Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 417: -




Sở Dực nhìn ba mẫu tử bọn họ, cánh môi sung sướng cong thành một độ cung
Ý trung nhân hắn chôn tận đáy lòng lại là mẫu thân thân sinh của hài tử hắn..
Ý trung nhân, chính là người trước mặt
Người trước mặt lại là người trong lòng
Thì ra cuộc đời lại có thể viên mãn như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn mở miệng nói: “Mấy ngày này phải quấy rầy Vân tiểu thư...”
Vân Sơ đứng lên cười nói: “Sao có thể nói là quấy rầy, vốn là ta...”
“Là chuyện khác.” Sở Dực chỉ về phía tường đông: “Ta đã mua lại viện tử bên kia, ta tính toán làm một cánh cửa giữa bức tường ngăn cách này, sau này bọn nhỏ ở đây hay ở bên đó cũng sẽ tiện hơn.”
Vân Sơ kinh ngạc
Sau khi nàng mua lại viện tử này đã hỏi thăm tình huống của hàng xóm cách vách, viện tử ở mé tường đông là một nhà quan Tứ phẩm, người ta đã ở đó ít nhất bốn năm chục năm
Hắn nói mua là mua
Người ta đồng ý bán sao
Thôi được rồi, hắn là Vương gia, ngoài hoàng cung ra thì có thứ gì mà không mua được
“Phụ vương, sau này nhà ta dọn tới viện tử bên cạnh sao?” Mắt Sở Hoằng Du sáng lấp lánh: “Trịnh ma ma và Trình tổng quản cũng sẽ tới đó ở sao?”
Sở Dực gật đầu: “Đương nhiên, sau này viện tử đó chính là phủ Bình Tây Vương.”
“Thật tốt quá!” Sở Hoằng Du vô cùng hưng phấn: “Trường Sinh, muội nghe thấy không, sau này mỗi ngày đều được ở bên cạnh mẫu thân rồi, phụ vương sẽ không phản đối nữa, thật tốt, thật sự là quá tốt!”
Tiểu cô nương mím môi cười
Hai đứa nhỏ vui vẻ, Vân Sơ cũng vui lây
Sở Dực ở lại đó hơn một canh giờ, thật sự không tìm được lý do kéo dài nữa mới đứng dậy rời đi
Vân Sơ bảo Du ca nhi đọc xong bài học hôm trước, sau đó cùng đôi nhi nữ chuẩn bị thọ lễ cho Ân tần
Nữ nhân có thân phận như Ân tần đương nhiên là không thiếu thứ gì, Vân Sơ đã thảo luận với Sở Hoằng Du, nhất trí đích thân làm đào chúc thọ cho Ân tần
Cách sinh thần của Ân tần còn ba ngày, ngày đầu tiên sẽ theo trù nương học cách vo bột, hấp bánh, ngày hôm sau sẽ học nắn đào chúc thọ, ngày thứ ba sẽ chính thức bắt tay vào làm, có vẻ đã ra hình ra dạng
Sở Hoằng Du cầm đào mừng thọ tự tay nắn vào lồng hấp: “Nương, nương xem đi, đào thọ con làm thật là đẹp mắt.”
Sở Trường Sinh giơ quả đào của mình lên, cũng muốn khoe với Vân Sơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Sơ ngợi khen: “Đều rất đẹp, hoàng nãi nãi nhìn thấy thọ lễ này, chắc chắn sẽ rất vui.”
Chỉ chốc lát sau, đào mừng thọ đã chưng xong, lúc nắn bánh đã nắn rất nhiều, trong lồng hấp tràn ngập đào thọ lớn lớn bé bé
Nàng lấy một quả đào thọ nho nhỏ, thổi thổi rồi đưa tới bên miệng Sở Trường Sinh: “Nếm thử xem, hương vị thế nào?”
Tiểu cô nương cắn một ngụm, hai mắt lập tức tỏa sáng, dùng sức gật đầu
Vân Sơ nói: “Con gật đầu là có ý gì, là ngon hay không ngon?”
“Ngon, ăn ngon!” Sở Trường Sinh mở miệng nói chuyện: “Nương, muốn, còn muốn ăn.”
Vân Sơ dùng sức thổi vài cái rồi đút đào thọ vào miệng tiểu cô nương
Bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng dậm chân của Sở Hoằng Du: “Bỏng chết, con bỏng chết rồi.”
“Đứa nhỏ này, gấp cái gì.” Vân Sơ lấy một chiếc bánh, thổi nguội rồi mới đưa cho thằng bé
Cùng lúc đó, nàng cũng nếm thử một cái
Không thể không khen một câu, học ba ngày đã ra được thành phẩm có hương vị và hình dáng không tệ, thọ lễ của hai đứa nhỏ thật là đủ mười phần thành ý
Ba ngày này, Vân Sơ ngày ngày đêm đêm ở bên cạnh bọn nhỏ, cảm nhận được niềm hạnh phúc vui sướng xưa nay chưa từng có
Thật nhanh đã đến buổi sáng ngày thứ tư, trời còn chưa sáng, hai đứa nhỏ đã bị nàng kéo rời giường
Sở Hoằng Du không chịu mở to mắt
Tiểu cô nương ôm chăn không chịu buông tay
Vân Sơ lại nuông chiều bọn nó
Nàng bảo hạ nhân nhẹ nhàng rửa mặt chải đầu mặc xiêm y cho bọn nhỏ rồi ôm bọn nó ra cửa

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.