Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 456: -




Sở Dực chống tay xuống giường muốn ngồi dậy
Vân Sơ nhíu mày: “Thái y nói không thể ngồi dậy.”
Sở Dực nhìn nàng nói: “Không ngồi dậy thì làm sao uống thuốc?”
Nằm thì chỉ có thể chờ người đút
Nơi này chỉ có Vân Sơ..
Có một số việc, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ
Hắn ngửa đầu một cái là uống xong ngay thôi, cũng chẳng có vấn đề gì
Hắn tiếp tục gian nan ngồi dậy
Vân Sơ: “...”
Nàng đấu tranh một hồi rồi bước tới chỗ ghế nhỏ cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống
Đầu tiên, trong viện này có giấu một chiếc cổng tò vò, người có thể tới đây hầu hạ cũng chẳng có bao nhiêu, những người khác sẽ không vào được
Tiếp theo, vị này là phụ thân của bọn nhỏ, nàng không thể trơ mắt nhìn phụ thân của hài tử chịu khổ
Cuối cùng, hắn bị thương là vì bảo vệ lê dân bá tánh, người trong lòng có vạn dân là người đáng được tôn kính, tự tay đút thuốc cho hắn cũng không sao
Sau khi xây dựng tâm lý một hồi, nàng cũng không còn thấy mất tự nhiên nữa
Vân Sơ cầm muỗng múc một thìa thuốc đen tuyền, cũng may thuốc này đã nguội, không cần thổi, nếu không nàng thật sự không biết phải làm sao
Nàng đưa muỗng thuốc tới bên môi nam nhân
Sở Dực ngây ngốc cả người
Nếu không phải cơn đau trên người nhắc nhở hắn, hắn thật cho rằng bản thân đã rơi vào một giấc mộng đẹp
“Vương gia, há mồm.”
Vân Sơ nhắc nhở nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Dực lấy lại tinh thần, há mồm uống thuốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thuốc đắng như vậy nhưng không biết vì sao hắn lại nếm ra được vị ngọt ngào
Ánh mắt hắn dán trên người Vân Sơ
Dưới ánh nến, trông nàng càng dịu dàng ôn nhu hơn, khiến người ta không nhịn được muốn tới gần
Hắn không hề giấu giếm quan sát Vân Sơ
Vân Sơ càng ngày càng không được tự nhiên
Tuy nàng đã sớm là thê tử của người ta nhưng nói thật, nàng cùng Tạ Cảnh Ngọc chưa từng thân mật như vậy
Ngược lại là..
Vân Sơ đột nhiên nghĩ tới cái đêm năm năm trước..
Tuy không thể nhớ rõ điều gì nhưng nàng vẫn mơ hồ cảm giác được..
Nàng lập tức cắn đầu lưỡi của mình
Thật là điên rồi, lúc này mà nàng lại nghĩ tới chuyện đó
“Vương gia, một muỗng cuối cùng.”
Vân Sơ đút hết thuốc, nhẹ nhàng thở ra, buông chén thuốc đứng lên
Sở Dực không nỡ để nàng đi, nhưng hắn cũng không tìm được lý do để giữ nàng lại
Vân Sơ nhẹ nhàng khép cửa, xoay người rời đi
Nàng vừa đi thì Trình tổng quản đã quay lại, nhỏ giọng nói: “Vương gia, hôm nay Vân tiểu thư và hai tiểu chủ tử tới thôn trang suối nước nóng, đã gặp một chút phiền toái...”
Gương mặt Sở Dực lập tức lộ ra sát khí
Một đêm gió bắc thổi rào rạt, sáng hôm sau, Vân Sơ cảm giác được mùa đông đã tới
Nàng vội vàng sai người chuẩn bị xiêm y dày mặc cho hai hài tử
Sở Hoằng Du ghét bỏ y phục quá dày, không tiện cho nó bay nhảy, cả người vặn vẹo không chịu mặc vào
Vất vả lắm mới lăn lộn xong, chỉ cần qua cổng tò vò là sẽ có người đưa nó tới Quốc Tử Giám đọc sách
Chờ Vân Sơ chuẩn bị chỉnh tề cho tiểu nhi nữ xong thì mới biết tại sao đêm qua Bình Tây Vương lại bị thương nặng như vậy
Thu Đồng hội báo nói: “Trước đó không lâu, sau khi Vương gia tiếp quản Vân gia quân, Hoàng Thượng đã thu lại tám ngàn tinh binh diệt phỉ, lần này đi bao vây diệt trừ phỉ vương, Vương gia chỉ dẫn theo một mình Trình đại nhân, chỉ hai người bọn họ mà đã bắt sống được phỉ vương Dương Hà Đông.”
Vân Sơ biết sau khi Vân gia quân về triều thì sẽ trở thành thủ vệ của hoàng thành, lúc nào cũng phải chờ người sai phái, không thể đi nơi khác
Do đó, dù Bình Tây Vương tiếp quản ba ngàn Vân gia quân nhưng nếu không có mệnh lệnh của Hoàng Thượng, Vân gia quân cũng không được phép đi diệt phỉ
Mà sau khi Bình Tây Vương dọn ra khỏi vương phủ, mấy trăm phủ binh cũng đã được trả về hoàng cung, người còn lại bên cạnh Vương gia cũng chỉ còn có Trình Tự
Phỉ vương Dương Hà Đông dựa vào mười tám bộ hạ trở thành hãn phỉ nức tiếng đại giang nam bắc, nàng khó mà tin Bình Tây Vương chỉ mang theo Trình Tự đi diệt phỉ
Nam nhân này có thể nhặt được một mạng quay về, chỉ có thể nói là tổ tiên hoàng gia phù hộ

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.