Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 455: -




Bóng đêm càng ngày càng sâu
Vân Sơ không ngủ được nên dứt khoát khoác xiêm y, cầm sách đi tới đại sảnh
Đọc sách một hồi thì có chút mệt mỏi, đầu óc choáng váng
Nàng lại bảo nha hoàn lấy sổ sách, nghiêm túc xem sổ, càng xem càng có kinh thần
Thời gian chậm rãi trôi qua, chỉ một hồi đã qua nửa đêm
Sự lo lắng trong lòng nàng càng ngày càng trầm trọng
Nàng cho rằng đời này ngoài lo lắng cho Vân gia cùng hai đứa nhỏ thì nàng sẽ không quan tâm tới ai nữa
Nhưng lúc này lại vì một người mà mất ngủ
Hẳn là nàng sợ Du ca nhi cùng Trường Sinh sẽ thương tâm vì mất đi phụ thân, giống như khi trước hai đứa nhỏ không có mẫu thân vậy..
“Tiểu thư, cách vách có động tĩnh!”
Thính Tuyết vừa nghe được tiếng động đã đi vào thông báo
Vân Sơ buông sổ sách, đứng dậy đi tới chỗ cổng tò vò, lập tức nghe thấy tiếng mở cửa ở phía bên kia
Nàng thấy hai thị vệ đang vội vàng nâng cáng đi vào nội thất, người trên cáng chính là phụ thân của bọn nhỏ, Bình Tây Vương
Trái tim trong lòng ngực nàng co rút, nàng cố gắng nhẫn nhịn, chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại mấy người tâm phúc thì mới dám bước qua
“Vân tiểu thư.”
Trình tổng quản thấy nàng tới thì vội vàng khom lưng hành lễ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Sơ còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng Sở Dực từ nội thất vọng ra: “Trình tổng quản, ai tới?”
Sao hắn lại nghe được tiếng của Vân tiểu thư nhỉ
Cổng tò vò này đã được xây nhiều ngày như vậy, Vân Sơ chỉ tới viện tử của hắn vào hôm chuyển nhà, ngoài ra chưa từng tới đây một lần nào khác
Hơn nữa bây giờ đã qua giờ Tý, hẳn là nàng và hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu, sao có thể xuất hiện ở đây
Sở Dực nghĩ chắc là bản thân vừa mới uống thuốc nên mới sinh ra những ý niệm hoang đường
“Là ta.”
Bên ngoài truyền đến một giọng nữ lanh lảnh
Sở Dực đột nhiên ngồi dậy, không cẩn thận đụng tới miệng vết thương, đau hít hà một hơi
Trình tổng quản sốt ruột, vội vàng đẩy cửa phòng ngủ
Vân Sơ thấy Sở Dực đang nằm trên giường
Nam nhân không mặc áo, trên ngực là một vòng băng gạc, vải bố trắng vừa quấn lên đã bị nhuộm thành một màu đỏ tươi
Nàng lập tức thu hồi tầm mắt, nghiêng người dò hỏi: “Vương gia vẫn ổn chứ?”
“Không có gì lớn.” Sở Dực cố gắng ngồi dậy: “Nhọc lòng Vân tiểu thư lo lắng.”
Trình tổng quản vội vàng đỡ hắn nói: “Vương gia, thái y nói không thể đứng dậy, mau nằm xuống, đừng khiến miệng vết thương nứt ra...”
“Không sao.”
Sở Dực lạnh lùng ngồi dậy
Hắn cảm thấy bản thân thật sự quá mất mặt
Không phải bị phạt trượng thì là ăn tát tay, bây giờ còn bị thổ phỉ thọc một đao
Chắc chắn Vân Sơ sẽ cảm thấy hắn là một nam nhân vô dụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vân tiểu thư khuyên nhủ Vương gia đi.” Trình tổng quản sầu trắng râu: “Thái y nói thiếu chút nữa là đâm vào tim rồi, không tĩnh dưỡng cho tốt thì sau này tim sẽ dễ bị đau...”
Vân Sơ hãi hùng khiếp vía, lập tức nói: “Vương gia, ngài vẫn nên nghe thái y đi, nghỉ ngơi cho tốt, sớm ngày khang phục, bằng không Du ca nhi và Trường Sinh sẽ lo lắng.”
Âm thanh của nàng khiến Sở Dực không thể sinh ra bất kỳ ý niệm kháng cự nào
Hắn vô cùng nghe lời nằm xuống
“Ở đây còn có một chén thuốc, lúc nãy Vương gia không muốn uống.” Trình tổng quản bưng một chén thuốc đen tuyền từ trên bàn đặt vào tay Vân Sơ: “Đây là thuốc giảm đau, Vương gia cảm thấy không cần thiết, Vân tiểu thư khuyên nhủ một chút đi, lão nô đến tiền viện xem Trình Tự, tiểu tử kia cũng bị thương không nhẹ, không có ai ở bên cạnh chăm sóc...”
Trình tổng quản nói xong thì lập tức rời đi, còn tri kỷ đóng cửa lại
Vân Sơ nhìn chén thuốc trên tay, khựng lại hồi lâu rồi mới chậm rãi xoay người, ngẩng đầu, thong dong đi lên bậc thang, rảo bước đi vào phòng
Nàng cầm chén thuốc đưa sang: “Vương gia bị thương, phải cố gắng nghỉ ngơi, uống thuốc cho dễ ngủ.”

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.