Vân Sơ không biết con bé muốn làm gì, vội vàng đuổi theo, lại thấy tiểu cô nương tìm nha hoàn lấy một cái chén nhỏ, ngồi xổm trước một bụi hoa trong sân, đào một khối bùn đen kịt, hái hai mảnh lá cây, ngắt một đóa cúc, bắt một con trùng nhỏ, nhặt một viên đá cuội rồi trộn lẫn mấy thứ này với nhau
Vân Sơ cảm giác bản thân như đang lạc trong sương mù
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng lại thấy tiểu cô nương bưng cái chén nhỏ dơ dơ chạy đến bên mép giường của Sở Dực, không biết tìm ở đâu được một cái muỗng, múc một muỗng hỗn hợp kia đưa tới bên môi Sở Dực: “Phụ vương, uống, uống thuốc.”
Sở Dực rốt cuộc cũng hiểu tại sao người ta luôn nói nữ nhi là áo bông nhỏ
Có thể có được một nữ nhi ngoan ngoãn như vậy, không biết là phúc khí hắn tu được mấy đời
Hắn nghĩ thầm, cho dù chén thuốc này có quái dị bao nhiêu thì bỏ vào miệng cũng sẽ rất ngọt ngào
Cũng ngọt như thuốc tối qua Vân Sơ đút cho hắn vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Dực hé miệng
Tiểu cô nương vui vẻ đút vào miệng hắn
“Đừng uống.”
Vân Sơ vội vàng ngăn cản
Nàng thật sự không muốn phá hoại hiếu tâm của Trường Sinh, lại cho rằng Sở Dực chỉ làm bộ phối hợp một chút, không ngờ nam nhân này lại há mồm uống thật..
Uống xong thứ đó dù không bị độc chết nhưng chắc chắn sẽ bị tiêu chảy, hắn vốn đang bị thương, cũng đừng khiến bệnh tình trở nên nghiêm trọng
Sở Trường Sinh bị mẫu thân ngăn cản, tủi thân dẩu miệng
“Trường Sinh, đây không phải thuốc, đây là đồ, đồ ăn vặt.” Vân Sơ vắt hết óc: “Chờ phụ vương con hết bệnh thì mới được ăn quà vặt.”
Đang nói thì Trình tổng quản cho người bưng thuốc lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu cô nương lập tức quên đi chén hỗn hợp kia, vui sướng hài lòng đút thuốc cho phụ vương
Con bé vừa chạm tay vào chén thuốc đã rụt trở về, đáng thương nhìn Vân Sơ
Vân Sơ thổi thổi ngón tay cho con bé, vô cùng bất đắc dĩ: “Con ngồi nhìn đi, để nương đút.”
Tiểu cô nương nhoẻn miệng cười, tay nhỏ hưng phấn vỗ vỗ
Vân Sơ căng da đầu thổi thuốc, đưa tới bên miệng nam nhân
Đôi môi nam nhân rất mỏng, viền môi nhìn như lưỡi dao sắc bén, chính là một loại sắc bén bẩm sinh, vừa sinh ra đã có, nhưng lúc này lại trông rất nhu hòa
Sở Dực hé môi uống thuốc rồi mở miệng nói: “Đa tạ.”
Lúc Vân Sơ đút thuốc thì tiểu cô nương lại chạy ra sân nhặt lá rụng, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ
Thật ra căn phòng này không hề nhỏ, có thể nói là rất lớn nhưng Vân Sơ lại cảm thấy có chút chật chội
Nàng mở miệng tìm đề tài: “Chuyện của Trâu gia là do Vương gia nhúng tay vào sao?”
“Vị Trâu phu nhân kia thích nâng cao dẫm thấp, nhưng cũng không nên đụng vào nàng..
càng không thể bắt nạt Du ca nhi.” Sở Dực trầm giọng nói: “Nàng ta giết chết nữ nhi thân sinh của mình, vốn là nên đền mạng, sống lâu nhiều năm như vậy là quá hời rồi.”
Vân Sơ khựng lại một hồi rồi lại tiếp tục đút thuốc
Nàng đút xong chén thuốc thì mới đứng lên, Trình tổng quản lập tức đi vào: “Vương gia, tìm được thư đồng của Tạ gia rồi.”
Ánh mắt Vân Sơ trầm xuống
Năm năm trước nàng gả vào Tạ gia, nửa tháng đầu còn trông thấy một thư đồng hầu hạ bên cạnh Tạ Cảnh Ngọc, sau này không hiểu vì sao lại biến mất
Quan hệ giữa nàng và Tạ Cảnh Ngọc lạnh nhạt, đương nhiên cũng không hỏi nhiều
Không ngờ thư đồng này lại tham gia vào sự việc đêm động phòng năm năm trước..