Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 360: -




Sở Dực thấy sự mong đợi trong mắt của Vân Sơ
Hắn không biết tại sao nàng lại có biểu cảm như vậy
Hắn mở miệng trả lời: “Hai mươi bốn tháng chạp năm nay là sinh thần năm tuổi của bọn nhỏ.”
Vân Sơ khẽ giật mình
Hai mươi bốn tháng chạp..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng sinh hài tử vào ngày hai mươi ba tháng chạp, tuyết bay tán loạn, hài tử ra đời vào cuối giờ Hợi ngày hai mươi ba
Nếu Tạ Cảnh Ngọc vứt hài tử ở cửa phủ Tuyên Võ hầu, Tần Minh Hằng lại đưa hài tử tới phủ Bình Tây Vương, có thể là ngày hai mươi bốn tháng chạp..
“Vân tiểu thư, ngươi làm sao vậy?”
Sở Dực cảm giác thân hình nàng đang lảo đảo, hắn bất chấp nam nữ cách biệt, đỡ lấy bả vai nàng
Làn da nóng rực áp vào khiến Vân Sơ nháy mắt hoàn hồn, nàng nhanh chóng lui về phía sau một bước: “Vương gia, ta cáo từ trước.”
Nàng chưa từng vội vàng như vậy bao giờ
Nàng ngồi lên xe ngựa, dặn dò xa phu: “Đi Lạc phủ.”
Xe ngựa chạy nhanh trên đường lớn, rất nhanh đã đến phủ đệ của Tam phẩm Lạc gia
Vân Sơ không có bái thiếp, tự báo gia môn, gia đinh vào trong thông báo rồi vội vã đưa Vân Sơ vào Lạc gia, tới thẳng viện của Lạc thị
“Lạc nương tử.”
Vân Sơ chào hỏi nàng ấy
Nàng phát hiện Lạc thị gầy, tiều tụy đi rất nhiều nhiều, hốc mắt cũng thâm quầng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tạ phu nhân.” Lạc nương tử cười: “Biết Tạ phu nhân đến, ta đã cho người pha trà ngon, sắp xong rồi.”
Vân Sơ nhìn lên bàn, trà thường ngày Lạc nương tử dùng chính là loại trà tầm thường nhất
Nàng đoán sau khi hòa ly với Tuyên Võ hầu, Lạc gia cũng không hoàn toàn mở lòng tiếp nhận nữ nhi đã gả đi này
Làm nữ tử đã khó, nữ tử đã hòa ly lại càng khó hơn
Vân Sơ bị một đống chuyện quấn thân, tạm thời không có tâm tư đồng tình với Lạc nương tử
Nàng đè nén cảm xúc, mở miệng nói: “Tuyên Võ hầu đào tẩu trên đường lưu đày rồi bị bắt lại, Lạc nương tử hẳn có nghe qua đúng không?”
Lạc nương tử khựng lại, không nói gì
“Người thẩm vấn Tuyên Võ hầu có chút giao tình với cha ta, hắn nói với ta ít ngày nữa Tuyên Võ hầu sẽ bị xử trảm.” Vân Sơ rũ mắt: “Tuyên Võ hầu mong trước khi chết có thể gặp mặt cốt nhục duy nhất của hắn ta lần cuối.”
Lạc nương tử cười: “Triển ca nhi gần đây luôn gặp ác mộng vì trong ấn tượng của nó, nó đã bị phụ thân thân sinh bóp cổ gần chết, nó sẽ không đi gặp Tần Minh Hằng lần cuối, không có khả năng.”
Vân Sơ gật đầu: “..
Hắn ta chết chưa hết tội, để hắn ta ôm hận mà chết cũng được.”
Nàng vừa nói vậy thì Lạc thị lại trầm mặc
Tình cảm phu thê nhiều năm với Tần Minh Hằng không phải giả, không phải ngày một ngày hai là có thể xóa bỏ hoàn toàn
Mà tình cảm phụ tử cũng không giả, mấy năm nay Tần Minh Hằng luôn bảo vệ hài tử, nàng ấy cũng nhìn thấy
Hài tử kiêu căng, vô pháp vô thiên cũng là do Tần Minh Hằng quá cưng chiều..
Hiện giờ hài tử còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu
Sau này trưởng thành, có thể khi nào sẽ trách nàng ấy không cho nó nhìn mặt phụ thân lần cuối
Lạc nương tử uống cạn chung trà, quay đầu nói với nha hoàn: “Mang ca nhi lại đây.”
Chỉ chốc lát sau, nha hoàn đã đưa Lạc Triển tới
Vân Sơ từng gặp hài tử này vài lần, đứa nhỏ trước đây tràn ngập hơi thở ăn chơi trác táng, lúc này lại an tĩnh đứng đó, bộ dáng vô cùng ngoan ngoãn
Nàng thở dài, không có phụ thân che chở, hài tử tự nhiên phải thu liễm tính xấu của mình
Lạc nương tử hỏi nó: “Triển ca nhi, cha con muốn gặp con, con có đồng ý không?”
Lạc Triển mím môi, cúi đầu, hồi lâu sau mới chậm rãi gật đầu
Lạc nương tử sờ đầu nhi tử: “Vậy đi thôi.”
Xe của Vân Sơ đi đằng trước
Mẫu tử Lạc gia ngồi xe ngựa theo sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhanh đã trở lại cửa Đại Lý Tự

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.