Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 481: -




Nhóm phụ nhân ở đại sảnh đã tan đi hết
Ánh mắt không cam lòng của Vân tứ thẩm lúc rời đi vẫn còn hiện rõ trước mắt Vân Sơ
Nàng thật muốn xem thử Vân tứ thẩm sẽ lựa chọn như thế nào
Đang suy nghĩ thì Thính Phong từ tiền viện vội vàng đi tới: “Tiểu thư, đại thiếu gia cầu kiến.”
Vân Sơ khi kịp phản ứng: “Giang ca nhi sao?”
“Là Tạ đại thiếu gia, Tạ Thế An.” Thính Phong trả lời: “Tiểu thư có gặp không?”
Vân Sơ buông sổ sách: “Cho hắn ta vào.”
Tạ Thế An được đưa vào sân viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc hắn ta đi đường đầu vẫn luôn hướng về phía trước nhưng ánh mắt vẫn âm thầm đánh giá viện tử này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi rời khỏi Tạ gia, mẫu thân cũng không về Vân gia mà lại sống một mình ở tòa tam tiến viện này, quy mô cũng gần bằng Tạ phủ
Hắn ta chưa được băng qua cổng thùy hoa để vào hậu viện thì đã nhìn thấy Vân Sơ ngồi trong đại sảnh tiền viện
Vân Sơ đương nhiên sẽ không để Tạ Thế An bước vào hậu viện
Trong hậu viện có rất nhiều dấu vết sinh hoạt của Du ca nhi cùng Trường Sinh, chỉ cần Tạ Thế An bước vào là sẽ có thể nhìn ra gì đó
Nàng sẽ không tự tìm phiền toái không cần thiết cho bản thân
“Con nghe nói mẫu thân được phong làm Ngũ phẩm Nghi nhân nên mới tới chúc mừng.” Tạ Thế An nâng hai tay dâng lễ vật: “Con có mua một hộp phấn mặt, mong mẫu thân đừng ghét bỏ.”
Vân Sơ nhận lễ vật, cười nói: “Tin tức của ngươi cũng thật linh thông.”
“Thật ra dân chúng ngoài phố cũng có thể nghe phong phanh một số tin tức trên triều.” Tạ Thế An mở miệng nói: “Hoàng Thượng phong thưởng cho mẫu thân chính là còn tín nhiệm Vân gia, mẫu thân không cần quá lo lắng.”
Ngoài mặt hắn ta ra vẻ vô cùng hiếu thuận nhưng trong lòng lại vô cùng ảo não
Hắn ta không rõ vì sao Vân gia thông đồng với địch bán nước, thư tín cũng đã được trình tới chỗ Hoàng Thượng mà Hoàng Thượng còn muốn bảo vệ Vân gia, còn phong cáo mệnh cho mẫu thân
Hoàng Thượng tín nhiệm Vân gia như vậy sao
Chứng cứ rõ rành rành cũng không làm lung lay lòng tin này sao
Hắn ta ý thức được bản thân đã làm ra một quyết định vô cùng sai lầm, nhưng bây giờ hắn ta có hối hận cũng không còn kịp nữa
“Đa tạ ngươi còn nhớ thương Vân gia.” Ngữ khí của Vân Sơ tuy ôn hòa nhưng lại vô cùng xa cách: “Gần đây đang bận rộn chuyện gì?”
Tạ Thế An ăn ngay nói thật: “Chuẩn bị mở một cửa hàng, chuyên bán giấy, bút, mực và tranh chữ.”
Vân Sơ gật đầu: “Cũng xem như là một nghề nghiệp ổn định.”
Nàng chỉ nói một câu như vậy rồi không mở miệng nữa, Tạ Thế An cũng không biết phải nói cái gì, hắn ta chỉ đành lên tiếng: “Vậy con cáo từ trước.”
Vân Sơ gật gật đầu: “Thính Tuyết, đưa Tạ đại thiếu gia ra ngoài.”
Một tiếng Tạ đại thiếu gia khiến bước chân của Tạ Thế An khựng lại, tiếng An ca nhi hắn ta thường được nghe trước đây, có lẽ từ nay về sau sẽ không còn được nghe lại nữa
Hắn ta cố ý tới cửa chúc mừng, mẫu thân thậm chí còn không giữ hắn ta lại dùng cơm
Hắn ta cười khổ, có thể trách mẫu thân được sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn ta nên trách chính mình thì hơn
Là hắn ta bức bách mẫu thân đoạn thân với Vân gia nên mới khiến mẫu thân lựa chọn rời khỏi Tạ gia
Lúc mẫu thân đi còn tặng cho hắn ta một chiếc bút lông, mong hắn ta trở thành một người ngay thẳng
Hắn ta cũng từng nỗ lực ngẩng đầu làm một người đường đường chính chính, nhưng hắn ta lại phát hiện nếu chỉ dựa vào điều này thì hắn ta sẽ không có được thứ gì cả
Một ngày nào đó, hắn ta phải đứng ngang hàng với mẫu thân, kiêu ngạo nói với mẫu thân dù cho không có Vân gia làm chỗ dựa thi hắn ta cũng có thể gây dựng một tiền đồ như gấm
Tạ Thế An rời khỏi ngõ Ngọc Lâm trở về Tạ gia, phải đi gần một canh giờ mới về tới nơi
Từ ngày Tạ gia không còn xe ngựa, hắn ta mới phát hiện thì ra kinh thành to lớn hơn tưởng tượng của bản thân nhiều, muốn đi đâu cũng vô cùng khó khăn
Về đến nhà, hắn ta hỏi thư đồng: “Vũ di nương đã về chưa?”
Tam Cửu lắc đầu: “Hay là để tiểu nhân ra ngoài tìm?”
Tạ Thế An xua tay
Hắn ta biết rõ Vũ di nương đi đâu
Mấy hôm trước đều sẽ quay về Tạ gia vào lúc sáng sớm, bây giờ đã là buổi chiều, tại sao người còn chưa về chứ
Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.