký Châu tránh đầu sóng ngọn gió
Giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt, tránh qua được trận phong ba này rồi lại tính
Nhưng xe ngựa vừa chuẩn bị xong thì cửa lớn Tạ phủ đã bị gõ vang
Tạ Cảnh Ngọc lảo đảo: “Triều đình sẽ không hành động nhanh như vậy, không cần tự dọa bản thân.”
Hắn ta cất bước, chân trái đã sớm mất đi khống chế, là đùi phải kéo chân trái gian nan bước ra cổng lớn, bảo gia đinh mở cửa ra
Nghênh diện chính là một tiểu thái giám, thái giám cầm thánh chỉ trong tay
“Người Tạ gia nghe chỉ!”
Một đám người vội vàng quỳ gối trong viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu rằng: Trưởng tử Tạ gia Tạ Thế An, giấu giếm thân phận hậu nhân Hà gia vào Quốc Tử Giám, là tội khi quân, đầu giam tái thẩm!”
Hai thị vệ ở phía sau bước lên, đè Tạ Thế An xuống, dùng xiềng xích gô lại rồi áp giải ra ngoài
“An ca nhi
Đừng mà!”
Nguyên thị không nhịn được khóc lớn, đứng dậy muốn chạy ra ngoài
“Thánh chỉ còn chưa đọc xong, đứng dậy giữa chừng là bất kính với Hoàng Thượng!” Tiểu thái giám lạnh giọng quát: “Hộ bộ Lang trung Tạ Cảnh Ngọc nạp nữ nhi Hà gia làm di nương, mười mấy năm giấu giếm không báo, xúc phạm luật pháp bổn triều..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
ấn luật cách đi chức quan, biếm làm thứ dân, phạt ba mươi ngàn lượng, con cháu Tạ gia cả đời không được tham dự khoa cử vào triều làm quan
Khâm thử!”
Tiểu thái giám khép thánh chỉ lạnh lùng nói: “Nếu trong một tháng không gom đủ ba mươi ngàn lượng thì Tạ đại nhân phải đến biên thành tu sửa tường thành, lấy lao gán nợ.”
“Phốc!”
Tạ Cảnh Ngọc che ngực phun ra một ngụm máu đen, trực tiếp hôn mê bất tỉnh
“Vâng vâng vâng, bọn ta nhất định gom đủ bạc!” Nguyên thị khóc lớn nói: “Vị công công này, xin hỏi An ca nhi sẽ bị giam ở đâu, bọn ta có thể đi thăm không, chuyện này còn có đường cứu vãn không?”
“Hắn ta phạm phải tội khi quân, không phán chém đầu đã là Hoàng Thượng nhân từ!” Tiểu thái giám trào phúng: “Sớm biết có hôm nay, lúc đầu hà tất làm như vậy.”
Người tuyên chỉ rời đi, mang cả Tạ Thế An đi cùng
Rất nhiều người vây trên phố xem náo nhiệt, ném cải ung và trứng thúi vào Tạ Thế An
Tạ Thế An chết lặng
Hắn ta cho rằng bức tử mẫu thân thân sinh thì sẽ không còn ai biết được chuyện này, hắn ta có thể không cần cố kỵ thứ gì mà bước vào triều đình
Nhưng hắn ta sai rồi..
Một bước sai, từng bước sai
Đời này của hắn ta xong rồi..
Nguyên thị che miệng khóc rống không thôi, một đại nam nhân như Tạ Trung Thành cũng đỏ mắt, thấy Tạ Cảnh Ngọc còn nằm dưới đất, ông ta lạnh lùng quát: “Đám người các ngươi còn đứng trơ ra đó làm gì, mau đỡ người dậy, đi mời đại phu!”
Đám hạ nhân liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng phủi tay bỏ đi
Tạ gia đã thành ra như vậy, bọn họ còn ở lại đây làm gì, chờ bị khấu trừ tiền tiêu hàng tháng sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có một hạ nhân cuốn gói rời đi thì những hạ nhân khác cũng học theo, cuối cùng chỉ còn lại một hai gia nô tâm phúc ở lại
Còn có hạ nhân ở Sanh Cư, từ nhất đẳng nha hoàn tới bà tử thô sử đều chỉnh tề ở đó
Thực rõ ràng, hạ nhân Sanh Cư và hạ nhân Tạ phủ cứ như là người ở hai thế giới..